"Các trụ cột tương lai của thành phố Diên Hải, các em có điều không biết, thật ra bọn họ đáng thương lắm. Ngoài nhân viên ở đây ra, bình thường chẳng ai muốn tiếp xúc, chẳng ai muốn lắng nghe, cũng chẳng ai thèm đoán xem họ đang nghĩ gì, thậm chí còn không buồn quan tâm đến cảm xúc của một bệnh nhân tâm thần. Chính vì vậy, nếu thiếu đi sự quan tâm chăm sóc của chúng tôi, vấn đề tâm lý của họ sẽ càng thêm nghiêm trọng. Các em nhìn tôi mà xem, tôi mới ngoài năm mươi mà tóc đã bạc trắng, tất cả là vì lo cho họ mà ra cả."
"Hơn nữa, bệnh viện tâm thần Thanh Sơn chưa bao giờ thu viện phí của những bệnh nhân này. Thật ra, mọi chi phí duy trì bệnh viện đều do một mình tôi gánh vác, áp lực phải nói là cực lớn. Nhiều lúc cũng vì thiếu tiền mà các bệnh nhân không được dùng thuốc điều trị kịp thời, khiến bệnh tình ngày càng trở nặng."
"Hành vi vừa rồi của bệnh nhân đều là lỗi của chúng tôi. Tôi rất áy náy, xin thay mặt các bệnh nhân gửi lời xin lỗi đến các em."
Hách viện trưởng là người rất khôn khéo, biết cương biết nhu, nói là làm, vừa dứt lời liền cúi gập người xin lỗi các cô cậu sinh viên.
"Hách viện trưởng, ngài đừng làm vậy ạ."
Các bạn trẻ ở đây ai nấy đều căng tràn nhiệt huyết, cũng rất dễ đồng cảm. Giờ đây, nhìn một ông lão tóc bạc phơ, mặt mày tiều tụy, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ đang cúi đầu trước mình, cả đám sinh viên đều mủi lòng.
Một cậu sinh viên cao gầy chủ động bước ra đỡ lấy tay Hách viện trưởng, dìu ông đứng thẳng dậy rồi nói: "Hách viện trưởng, cháu sẽ quyên góp mười vạn cho bệnh viện tâm thần Thanh Sơn. Vốn dĩ đây là tiền cháu để dành hẹn hò với bạn gái, nhưng nếu cô ấy biết cháu tặng nó cho ngài, chắc chắn cô ấy sẽ rất tự hào về cháu."
Hách viện trưởng kinh ngạc nhìn cậu sinh viên, không tiếc lời khen ngợi: "Tuổi còn trẻ mà đã có tấm lòng nhân hậu như vậy, quả là tuổi trẻ tài cao. Mắt nhìn người của tôi chuẩn lắm, chỉ riêng tấm lòng này của cậu thôi, tương lai chắc chắn sẽ vô cùng xán lạn."
Cậu sinh viên cao gầy ưỡn ngực, vẻ mặt có chút đắc ý.
Cậu ta không thiếu tiền.
Tuy mười vạn không phải là con số nhỏ, nhưng cảm giác được người khác ngưỡng mộ thế này thật sự rất đáng giá.
"Hách viện trưởng, cháu quyên một vạn ạ."
"Hách viện trưởng, cháu quyên hai vạn."
"Hách viện trưởng, xin lỗi ngài, cháu chỉ có của ít lòng nhiều, cháu quyên ba nghìn, mong các bệnh nhân sẽ sớm ngày khỏe lại."
...
"Cảm ơn các em, tôi xin thay mặt tất cả bệnh nhân cảm ơn những trụ cột tương lai của đất nước đã ra tay giúp đỡ. Các bệnh nhân của tôi cuối cùng cũng có điều kiện chữa trị kịp thời rồi."
Hách viện trưởng khẽ cúi đầu, một tay dụi mắt, giả vờ lau đi giọt nước mắt chưa bao giờ tồn tại.
Nhân viên của Cục Đặc Thù đứng bên cạnh thấy vậy thì hé miệng định nói gì đó. Nhưng ngay lúc anh ta vừa động đậy, Hách viện trưởng đã bất ngờ áp sát, dùng vai huých nhẹ vào vai anh ta rồi lớn tiếng nói: "Toàn là người tốt cả."
Sau đó, ông ghé vào tai anh nhân viên thì thầm:
"Trước đây có một tên tội phạm khét tiếng, nhà hắn vừa có tiền vừa có thế, cuối cùng tuy thoát khỏi lưới pháp luật nhưng vẫn không thoát khỏi sự giam cầm. Cậu biết tại sao không? Bởi vì chính tay tôi đã ký cho hắn một tờ giấy chứng nhận bị bệnh tâm thần cấp độ nặng, khiến hắn cả đời bị nhốt trong bốn bức tường này, sống không được mà chết cũng không xong. Cậu nói xem, tôi làm thế có phải là đang làm việc thiện không?"
Anh nhân viên vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ, trầm ngâm một lúc rồi mới gật đầu: "Ừm, đúng là việc thiện."
Hách viện trưởng lắc đầu.
Cục Đặc Thù cử một tay non choẹt đến đây. Tuổi trẻ đúng là có cái hay của tuổi trẻ, dễ dọa thật.
Các cô cậu sinh viên trẻ tuổi theo chân nhân viên Cục Đặc Thù rời khỏi bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Hách viện trưởng rưng rưng nước mắt tiễn đưa, vẫy tay đầy lưu luyến.
Đúng là một đám trẻ ngoan.
Tặng không ít tiền đâu.
"Hách viện trưởng, chúng cháu sẽ lại đến thăm mọi người ạ!"
Các cô cậu sinh viên nhoài người ra khỏi cửa sổ xe buýt hét lớn. Rõ ràng lúc trước đã bị dọa cho khiếp vía, lại còn tốn không ít tiền, nhưng giờ họ lại cảm thấy vị Hách viện trưởng hiền từ kia quả là một người tốt. Ông ấy phải gánh vác những áp lực mà người thường khó có thể tưởng tượng nổi, vậy mà vẫn giữ được nụ cười ôn hòa, thật đáng ngưỡng mộ.
Hách viện trưởng đã lớn tuổi, tóc bạc trắng đầu mà vẫn hết lòng chăm sóc và bảo vệ những bệnh nhân tâm thần bé nhỏ. Bọn họ vẫn còn trẻ, đã quyết tâm cống hiến cho người dân thành phố Diên Hải, thì việc bỏ ra chút tiền ủng hộ bệnh viện là điều nên làm.
Tuy ánh mắt của anh nhân viên Cục Đặc Thù nhìn họ có hơi là lạ, nhưng đang chìm đắm trong niềm vui vì vừa làm được việc tốt, đám sinh viên chẳng hề để tâm.
"Được, ta chờ các em quay lại!" Hách viện trưởng hét lớn đáp lời.
Mãi cho đến khi chiếc xe buýt khuất dạng sau khúc cua, nụ cười tươi rói trên mặt Hách viện trưởng vẫn chưa tắt.
"Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời, gặp được nhiều mạnh thường quân ghê."
Còn chuyện dùng số tiền này để mua thuốc ư?