Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1110: CHƯƠNG 1110: CẬU BÉ TÊN CÁP LÂN

Lâm Phàm kinh ngạc, sau đó mỉm cười nói: “Ừm, tên hay lắm, nghe rất lạc quan, vui vẻ. Thôi cũng muộn rồi, cậu mau về nghỉ sớm đi.”

Ban đêm.

Khi Cáp Cáp đang trên đường rời đi, một đệ tử khác đi ngang qua, vẫy tay trêu chọc: “Thằng ngốc, sao mày lại ở đây? Lén lút ăn trộm gì phải không?”

“Không có, tôi không có trộm gì hết.”

“Ai mà biết mày có trộm hay không, trừ phi mày cởi hết đồ ra thì tao mới tin.”

Một đệ tử bên cạnh can: “Đừng đùa nữa, cậu ta là thằng ngốc ở ngôi làng dưới chân núi, lên Tông môn làm mấy việc vặt như nhổ cỏ cày ruộng thôi. Lỡ bị các sư huynh thấy được, khéo lại mắng chúng ta đấy.”

“Thôi được rồi.”

Ngày hôm sau.

Lâm Phàm ở trong phòng đọc sách mãi cho đến khi trời sẩm tối mới nghe thấy tiếng động bên ngoài.

Anh đứng dậy mở cửa.

Thì thấy Cáp Cáp đang đứng bên ngoài, trên tay còn cầm một con thỏ.

“Cho anh…”

“Tặng tôi à?”

“Ừm.”

Lâm Phàm nhận lấy con thỏ, mỉm cười: “Cảm ơn cậu.”

Cáp Cáp vui vẻ gãi đầu rồi cười khà khà. Tiếng cười trong trẻo, ngây ngô, hệt như một đứa trẻ mang món đồ quý nhất của mình đi tặng bố mẹ và được khen.

Khi Lâm Phàm định nói thêm gì đó.

Cáp Cáp đã vẫy tay, chạy về phía xa, vừa chạy vừa hét lớn: “Tôi về nhà đây.”

Lâm Phàm nhìn bóng lưng cậu ta khuất dần.

Anh mỉm cười.

Những ngày tháng sau đó trôi qua rất yên bình, nhưng trong sự yên bình ấy lại có những thay đổi nho nhỏ đang nảy mầm.

Sự xuất hiện của Cáp Cáp đã mang đến cho cuộc sống của Lâm Phàm nhiều niềm vui và cảm giác thành tựu hơn.

Mỗi lần nhìn Cáp Cáp ăn uống nhồm nhoàm đến mức miệng dính đầy dầu mỡ, Lâm Phàm lại cảm thấy tay nghề của mình đúng là đã đạt đến cảnh giới thượng thừa rồi. Có thể nấu ra những món ăn ngon đến vậy, có lẽ sau này về nhà, anh có thể mở một quán ăn nhỏ cùng bà xã. Vợ rửa rau, mình nấu bếp, ông Trương thì tiếp khách, còn Gà Mái thì trông nhà. Đúng là một ý tưởng tuyệt vời.

Lâm Phàm nhìn Cáp Cáp đang có hơi nghịch ngợm, ồn ào.

Anh đặt ngón tay lên môi.

“Suỵt!”

Anh ra hiệu cho cậu im lặng một chút, sau đó sắp xếp cho cậu ngồi đọc sách bên cạnh mình. Bảy mươi năm trôi qua, anh đã hình thành thói quen đọc sách, một thói quen đã ăn sâu vào tận xương tủy.

Ngay cả khí chất của anh cũng đã thay đổi.

Nho nhã, dịu dàng, khiến người khác cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Có lúc, Lâm Phàm sẽ giảng giải nội dung trong sách cho Cáp Cáp nghe. Tuy Cáp Cáp chẳng hiểu anh đang nói gì, nhưng cậu lại cảm thấy rất thú vị, cứ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Lâm Phàm, chống cằm, mơ màng lắng nghe.

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa.

Trong nháy mắt, ba năm đã trôi qua.

Kiền Nguyên Tông dưới sự quản lý hết lòng của Võ Chí đã phát triển vô cùng mạnh mẽ, mọi thứ đều đi đúng hướng. Liễu Sơn Nhạc quả không nhìn nhầm người, để Võ Chí làm Tông chủ chính là lựa chọn đúng đắn nhất.

Hôm nay.

Khi Lâm Phàm đang đọc sách.

Cáp Cáp vội vã chạy tới, phấn khởi hét lớn.

“Sinh rồi, sinh rồi!”

Lâm Phàm đáp: “Chúng ta đi xem nào.”

Cáp Cáp là người trong ngôi làng dưới chân Tông môn, tuy có hơi ngốc nghếch nhưng năm ngoái đã may mắn gặp được một cô gái quê mùa cảm mến mình. Hai người tâm đầu ý hợp, cuối cùng đã kết hôn dưới sự chứng kiến của dân làng.

Người dân ở đây đều sống dựa vào Kiền Nguyên Tông, họ thường bán đồ cho Tông môn, cũng có người lên Tông môn làm việc, giống như Cáp Cáp.

Tuy đôi khi bị bắt nạt một chút, nhưng cuộc sống cũng không có vấn đề gì.

Dân làng đều biết Cáp Cáp có một người bạn tốt ở Kiền Nguyên Tông. Giờ vợ sắp sinh mà cậu ta đã vội vàng chạy đi báo tin, xem ra người bạn này rất quan trọng.

Thấy Lâm Phàm đến, mọi người cũng chẳng lấy làm lạ. Hóa ra chỉ là một đệ tử bình thường, cũng phải thôi, một kẻ ngốc như Cáp Cáp, làm sao có thể kết bạn với đệ tử nào có thân phận cao hơn đệ tử ngoại môn được chứ.

“Sinh rồi, thằng nhóc ngốc nhà ngươi cuối cùng cũng có người nối dõi rồi. Là một bé trai đấy, mau đặt cho nó một cái tên đi.” Một ông cụ cười lớn nói.

Dân làng đều rất thương Cáp Cáp. Hồi nhỏ cậu bị ốm một trận, sốt cao đến hỏng cả đầu, đến giờ trí thông minh cũng chỉ như đứa trẻ sáu, bảy tuổi. Nhưng cậu rất tốt bụng, chịu thương chịu khó, chỉ là đôi khi hành động hơi kỳ quặc.

Cáp Cáp nhìn về phía Lâm Phàm, ánh mắt đầy hy vọng anh có thể đặt tên giúp mình.

“Anh đặt tên đi.” Cáp Cáp đưa đứa bé cho Lâm Phàm.

Lâm Phàm bế lấy đứa bé. Trẻ con mới sinh trông hơi nhăn nheo, nhưng đôi mắt lại rất sáng. Nhìn thằng bé, Lâm Phàm bất giác thấy yêu mến, anh thầm mong nếu vợ đồng ý, cô ấy cũng sẽ sinh cho anh một đứa con.

Đặt tên à?

Cái này cần phải có chút học thức.

Con của Cáp Cáp?

Cáp Cáp Cáp?

“Hay gọi là Cáp Lân đi.” Lâm Phàm nói.

“Hay quá, Cáp Lân nghe hay thật.” Cáp Cáp vui vẻ nói, rồi phá lên cười ha hả, làm đứa bé giật mình khóc ré lên. Một cụ già đứng cạnh liền vỗ vào đầu cậu ta.

“Còn cười à? Không mau vào xem vợ mày đi, người ta sinh cho mày thằng cu này đã phải chịu bao nhiêu vất vả rồi đấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!