Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1152: CHƯƠNG 1152: NHIỆM VỤ BẮT ĐẦU!

Nhiệm vụ bắt đầu!

Gã bảo vệ co rúm người nấp dưới gầm bàn, vội vươn tay nhấn một cái nút. Cánh cửa điện tử từ từ mở ra.

“Ồ, cái cửa này biết mình tới hay sao ấy nhỉ, tự động mở luôn mới ghê,” Lâm Phàm ngạc nhiên.

“Đúng vậy, thần kỳ thật,” ông Trương tấm tắc khen.

Hàn Yên nhìn tòa nhà trước mắt, không ngờ các đại tộc đều phái người đến đây, chỉ riêng Hàn gia của nàng là không. Có vẻ nhà nàng chẳng có hứng thú gì với chuyện này.

Tại một nơi khá xa.

“Các người xây trường học trên tinh cầu này, dạy bọn họ tu luyện để làm gì?” một gã đàn ông vạm vỡ hỏi.

Gã đàn ông này trông cực kỳ bá đạo, cơ bắp cuồn cuộn như tạc từ đá tảng, đến binh khí sắc bén cũng khó lòng xuyên thủng. Hắn chính là hiện thân của sức mạnh.

Cự Thần tộc cũng thuộc top đầu trong các đại tộc Tinh Không, huyết mạch của họ thể hiện sức mạnh rõ rệt hơn bất kỳ chủng tộc nào. Ngoại trừ những người đã tu luyện, ngay cả những đứa trẻ sơ sinh của Cự Thần tộc cũng đã sở hữu sức mạnh vô song và thực lực đáng kinh ngạc.

Người đi cùng Cự Thần tộc đến đây là Mặc Võ.

“Không được đâu, tinh cầu này có cường giả, chỉ là họ không thích tranh đấu mà thôi,” Mặc Võ nói.

Có thể khiến một cường giả cấp Thánh Nhân như Mặc Võ phải đích thân tiếp đón, thực lực của vị Cự Thần tộc này tất nhiên không hề yếu.

“Vậy sao? Chẳng lẽ đại tộc Tinh Không chúng ta cũng không giải quyết nổi à?”

Đối với người của Cự Thần tộc, cách duy nhất để giải quyết vấn đề là dùng nắm đấm, đập cho đối phương tơi bời hoa lá.

Mặc Võ rất muốn nói với Võ Thái rằng đừng tự tin quá, đại tộc Tinh Không không phải là toàn năng đâu, tôi cũng từng tự tin y như anh bây giờ vậy.

Nhưng sự thật thì lại phũ phàng.

Cho dù là đại tộc Tinh Không cũng chẳng ăn thua.

“Anh có ngửi thấy mùi hương thơm ngát đâu đây không?” Võ Thái hít hà, khoang mũi tràn ngập hương thơm, hắn lại hít một hơi thật sâu, tinh thần sảng khoái, cả người khoan khoái hẳn lên.

Mặc Võ nghe vậy cũng thử ngửi, quả thực có mùi hương đó.

Hơn nữa, gã còn cảm thấy mùi hương này rất quen thuộc. Nếu đoán không lầm, có lẽ là người đó đã tới. Ngay lúc gã đang mải suy nghĩ thì giọng nói của Võ Thái vang lên bên cạnh.

“Là nhân sâm, nhân sâm thành tinh! Nếu nuốt được nó, chắc chắn có thể đột phá cảnh giới hiện tại. Món này của ta chắc rồi!”

Võ Thái nói xong liền lao về phía có mùi hương của Nhân Sâm.

Hắn là cường giả của Cự Thần tộc, gặp được thứ mình thích thì chẳng bao giờ nghĩ nhiều, cứ thế ra tay cướp giật, đó chính là phong cách của hắn.

Cho dù đối phương là người của đại tộc Tinh Không cũng chẳng sao.

Ai là người cuối cùng có được bảo bối, cứ phải xem nắm đấm của ai to hơn.

Mặc Võ nhìn theo hướng Võ Thái lao đi, và khi thấy rõ mục tiêu là ai, sắc mặt gã biến đổi, vội vàng hét lên: “Đừng!”

Nhưng đáng tiếc!

Vẫn là muộn một bước.

Võ Thái thấy bảo bối thì mắt sáng rực lên, làm gì còn để tâm đến lời của Mặc Võ nữa. Hắn lộ rõ vẻ mặt tham lam, muốn đoạt lấy bằng được.

Lúc này, Lâm Phàm đang giới thiệu tình hình ở đây cho Hàn Yên.

Bỗng nhiên.

Một cơn gió mạnh ập tới, anh liếc mắt sang bên, thấy một bóng đen đang lao đến với tốc độ kinh người. Khi đến gần Nhân Sâm, bàn tay kẻ đó xòe ra, tạo cảm giác như muốn thâu tóm cả càn khôn.

“Bảo bối này là của ta!” Võ Thái ngông cuồng tuyên bố.

Nhưng đúng vào lúc này.

Lâm Phàm chỉ hờ hững tung một cú đấm. Cú đấm trông không có gì ghê gớm, cũng chẳng dùng nhiều sức, nhưng đối với Võ Thái, nó lại mang đến một cảm giác không thể nào chống đỡ nổi.

Cú đấm ấy nện thẳng vào mặt Võ Thái, khiến ngũ quan của hắn xoắn tít lại. Nếu lắng nghe kỹ, còn có thể nghe thấy tiếng cơ mặt rung lên bần bật.

Con ngươi hắn như muốn lồi cả ra ngoài, lòng trắng mắt phủ đầy tơ máu.

Bịch!

Võ Thái bay vèo ra ngoài rồi rơi phịch xuống đất.

“Người đâu mà kỳ cục,” Lâm Phàm nói.

Nhân Sâm ngớ người ra một lúc rồi mới hoàn hồn, liền chửi ầm lên với Võ Thái đang nằm sõng soài trên đất: “Thằng khốn nhà ngươi dám bất kính với Sâm gia gia à, muốn ăn đòn phải không?”

Tình huống vừa rồi làm Nhân Sâm sợ hết hồn.

Cái quái gì thế không biết.

Đang yên đang lành lại bị đánh lén, nó sợ đến đứng tim, may mà có Lâm Phàm ở đây, một đấm giải quyết gọn đối phương, nếu không thì nó lại gặp kiếp nạn rồi.

Hàn Yên kinh ngạc nhìn Võ Thái. Trên người kẻ kia có hình xăm, mà có thể có hình xăm như vậy, chỉ có thể là người của Cự Thần tộc.

Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ đáng sợ từ trên người hắn.

Thực lực của kẻ này tuyệt đối không yếu.

Vậy mà lại bị Lâm Phàm đấm bay trong một nốt nhạc, không có chút sức phản kháng nào.

Haizz.

Mặc Võ thở dài, lắc đầu cười khổ. Gã đúng là không thể nào hiểu nổi não của Võ Thái được, chưa làm rõ tình hình đã lao vào ăn cướp. May mà gã biết Lâm Phàm không giống những cường giả khác.

Anh không phải kiểu người “ngươi đụng đến ta, ta lấy mạng ngươi”.

Vì vậy.

Gã không lo Lâm Phàm sẽ làm gì Võ Thái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!