Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 109: CHƯƠNG 109: BỌN TA BIẾT TÂM Ý CỦA NGƯƠI (2)

Nếu xương cốt đâm xuyên nội tạng thì tình hình còn nguy hiểm hơn nữa.

Đây đã là cách nói giảm nói tránh cho nhẹ nhàng rồi.

Nếu chẩn đoán nghiêm trọng hơn thì có thể bảo người nhà chuẩn bị hậu sự là vừa.

Các sinh viên tốt nghiệp từ học viện y khoa danh tiếng đang vây quanh, hỗ trợ trị liệu cho Lưu Khải. Một vầng hào quang màu xanh lục dịu nhẹ bao bọc lấy cơ thể cậu, ngăn cho vết thương không trở nên trầm trọng hơn.

"Bác sĩ, tình hình thế nào rồi?"

Nhân viên của Cục Đặc Thù sốt ruột hỏi.

Hắn chỉ phụng mệnh đưa các sinh viên này đến bệnh viện tâm thần Thanh Sơn để tình nguyện, không ngờ lại náo loạn thành chuyện lớn thế này. Lỡ như chàng trai trẻ kia có mệnh hệ gì, lúc hắn trở về báo cáo thì mọi chuyện sẽ càng thêm rắc rối.

"Hô hấp rất yếu, cần mau chóng đưa bệnh nhân tới bệnh viện. Phiền các vị phụ một tay, giúp tôi đưa người bệnh lên băng ca."

Bác sĩ bình tĩnh chỉ huy tại hiện trường.

Lâm Phàm và Trương lão đầu đứng bên cạnh xe cứu thương, nghiêng đầu nhìn bộ dạng thảm hại của Lưu Khải.

"Cậu sẽ không sao đâu, lão Trương đã cứu cậu về rồi."

"Cứ yên tâm, bọn tôi đang nhìn cậu đây."

Hai người họ có cái nhìn rất thoáng về sinh tử, trong lòng chỉ có hai loại: một là còn sống, hai là chết rồi.

Bị thương nghiêm trọng đến một mức độ nhất định, chỉ cần còn thở, vậy thì chính là còn sống.

Lưu Khải rất muốn cố gắng mở to mắt, nhưng mí mắt cậu đã bị máu khô dính chặt, dù gắng gượng thế nào cũng không thể mở ra được.

Cậu khó nhọc giơ tay lên.

Lâm Phàm vội nắm lấy tay cậu ta, áy náy nói: “Xin lỗi cậu nhé, tôi không ngờ lại thành ra thế này. Tôi biết cậu muốn nói gì rồi, cậu định bảo chúng tôi cứ yên tâm, không cần tự trách chứ gì? Cậu đừng lo, cũng đừng cố sức, sức khỏe của cậu quan trọng hơn. Bọn tôi hiểu tâm ý của cậu mà.”

Lưu Khải giãy giụa hất tay Lâm Phàm ra, kích động ú ớ: "¥%#@# ¥%..."

"Ừm, bọn tôi biết rồi, cậu cứ đến bệnh viện trước đi, có cơ hội bọn tôi nhất định sẽ tới thăm cậu." Lâm Phàm an ủi.

Bác sĩ và y tá vội vã đẩy băng ca rời đi.

Bí bo! Bí bo! Bí bo!

Tài xế thuần thục bật còi hụ rồi nhấn ga, vèo một tiếng, đèn đuôi xe nhanh chóng biến mất sau cổng bệnh viện tâm thần.

Lâm Phàm và Trương lão đầu vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn theo chiếc xe cứu thương khuất dần, trong lòng thoáng dâng lên một chút áy náy khó tả.

Viện trưởng Hách giữ một khoảng cách an toàn với Lâm Phàm, ôn tồn nói:

"Đừng buồn nữa, lúc nãy tôi xem qua rồi, cậu ấy đã qua cơn nguy kịch. Cùng lắm là ở lại bệnh viện một tháng là khỏe lại thôi, không có chuyện gì đâu."

Lâm Phàm và Trương lão đầu nghe viện trưởng Hách an ủi, tâm trạng lập tức tốt lên hẳn.

Đúng vậy, không có việc gì, còn sống là tốt rồi.

"Cậu ấy không sao, may quá." Lâm Phàm vui vẻ nói.

"Ta khát nước quá, người cũng đi rồi, chúng ta về phòng uống Sprite thôi." Trương lão đầu mệt mỏi vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi.

Hai người liếc nhìn nhau, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

"Được, đi thôi."

Sau đó, hai người họ kề vai sát cánh rời đi, còn chuyện vừa xảy ra đã bị họ ăn ý vứt ra sau đầu.

Viện trưởng Hách thấy nhân viên của Cục Đặc Thù định ngăn họ lại liền cau mày hỏi: "Cậu muốn làm gì?"

"Xảy ra chuyện lớn như vậy, không thể cứ thế phủi tay bỏ đi được. Tôi nghĩ họ nên ở lại đây và nghĩ xem nên giải thích với lãnh đạo của chúng tôi thế nào." Nhân viên công tác nghiêm mặt đáp.

Viện trưởng Hách híp mắt: “Giải thích? Cậu nhất định muốn hai bệnh nhân tâm thần kia giải thích cho lãnh đạo của cậu à? Được thôi, để tôi ký cho cậu một tờ giấy xác nhận, cho cậu ở lại đây, tha hồ mà bàn bạc với họ xem nên giải thích thế nào, chịu không?”

"Tôi tin chắc Lâm Phàm và Trương lão đầu không có ác ý, mọi chuyện vừa rồi hoàn toàn là sự cố ngoài ý muốn. Nếu cậu không tiện báo cáo với lãnh đạo, vậy cứ bảo Độc Nhãn Quái gọi cho tôi, tôi sẽ đích thân đến chỗ gã để giải trình thay cậu."

Trong lòng nhân viên của Cục Đặc Thù vẫn còn đang ấm ức, nhưng viện trưởng Hách đã nói đến nước này, cơn giận của hắn cũng không thể bùng lên nổi, chỉ đành yếu ớt đáp: "Tôi không có ý đó."

Viện trưởng Hách mỉm cười, vỗ nhẹ vai hắn: "Tôi biết cậu không có ý đó mà. Lúc trước chẳng phải đã nói rồi sao, ở đây chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện nguy hiểm đến tính mạng, cậu cứ nghĩ thoáng lên. Lưu Khải cũng không sao đâu, sẽ sớm khỏe lại thôi. Tôi sẽ thường xuyên qua đó thăm nom, theo dõi tình hình sức khỏe của cậu chàng."

Viện trưởng Hách là một người vĩ đại.

Vì các bệnh nhân của mình, ông sẵn sàng che chở cho họ, thậm chí không tiếc trở mặt với người đối diện.

Nhưng nếu tình hình đã dịu đi, ông cũng sẵn sàng "lật mặt" để kiếm miếng cơm.

Nếu làm căng quá khiến đối phương không vui, chẳng phải ông sẽ mất toi khoản thu nhập ngoài luồng này sao?

Ông không chỉ có một mình, ông còn phải nuôi cả một đám bệnh nhân và nhân viên ở đây nữa.

Thân là lãnh đạo, chút sĩ diện cỏn con, cầm lên được thì cũng phải đặt xuống được.

"Ai!"

Viện trưởng Hách không nói hai lời, vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng sầu não. Nhìn thấy đám thanh niên nam nữ vẫn còn đang sợ hãi vì bộ dạng bị thương của Lưu Khải, ông liền bắt đầu phát huy sở trường kể khổ vô liêm sỉ của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!