Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 111: CHƯƠNG 111: THÁI ĐỘ CỦA VIỆN TRƯỞNG HÁCH

Mua thuốc làm gì chứ?

Mấy bệnh nhân của tôi vốn dĩ có bệnh tật gì đâu, chỉ là thế giới tinh thần của họ hơi khác người một chút thôi.

Có khoản tiền này, mình có thể cải thiện đời sống, giúp bệnh nhân sống thoải mái và hạnh phúc hơn.

Đúng rồi, còn phải trích ra một khoản chuyên để đóng viện phí cấp cứu cho hai bệnh nhân ở phòng 666 nữa. Mỗi lần đưa Lâm Phàm và lão Trương đi cấp cứu đều tốn không ít tiền. Cũng may dạo này vớ được mấy cái băng ca do Viện phó Lý quyên tặng, bán đi cũng gỡ gạc được một mớ.

Bệnh viện.

Tiếng còi xe cứu thương “bí bo” vang lên.

Vẻ mặt Lý Lai Phúc cực kỳ nghiêm túc. Mỗi khi xe cứu thương từ bệnh viện tâm thần chạy tới là thần kinh của ông lại căng như dây đàn.

Lại tới nữa sao?

Đúng là tránh không nổi mà.

Thế nhưng khi biết lần này người được đưa tới không phải hai “khách quen” kia, Viện phó Lý đang ngồi trên ghế sofa da liền thở phào nhẹ nhõm. Ông ung dung bưng tách trà lên nhấp một ngụm, tâm trạng lập tức phơi phới hẳn lên.

Chỉ cần không phải bọn họ thì mọi chuyện đều ổn.

Bác sĩ chủ nhiệm đang say giấc, trong mơ thấy mấy em gái nóng bỏng mặc bikini thiếu vải đang đòi làm chuyện “ấy ấy” với mình. Ông đã cố sức chống cự, nhưng hai tay sao địch lại cả đám. Ngay lúc ông sắp buông xuôi thì đột nhiên có người lay ông dậy.

"Chủ nhiệm, có bệnh nhân xuất huyết nặng vừa được đưa tới, Viện phó Lý bảo ngài phụ trách ca phẫu thuật này ạ." Cô y tá thấy ông chủ nhiệm ngủ say đến chảy cả nước miếng, trong lòng khinh bỉ ra mặt nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ vô cùng kính cẩn.

Chủ nhiệm tỉnh dậy, quẹt ngang vệt nước miếng bên mép rồi tiện tay vỗ luôn bàn tay ấy lên vai cô y tá.

"Được, tôi tới ngay đây."

Vừa rồi ông bị kẹt trong “ác mộng”, may mà có cô y tá kịp thời giải cứu, trong lòng bác sĩ chủ nhiệm thầm cảm kích vô cùng.

Sau đó, ông vội vàng thay đồ rồi nhanh chóng đi về phía phòng phẫu thuật.

Cô y tá ghê tởm nhìn xuống bờ vai hơi ẩm ướt, cả người rùng mình một cái. Cô vội vã rút cả xấp khăn giấy ra chùi lấy chùi để chỗ vừa bị tay chủ nhiệm chạm vào.

Ghê chết đi được!

...

Trong phòng phẫu thuật.

Bác sĩ gây mê và y tá đang nghiêm túc nhìn bệnh nhân nằm trên bàn mổ.

Không phải họ không muốn bắt đầu.

Mà là tình trạng của người này có chút vượt ngoài dự đoán của mọi người.

"Đứng ngẩn ra đó làm gì? Sao còn chưa chuẩn bị dụng cụ đi?"

Bác sĩ chủ nhiệm đẩy cửa bước vào, thấy mọi người trong phòng đều đang đứng đực ra đó thì khẽ nhíu mày, quy củ của phòng phẫu thuật đâu hết rồi?

"Chủ nhiệm, tình hình của người này hơi phức tạp."

"Đúng vậy, tôi cứ có cảm giác chỗ nào đó không đúng lắm."

Bác sĩ chủ nhiệm nghe vậy thì ngạc nhiên bước tới, không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật mình. "Tình trạng của cậu ta thế nào đây, sao lại thành ra thế này, bị tai nạn xe à?"

