Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 120: CHƯƠNG 120: COI THƯỜNG TIỀN TIỂU BẢO

Rác rưởi!

Mới đọc tới đoạn cao trào mà đã bắt trả phí, đúng là thằng tác giả chó má! Mẹ nó, có cần phải làm khó nhau vậy không, chẳng phải chỉ là mấy đồng bạc lẻ thôi sao? Ông đây… tha cho mày.

Nạp tiền rồi trả phí, hắn tiếp tục chìm đắm trong biển sách.

Đọc lậu á? Không đời nào! Đời này dù có đi nhặt ve chai cũng không thèm đọc truyện lậu, tưởng bảo an cấp Thần như Tiếu Khải tôi mà lại không có khí chất à?

Đang đọc say sưa.

Tiếu Khải nghe thấy tiếng xe, ngẩng đầu nhìn ra ngoài, chỉ một cái liếc mắt mà không thể rời đi được nữa. Một chiếc limousine chạy tới, phía sau còn có mấy chiếc xe hơi màu đen trị giá hàng trăm vạn đi theo.

Hắn rơi vào ảo giác.

Chiếc limousine dừng lại, một đám người mặc đồ đen chạy đến, cung kính đứng trước mặt hắn, hô to:

"Cậu Tiếu, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được ngài.”

Cuối cùng cũng không che giấu thân phận được nữa rồi sao?

Thế giới lại gặp nguy hiểm, cần mình phải đích thân xuất núi, lấy sức một người áp đảo cả một quốc gia khiến họ không dám ngẩng đầu lên sao?

Hiện thực:

Chiếc limousine dừng lại, một đám người mặc đồ đen bước xuống từ những chiếc xe phía sau. Bọn họ đứng hai bên sườn chiếc limousine, một người trong đó khom lưng mở cửa xe.

Thứ đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt là một đôi giày da đen bóng, nhưng có vẻ chân hơi ngắn.

Vì bị cửa xe che khuất, hắn không nhìn rõ người đó là ai.

Chỉ là cái khí chất bá đạo đó đã bao trùm khắp xung quanh, đó là mùi của tiền tài, mùi của quyền thế.

Ánh mặt trời có hơi chói mắt.

Mái tóc của Tiền Tiểu Bảo vẫn bóng loáng, bộ đồng phục màu đen toát lên khí chất quý tộc, chiếc cặp sau lưng lại trông có vẻ ngây thơ, miệng ngậm kẹo mút. Cậu nhóc quan sát xung quanh với vẻ mặt thờ ơ, sau đó vênh mặt vẫy tay với Tiếu Khải.

“Này, anh kia, lại đây một chút.”

Tiếu Khải ngạc nhiên, chỉ vào mình, ánh mắt như muốn hỏi: "Cậu gọi tôi đấy à?"

“Chính là anh đó, lại đây.”

Trong lòng Tiếu Khải dâng lên một cỗ kích động, hắn vội chạy đến trước mặt Tiền Tiểu Bảo, vì tiền mà khom lưng, khúm núm nói: “Xin hỏi cậu chủ tìm tôi có chuyện gì ạ?”

Còn cái gì mà bảo an cấp Thần, toàn là chém gió thôi.

Biết thế nào là cao nhân ở ẩn không?

Bây giờ tôi chỉ là một người bình thường, đối mặt với quyền quý thì cúi đầu khom lưng là chuyện rất bình thường.

“Bảo viện trưởng của các anh ra đây đón tôi.” Tiền Tiểu Bảo nói.

Cậu ta đến tìm hai vị ân nhân và cũng là bạn của mình.

Hôm nay trường học không nghỉ.

Nhưng cậu ta muốn nghỉ.

Vậy thì phải được nghỉ.

Cậu ta cho hiệu trưởng ba trăm vạn, từ nay về sau, ngày 12 mỗi tháng sẽ là ngày nghỉ của Tiền Tiểu Bảo, toàn bộ giáo viên cũng được nghỉ một ngày, không ai được đi làm, ai mà đi làm thì đuổi thẳng cổ.

Trường học tư thục quý tộc, phục vụ cho Tiền Tiểu Bảo là một chuyện hết sức bình thường.

"Vâng ạ, xin cậu chủ chờ một lát.” Tiếu Khải nở một nụ cười nịnh nọt, chạy vào phòng an ninh gọi điện thoại cho viện trưởng, sau đó lại lon ton chạy ra trước mặt cậu nhóc: “Đã thông báo cho viện trưởng rồi ạ, ông ấy sẽ ra ngay thôi.”

“Không biết cậu chủ còn gì căn dặn không ạ?”

Tiền Tiểu Bảo không thèm để ý đến Tiếu Khải, mà chỉ ngoắc ngón tay với vệ sĩ bên cạnh.

