Chỉ có một mình Mục Hạo dốc hết tâm huyết dạy dỗ, nhưng đáng tiếc... một cây làm chẳng nên non, sức một người sao gánh vác nổi.
Lúc Thôn Tinh Ngạc xuất hiện, tin đồn về ngày tận thế lan truyền khắp nơi. Đệ tử của các đại tộc trong Tinh Không định nhân cơ hội này đưa đám lao động miễn phí kia về, nào ngờ lão tổ của Bảo Tháp Tộc lại thích lo chuyện bao đồng, dùng một chiêu đưa bọn họ thẳng đến Tinh Không, để lại đám người ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Sau đó, Thôn Tinh Ngạc bị đánh chạy mất, nguy cơ được hóa giải, kế hoạch của bọn họ cũng hoàn toàn tan thành mây khói.
Thật tức chết mà.
...
“Không ngờ đã đến Liên minh Cao Viện rồi. Đây là ngôi trường do người của Đại tộc Tinh Không xây dựng, cũng thú vị đấy. Nghe nói trước đây còn có cường giả xuất hiện, giờ thì hết rồi. Muốn tìm một đối thủ xứng tầm, khó thật đấy,” Lâm Phàm nói.
Người có thể được anh xem là cường giả, chắc chắn phải cùng đẳng cấp với Long Thần.
Hai chị em Hàn Yên đều biết, Đại tộc Tinh Không đã hợp tác với con người trên tinh cầu này để thành lập Liên minh Cao Viện.
Điều này khiến Hàn Yên vô cùng kinh ngạc.
Người của Đại tộc Tinh Không đến đây với mục đích khai quật di tích, tìm kiếm bảo bối giúp phục hồi sức mạnh. Kẻ nào dám cản đường đều sẽ bị bọn họ dùng thủ đoạn ngang ngược trấn áp.
Vậy mà bây giờ lại thành lập Liên minh Cao Viện.
Điều này chỉ có thể chứng tỏ một điều: bọn họ đã gặp phải trở ngại không thể giải quyết bằng vũ lực trên tinh cầu này, nên đành phải lấy lùi làm tiến. Bề ngoài thì tỏ ra hòa hợp, nhưng thực chất vẫn luôn chờ thời cơ.
“Anh có biết Tinh Không lớn cỡ nào không? Có biết Tinh Không có bao nhiêu cường giả không?” Hàn Yên rất thích cà khịa Lâm Phàm, dường như không làm vậy thì cả người sẽ bứt rứt khó chịu.
“Không biết,” Lâm Phàm lắc đầu.
Hàn Yên nói: “Thế thì anh đúng là ếch ngồi đáy giếng rồi. Cường giả trong Tinh Không nhiều như mây, anh biết được bao nhiêu người chứ.”
“Thế à? Vậy thì tốt quá. Đến giờ tôi cũng chưa gặp được mấy người. Nếu nói đủ sức làm đối thủ của tôi, chắc chỉ có Tiểu Như Lai và Long Thần là tàm tạm. Nhưng thực lực của tôi bây giờ đã mạnh hơn trước rồi, e là bây giờ họ cũng không phải đối thủ của tôi nữa rồi,” Lâm Phàm thản nhiên nói.
Nghe những lời này của Lâm Phàm, Hàn Yên hoàn toàn chết lặng.
Tiểu Như Lai?
Long Thần?
Hai vị đó đều là lão tổ của Đại tộc Tinh Không, những cường giả thuộc hàng đỉnh của chóp. Vậy mà bây giờ, gã này lại dám nói hai vị cường giả đáng sợ đó không đủ để hắn thỏa mãn đam mê chiến đấu. Nói thật, nàng nghe xong mà đầu óc ong ong.
“Bốc phét!” Hàn Yên không tin.
Lâm Phàm chỉ cười, không giải thích, cũng chẳng tranh cãi với nàng. Thắng thua cũng chẳng có lợi ích gì. Nếu tranh luận thắng, đối phương sẽ mất mặt, cảm giác như bị vạch trần trước bàn dân thiên hạ, còn gì là thể diện nữa.
Những lời anh nói đều là sự thật.
Anh chưa bao giờ lừa dối ai.
Hàn Yên thấy Lâm Phàm im lặng, cứ ngỡ rằng hắn bị mình nói trúng tim đen nên cứng họng.
Bên trong lớp học.
Mục Hạo vẫn đang tận tụy giảng bài. Những gì có thể dạy, anh đều truyền đạt hết cho học sinh. Anh tận hưởng khoảnh khắc này, nó mang lại cho anh cảm giác thành tựu mà những công việc khác không thể có được.
“Thầy Mục, hình như bên ngoài náo nhiệt lắm, chúng ta ra xem một chút được không ạ?” một học sinh hỏi.
Bên ngoài dường như đang chào đón một nhân vật quan trọng nào đó.
Điều này khiến bọn họ vô cùng tò mò.
Ai cũng muốn chạy ra ngoài hóng chuyện.
Nhưng Mục Hạo rất nghiêm khắc trong giờ học, không cho phép ai làm việc riêng.
“Học hành cho nghiêm túc, tập trung nghe giảng! Tu hành không phải chuyện đùa, sai một ly đi một dặm, hậu quả khôn lường. Các em muốn trở nên mạnh mẽ thì phải nỗ lực. Thầy hy vọng các em có thể học tập bạn Chu Hổ.”
“Lúc em ấy mới đến, nền tảng còn kém hơn cả các em.”
“Thậm chí có vài chữ còn không biết đọc.”
“Nhưng hãy nhìn em ấy bây giờ đi, đã là học sinh mạnh nhất lớp chúng ta rồi. Thầy có thể nói với các em rằng, em ấy chính là một trong những học sinh ưu tú nhất của Liên minh Cao Viện.”
Mục Hạo lấy Chu Hổ ra làm tấm gương cho cả lớp.
Chu Hổ, xuất thân là thợ thông cống, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, khí thế hừng hực. Nhìn đi, tôi chính là Chu Hổ đây! Cảm giác được thầy Mục khen ngợi thật là phê!
Anh ta biết rõ mục đích của mình khi đến Liên minh Cao Viện.
Học lấy bản lĩnh.
Để bảo vệ công ty, bảo vệ bạn bè, đồng thời phát triển bản thân, không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn.
Từ trước đến nay, anh ta đều làm rất tốt.
Ít nhất là không có vấn đề gì xảy ra.
“Chúng ta tiếp tục bài học,” Mục Hạo nghiêm giọng nói.
Bên ngoài có người của Cự Thần tộc đến.
Mấy kẻ này đến đây chẳng có ý tốt gì, hơn nữa còn có chút thù oán với Mục tộc.
...
Bên ngoài cổng trường.
Anh bảo vệ đang ngồi trong phòng trực, thấy có người đến liền định ra hỏi thăm. Nhưng khi vừa liếc thấy Lâm Phàm, anh ta giật mình, lập tức trở nên ngoan ngoãn như một chú cún.
Không nhìn thấy.
Mình không nhìn thấy gì hết.