Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 114: CHƯƠNG 114: ÔNG CHỦ TIỆM TẠP HÓA ĐÁNG THƯƠNG

Ví dụ như hắn bây giờ, nằm ôm điện thoại xem chương trình giải trí, thỉnh thoảng lại nhón một miếng bánh ngọt ở tủ bên cạnh, cuộc sống thế này đúng là hết sảy.

Được nhận vào làm bảo vệ cho Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn chính là việc may mắn nhất đời Tiêu Khải.

Ban đầu hắn còn tưởng đây là một công việc nguy hiểm, nhưng sau này mới phát hiện ra công việc này cực kỳ nhẹ nhàng, bình thường gần như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Hắn đã làm ở đây năm năm.

Hắn đã cống hiến năm năm thanh xuân tươi đẹp nhất của mình ở đây, chưa từng hối hận, thậm chí còn có chút tự hào. Coi như sau này có đổi việc khác thì kinh nghiệm làm việc ở đây cũng đủ để làm đẹp CV của hắn rồi.

Ta đây đã bảo vệ trật tự trị an của Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn hơn năm năm.

Thử hỏi xem, còn chỗ nào tuyển bảo vệ mà ta không xứng chắc?

“Khuya rồi, ngủ thôi.”

Tiêu Khải tắt điện thoại, lấy từ trong ngăn kéo ra một cặp mắt giả bằng giấy được vẽ y như thật, sau đó cẩn thận dán lên mí mắt mình.

Thứ đồ chơi này tương đối bá đạo, có thể giúp hắn trông như vẫn đang mở mắt trừng trừng.

Phát minh này của hắn từng được viện trưởng Hách khen ngợi.

Tuổi trẻ thật tốt, đầu óc linh hoạt, ý tưởng hay như vậy mà cũng nghĩ ra được.

Tiêu Khải dựa vào thành ghế, hơi thở dần trở nên đều đặn.

Cơn gió ồn ào bên ngoài đã ngừng, và Tiêu Khải cũng đã sớm chìm vào mộng đẹp.

Ban đêm thật yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng côn trùng rả rích trong bụi rậm.

Bên ngoài cửa sổ phòng bảo vệ, hai cái đầu lấp ló xuất hiện. Bọn họ cẩn thận quan sát tình hình của Tiêu Khải, sau đó thì thầm với nhau.

"Hắn ngủ rồi."

"Vậy chúng ta chuồn lẹ thôi."

Lâm Phàm và ông cụ Trương khom người, rón rén từng bước chuồn đi, thuận lợi rời khỏi cổng bệnh viện mà không gây ra một tiếng động nào.

Trong hành lang.

Tôn Năng nhận ca trực từ Lý Ngang, hắn cẩn thận đi kiểm tra tình hình trong mỗi phòng bệnh. Mắt của Tôn Năng rất to, người bình thường gặp hắn, ấn tượng đầu tiên đều sẽ khen mắt hắn to thật.

Tôn Năng dừng lại bên ngoài phòng bệnh 666.

Hắn chiếu đèn pin vào trong, tuy không thấy người nhưng lại thấy chăn phồng lên một cục rõ rệt, chắc là một già một trẻ nhà đó trốn trong chăn ngủ say rồi.

Tôn Năng bật cười.

Thói quen đi ngủ này kể ra cũng giống hắn.

Nhưng khi nghĩ đến hai người kia là bệnh nhân tâm thần, Tôn Năng lại dở khóc dở cười. Giống mình ư? Lời này nghe chẳng lọt tai chút nào.

Hắn không chút nghi ngờ, bình tĩnh đi tuần tra tiếp.

Trên đường phố.

Lâm Phàm và ông cụ Trương đã đi bộ được một lúc lâu.

"Ta mệt quá." Ông cụ Trương than thở.

"Để cháu cõng ông." Lâm Phàm ngồi xổm xuống trước mặt ông cụ Trương, quay đầu lại nói.

"Cậu có mệt không?"

"Không đâu ạ."

"Ừm!"

Ông cụ Trương nằm lên lưng Lâm Phàm, hai tay vịn lấy vai hắn.

Trên đường phố vắng người qua lại, thỉnh thoảng có một gã say rượu đi ngang qua, thấy hai người cõng nhau thì ỷ vào men say, chỉ tay vào họ mà la lối om sòm.

Sau đó gã say nọ loạng choạng bước đi.

"Lâm Phàm, bây giờ chúng ta đi thẳng tới bệnh viện luôn à?" Ông cụ Trương hỏi.

"Mai chúng ta hãy qua đó." Lâm Phàm trả lời.

"Vậy giờ mình đi đâu?" Ông cụ Trương lại hỏi.

Lâm Phàm nghĩ một lát rồi cười đáp: "Chúng ta đi tìm chị gái tốt bụng ấy đi."

Hắn vẫn nhớ đường và biết nhà chị ấy ở đâu.

Bên ngoài cửa hàng tạp hóa.

Lâm Phàm cõng ông cụ Trương đứng ngay cửa, hắn nhìn một vòng đồ đạc bên trong, thầm nghĩ đi tay không qua thì không được, ít nhất cũng phải mua một hộp sữa.

Chủ cửa hàng tạp hóa là một người đàn ông trung niên, ban đêm khách rất ít, thỉnh thoảng mới có người vào mua gói thuốc. Nếu không có gì đặc biệt thì thường khoảng ba bốn giờ sáng ông sẽ đóng cửa.

Ông đang ngồi trong quầy thu ngân lướt điện thoại, đúng lúc ấy bỗng lơ đãng ngẩng đầu nhìn ra cửa. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã bị hai bóng người đứng lù lù ngoài đó dọa cho hết hồn, suýt nữa thì hét lên.

Nửa đêm nửa hôm tự dưng đứng chằm chằm nhìn vào cửa hàng người ta, lại còn không nhúc nhích.

Muốn hù chết người ta à?

Một tay ông chủ vẫn cầm điện thoại, tay kia thì lặng lẽ thò vào gầm tủ, nắm chặt lấy một con dao. Nếu hai người kia dám làm bậy, ông chắc chắn sẽ rút dao ra đập lên bàn, gầm lên: "Cút ngay cho tao!"

Bỗng dưng, ánh mắt ông chú ý tới trang phục của hai người.

Trông có vẻ hơi khác người thường.

Hơn nữa còn có chút quen mắt.

Chỉ là ông quên mất đã thấy bộ đồ này ở đâu rồi.

Ngay lúc ông chủ còn đang mải suy nghĩ, Lâm Phàm đã cõng ông cụ Trương chậm rãi bước vào. Ông chủ siết chặt con dao trong tay, may mà có cái quầy che chắn nên sự hoảng loạn của ông không bị lộ ra hết.

Nào ngờ hai vị khách kỳ lạ kia chỉ đi một vòng quanh cửa hàng nhỏ xíu của ông, rồi cầm lấy một hộp sữa và một cây lạp xưởng đặt lên quầy.

"Ông chủ, bao nhiêu tiền ạ?"

"55 đồng."

Lâm Phàm móc từ trong túi ra ba tờ tiền nhàu nhĩ đưa cho ông chủ.

Tính tiền xong, hắn xách hộp sữa và cây lạp xưởng rồi lại cõng ông cụ Trương lên, chậm rãi rời đi.

Chủ cửa hàng nhìn theo bóng lưng của họ, khi thấy hàng chữ in sau lưng bộ quần áo của cả hai thì không khỏi giật mình.

Má nó!

Thế mà lại là bệnh nhân của Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn.

Mới nãy, mình vậy mà còn định rút dao ra dọa bọn họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!