Một vệ sĩ cao to lực lưỡng móc từ trong ngực ra một cọc tiền dày cộp, ném cho Tiếu Khải.

"Cậu chủ chúng tôi thưởng cho anh, không có chuyện gì thì tránh sang một bên đi.”

Trong đầu Tiếu Khải lập tức hiện lên cốt truyện tiểu thuyết: Dùng tiền sỉ nhục tôi ư? Nam chính lập tức biến hình, thu mua nhà cửa công ty của các người, bắt cả nhà các người quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc cầu xin tha mạng.

Nam chính khoác áo lông chồn, ngậm xì gà, cười ngạo nghễ.

Nhưng hiện thực...

“Cảm ơn cậu chủ.”

Một cọc tiền cầm chắc trong tay, lòng hắn vui như mở hội.

Không cần đếm cũng biết ít nhất phải mấy vạn.

Cả năm lương của hắn chứ ít gì!

Tiếu Khải lùi ra xa, hèn mọn đứng ở đó. Nếu vị thiếu gia này còn có chuyện gì, hắn tuyệt đối sẽ dùng tốc độ sáu trăm mét một giây lao đến trước mặt đối phương.

Hèn mọn hỏi: Còn có gì cần phân phó sao ạ?

Hắn đã gặp vị cậu ấm này rồi.

Chẳng phải là người lần trước đưa Lâm Phàm và ông cụ Trương về sao?

Ghen tị chết đi được, hắn cũng ước gì mình quen được người giàu có như vậy, dù có phải giảm thọ mười năm cũng cam lòng.

Khi viện trưởng Hách nhận được điện thoại, nghe nói có người muốn gặp mình, phản ứng đầu tiên của ông ta là: "Tôi đang bận lắm, biết không hả, bảo cậu ta tự đi lên đi."

Nhưng viện trưởng Hách trầm tư một lát rồi lại mỉm cười.

Bất cứ ai đến Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, ông ta đều phải đích thân tiếp đón, bởi vì mỗi một người từ bên ngoài bước vào nơi này đều là những người có tấm lòng nhân ái, cần phải được tiếp đãi bằng nghi thức cao nhất.

Dù cho có bận đến mấy cũng phải dành thời gian.

Không bao lâu sau.

Viện trưởng Hách tươi cười bước ra, nhìn thấy dàn siêu xe bên ngoài mà lòng nhiệt huyết sôi trào, hai mắt sáng rực. Đúng là khách sộp có khác, còn sang hơn cả mấy cậu ấm mà Độc Nhãn Long giới thiệu cho ông ta.

“Chào mừng cậu đến Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, tôi là viện trưởng ở đây, có thể gọi tôi là viện trưởng Hách.”

Ông ta đưa tay ra trước mặt Tiền Tiểu Bảo.

Đừng thấy người ta là trẻ con mà định xoa đầu.

Cũng đừng dùng cái giọng điệu như dỗ con nít mà hỏi: "Nhóc con tìm ta có chuyện gì?"

Vị trước mắt này vừa nhìn đã biết là đại gia, không cần biết bao nhiêu tuổi, dù là trẻ sơ sinh, ông ta cũng có thể mặt không đổi sắc mà chủ động bắt tay.

“Tiền Tiểu Bảo.” Tiền Tiểu Bảo hờ hững bắt tay viện trưởng Hách, sau đó nói: "Tôi đến đây tìm bạn tôi là Lâm Phàm và ông Trương, tôi muốn đưa họ ra ngoài chơi.”

Viện trưởng Hách vốn định nói gì đó, nhưng vừa nghe xong thì có chút sững sờ.

Bạn của Lâm Phàm và ông Trương?

Gặp quỷ à.

Chuyện này không thể nào.

Hai người họ mới trốn ra ngoài có một thời gian ngắn, làm sao có thể quen biết một đứa trẻ giàu nứt đố đổ vách như vậy được? Mình sống hơn nửa đời người còn chưa có được cái may mắn đó.

Nhưng đó không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là cậu nhóc này muốn dẫn họ ra ngoài chơi. Ý tưởng này của cậu làm tôi rất vui, tôi chỉ sợ cậu không hiểu chuyện, để cho viện trưởng Hách năm mươi mấy tuổi này dạy cho cậu một bài học nhớ đời.

“Bọn họ… Thật ra thì cậu cũng biết đấy, nơi này là bệnh viện tâm thần, theo quy định thì họ không thể ra ngoài được, một khi xảy ra chuyện…”

Viện trưởng Hách ra vẻ tận tình khuyên bảo, nhưng còn chưa nói xong đã bị Tiền Tiểu Bảo cắt ngang.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!