Lâm Phàm nghịch ngón tay của Cáp Lân, tủm tỉm cười. Suy nghĩ trong lòng anh rất đơn giản, từ giờ trở đi, anh sẽ từ từ học cách chăm con nít, để sau này vợ sinh con thì không còn luống cuống tay chân nữa.
Năm năm sau.
Anh vẫn đọc sách trong phòng như mọi khi. Tông môn đã có nhiều thay đổi lớn, Võ Chí trên cương vị Tông chủ đương nhiên đã ban hành thêm nhiều phúc lợi cho các đệ tử.
Phòng ở của tất cả đệ tử đều được sửa sang lại.
Đồng thời, tài nguyên tu luyện nhận được mỗi tháng cũng tăng gấp đôi. Đối với tất cả đệ tử, đây là một tin tức cực tốt, khiến cả tông môn reo hò không ngớt.
Chỉ là những chuyện này chẳng ảnh hưởng gì đến Lâm Phàm.
Mấy năm nay, cựu Tông chủ Liễu Sơn Nhạc chưa từng xuất hiện lần nào. Có người phát hiện một thi thể trong cấm địa, dựa vào mảnh quần áo rách nát, trông rất giống Liễu Sơn Nhạc của Kiền Nguyên Tông.
Vị lão giả ở Tàng Thư Các cũng biệt tăm từ đó.
Sống chết không rõ.
Con đường tu luyện vốn đầy rẫy hiểm nguy, chỉ một chút sơ sẩy là vạn kiếp bất phục.
Lúc này.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy một nửa cái đầu trẻ con đang lấp ló ngoài đó.
“Vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”
“Bạch Bạch...”
Ngay sau đó, một cậu nhóc mập mạp, kháu khỉnh đã thuần thục trèo vào từ cửa sổ. Có cửa chính không đi, lại cứ thích trèo cửa sổ, đúng là cao thủ gan to.
Cáp Lân đã lên năm tuổi, không thừa hưởng sự ngốc nghếch của “Cáp Cáp”, mà ngược lại có chút lanh lợi của Lâm Phàm. Ừm... nói vậy hình như có gì đó sai sai.
“Sao con lại chạy qua đây?” Lâm Phàm đặt sách xuống, xoa đầu cậu bé hỏi.
Cáp Lân ngây thơ đáp: “Bạch Bạch, con nhớ Bạch Bạch nên sang thăm ạ.”
Sau khi biết đi, cậu nhóc này cực kỳ thích đến chỗ Lâm Phàm chơi, dường như có một cảm giác thân thiết bẩm sinh với anh vậy.
“Ồ, sao tay con lại có vết bầm thế này?” Lâm Phàm cầm cánh tay cậu bé lên, vỗ nhẹ vào cái đầu nhỏ của cậu. “Lại đi đánh nhau phải không?”
Cáp Lân nhìn vết bầm trên tay, thở phì phò nói: “Bạch Bạch, thằng Nhị Hổ bảo cha con là đồ ngốc. Con tức quá nên đánh nhau với nó luôn. Nhưng con khỏe hơn, con cho nó một trận rồi, nó hứa sau này không dám nói thế nữa!”
Lâm Phàm xoa đầu cậu bé: “Ừ, tốt lắm, biết bảo vệ cha mình rồi, đúng là một anh hùng nhỏ dũng cảm.”
Được Bạch Bạch khen, Cáp Lân hếch mặt lên, vẻ mặt đầy tự hào.
Sau đó, cậu bé kéo tay Lâm Phàm, vừa lắc vừa làm nũng: “Bạch Bạch, cha con nói người lợi hại lắm, người dạy con tu luyện được không ạ?”
“Ha ha.” Lâm Phàm cười đáp: “Đợi con lớn lên chẳng phải có thể gia nhập Kiền Nguyên Tông sao, lúc đó là có thể tu luyện rồi.”
Cáp Lân lắc đầu: “Không đâu, con muốn học với Bạch Bạch cơ.”
Tuy Lâm Phàm không phải kiểu người dễ bị sự đáng yêu lay động, nhưng chiêu làm nũng của trẻ con lại có sức sát thương cực lớn. Anh rất quý cậu bé Cáp Lân này, cảm giác như được gặp lại Tiểu Bảo vậy.
Lâm Phàm hỏi: “Con muốn tu luyện cái gì?”
“Con muốn dùng nắm đấm đánh người.” Cáp Lân nói.
Lâm Phàm suy nghĩ một lát, nếu vậy thì dạy Cáp Lân “Quyền Kinh” là được rồi. Đó là một bộ quyền pháp rất lợi hại, tuy anh chưa từng thi triển nhưng anh biết rõ điều đó. Nếu cậu bé đã muốn học, vậy thì phải dạy thứ tốt nhất.
“Được rồi, vậy ta sẽ dạy cho con.” Lâm Phàm nói.
Cáp Lân nghe vậy thì sung sướng reo lên, nhảy cẫng trong phòng, trông vô cùng vui vẻ.
“Con cảm ơn Bạch Bạch.”
Lâm Phàm mỉm cười, rồi lại tiếp tục đọc sách.
Sách trong Tàng Thư Các thật sự quá nhiều, không biết bao giờ mới đọc hết được, nhưng cứ theo đà này thì dần dần cũng sẽ xong thôi.
Những ngày tháng sau đó trôi qua rất yên bình.
Cậu bé Cáp Lân đến chỗ Lâm Phàm học “Quyền Kinh”. Đây là một môn quyền pháp vô cùng uyên thâm, có yêu cầu cực cao đối với người tu luyện. Cáp Lân cũng chẳng hé răng nửa lời với ai về việc mình học tu luyện cùng Bạch Bạch.
Cậu bé nghĩ thầm, mình sẽ âm thầm tu luyện, đợi lớn lên sẽ hù cho bọn họ một phen hết hồn.
Lâm Phàm đã dặn Cáp Lân, không được nói cho bất kỳ ai biết con đang tu luyện với ta. Về phần mình, anh không muốn để mọi người biết mình giỏi đến thế.
Theo suy nghĩ của anh, nếu người khác biết mình pro như vậy, chắc chắn sẽ đến làm phiền.
Khi đó, muốn đọc hết sách ở Tàng Thư Các e là chuyện không thể nào.
Đừng thấy Lâm Phàm nhà ta có vẻ như đọc sách đến lú lẫn nhé.
Thật ra anh thông minh lắm đấy.
Nếu không thì đã chẳng nghĩ được đến những chuyện này rồi.
Đương nhiên.
Nếu để cho Độc Nhãn Nam thấy Lâm Phàm tùy tiện truyền thụ “Quyền Kinh” cho một đứa trẻ như vậy, chắc chắn gã sẽ tức hộc máu. Mẹ nó, tình cảm anh em mình sâu đậm thế kia, sao cậu không truyền cho tôi hả