"Nghe nói là bị bệnh nhân ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn đánh cho trọng thương."

"Cái nơi đó quả nhiên nguy hiểm thật."

Tình trạng của Lưu Khải đúng là rất tệ.

Lúc cậu ta vừa được đưa tới, Viện phó Lý đã cho đi chụp chiếu kiểm tra ngay.

Kết quả cho thấy xương sườn gãy đâm thủng phổi, xuất huyết nội tạng, thậm chí xương lồng ngực cũng gãy gần hết.

Nghiêm trọng hơn là vùng bụng có một dấu quyền ấn rõ rệt, tạo thành một vết thương trông cực kỳ đáng sợ.

Về lý mà nói, bệnh nhân bị thương nặng cỡ này thì đáng lẽ không cần cứu nữa, cứ theo quy trình đẩy thẳng vào nhà xác là xong.

Nhưng điều kỳ diệu là bệnh nhân vẫn thở đều, nhịp tim cũng tương đối ổn định.

Thái độ của bác sĩ chủ nhiệm lập tức trở nên nghiêm túc, xem ra lại đến lúc ông thể hiện bản lĩnh rồi.

"Tập trung vào, bắt đầu phẫu thuật."

Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Viện trưởng Hách đang thảnh thơi vừa uống trà, hút thuốc, vừa xem bộ phim truyền hình mới nhất trên ti vi.

Đúng lúc này, điện thoại của ông reo lên.

Màn hình hiện lên cái tên: Độc Nhãn Quái.

Viện trưởng Hách bắt máy, nhẹ nhàng đưa điện thoại lên tai nhưng không nói tiếng nào, thậm chí còn nín thở. Nếu đầu dây bên kia mở miệng đòi tiền viện phí, ông sẽ dập máy ngay lập tức, coi như chưa có cuộc gọi nào.

Muốn moi tiền của tôi á? Nằm mơ đi!

Thời gian trôi qua từng giây.

Cuối cùng, Độc Nhãn Quái vẫn là người phải chịu thua trước.

"Ông không có gì muốn nói với tôi à?" gã hỏi.

"Nói gì cơ? Tôi không hiểu ý ông."

"Tôi sắp xếp học viên đến bệnh viện tâm thần Thanh Sơn của ông, ông lừa tiền mấy đứa nhỏ, tôi cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng chuyện của Lưu Khải thì tôi không thể mặc kệ được. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao cậu ta lại phải nhập viện, đến giờ vẫn chưa phẫu thuật xong nữa."

"Này Độc Nhãn Quái, ông đừng có ngậm máu phun người! Hách Nhân tôi đây lừa tiền con nít bao giờ? Ông nói chuyện phải có bằng chứng đấy nhé!"

"Tôi không muốn đôi co chuyện tiền bạc với ông, tôi chỉ muốn hỏi chuyện của Lưu Khải thôi." Độc Nhãn Quái mệt mỏi thở dài.

"Cái gì mà chuyện của Lưu Khải, rõ ràng ông vừa nhấc máy đã đổ tội cho tôi chuyện tiền nong."

Bầu không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng.

Vài giây sau, Độc Nhãn Quái thẳng thừng cúp máy.

Thấy đối phương cúp máy, Viện trưởng Hách mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi ông tỏ vẻ hùng hổ thế thôi, chứ thực ra trong lòng chột dạ muốn chết.

"Haiz!" Nghĩ đến phòng bệnh 666, lòng ông lại thấy mệt mỏi vô cùng.

Mười năm nữa ông mới đến tuổi nghỉ hưu.

Nhưng không biết mình có cầm cự nổi mười năm nữa không. Lỡ như trong mười năm này mà lao tâm khổ tứ đến chết, không biết vị viện trưởng kế nhiệm có được như mình, đủ kiên nhẫn để thấu hiểu cho những bệnh nhân tâm thần này không nữa.

Đúng là một chuyện khiến người ta phiền lòng.

Đúng lúc ấy, điện thoại của ông lại reo lên lần nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!