Tiền Tiểu Bảo ngoắc tay ra hiệu cho vệ sĩ.
Một vệ sĩ xách vali đen tiến tới, mở ra trước mặt viện trưởng Hách. Bên trong là những cọc tiền mới cóng, rực rỡ sắc màu.
Viện trưởng Hách nhìn mà trợn tròn mắt.
Tiền Tiểu Bảo thản nhiên nói: “Chỗ này là một triệu, tặng ông.”
Viện trưởng Hách liếc qua, lòng có chút bối rối nhưng vẫn khó xử nói: “Vấn đề này không phải là tiền nong, mà là cậu có thể giải thích một chút được không? Dù sao tôi cũng là viện trưởng ở đây, lỡ có chuyện gì xảy ra, tôi phải là người chịu trách nhiệm.”
Tiền Tiểu Bảo gõ gõ ngón tay.
Vệ sĩ lại xách một chiếc vali đen khác tới.
“Hai triệu.”
Tim viện trưởng Hách bắt đầu đập thình thịch.
“Đây... là tiền thật sao?”
“Năm triệu.”
Sau đó, Tiền Tiểu Bảo rút một bản hợp đồng ra, ném cho viện trưởng Hách.
“Đây là hợp đồng, từ nay Tiền Tiểu Bảo tôi sẽ là nhà tài trợ cho bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, mỗi năm một trăm triệu, không đủ thì có thể rót thêm.”
“Tôi đưa bạn thân của tôi ra ngoài chơi vài ngày, có vấn đề gì không?”
Viện trưởng Hách chết lặng tại chỗ, mắt trợn tròn.
Cảm xúc dâng trào, ông ta mừng rỡ nói:
“Không ngờ bệnh nhân trong viện lại có được một người bạn tri kỷ như cậu, nếu tôi còn ngăn cản thì đâu phải là người nữa!”
“Yên tâm, tôi sẽ cho người gọi họ ra ngay. Được đi chơi với Tiền thiếu gia là phúc của họ.”
“Số tiền này tôi thực sự không thể nhận, nhưng hợp đồng thì tôi sẽ ký. Gặp được một người có tấm lòng nhân ái như Tiền thiếu gia đây, thật sự là may mắn của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn này.”
Viện trưởng Hách rưng rưng ký tên vào hợp đồng, tiện tay quệt đi giọt nước mắt nơi khóe mi.
Khóc thật rồi.
Đúng là người tốt mà.
Tiền Tiểu Bảo nhìn bộ dạng của viện trưởng Hách mà thầm đảo mắt.
Tiền bạc đúng là phù du.
Chuyện gì giải quyết được bằng tiền thì không phải là chuyện.
Cái khí chất của Tiền Tiểu Bảo thật khiến người ta phải nể. Ở tuổi này mà đã đạt tới cảnh giới như vậy, đúng là đáng sợ.
Mọi người hít một ngụm khí lạnh.
Nhiệt độ xung quanh bỗng tăng lên.
*
Khu nhà ăn.
“Đây là diều hâu sao?”
“Trông như gà ấy.”
Lâm Phàm và ông Trương ngờ vực nhìn món ăn trước mặt.
“Hình như nó bé đi thì phải.”
“Không phải hình như, mà là bé đi thật đấy.”
Lâm Phàm nhớ con diều hâu to lắm, cậu còn khoa tay múa chân miêu tả kích thước của nó.
Đinh Diệp mỉm cười: “Mau ăn đi, con diều hâu to quá nên tôi tự ý chia cho mọi người cùng ăn rồi, hai người không giận chứ?”
Nói xong câu này, cô có chút hối hận.
Sao mình lại nói thế nhỉ? Tự tiện chia đồ ăn của bệnh nhân tâm thần là một hành động rất nguy hiểm, lỡ họ lên cơn thì phiền.
Lâm Phàm nói: “Phải biết chia sẻ chứ, tôi vui lắm.”
“Tôi cũng vậy.”
Ông Trương thì dán mắt vào cái đầu gà đang ngẩng cao trong bát, nước miếng chảy ròng ròng. Thơm quá, mùi hương này khiến ông không thể kìm lòng được.
Hai người nhìn nhau, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
Đối với họ, có thể giúp đỡ người khác là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
Thực ra, Đinh Diệp đã dặn các dì nhà bếp múc cho mỗi bệnh nhân một phần canh gà. Dạo trước bệnh viện được tài trợ một khoản, viện trưởng đã trích ra một phần để cải thiện bữa ăn, mua rất nhiều gà làm sẵn để bồi bổ cho các bệnh nhân.
Lâm Phàm xé một chiếc đùi gà bỏ vào bát ông Trương: “Ông ăn đùi gà đi.”
“Cậu cũng ăn đi,” ông Trương nói.
Lâm Phàm cười đáp: “Tôi vẫn còn một cái mà.”
Thật là một khung cảnh ấm áp.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy ấm lòng.
“Lâm Phàm, ông Trương, có bạn đến tìm hai người kìa.”
Tôn Năng bước vào nhà ăn gọi lớn. Giờ anh ta vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Tại sao bệnh nhân tâm thần mà cũng có bạn thân là đại gia cơ chứ?
Trong khi người bình thường như mình đến một đứa bạn đại gia “pha ke” cũng chẳng có.
Lâm Phàm và ông Trương đang gặm đùi gà, nghe nói có bạn đến tìm thì ngạc nhiên lắm.
Bạn?
Hai từ này nghe có chút lạ lẫm, nhưng họ vẫn tò mò muốn biết đối phương là ai.
“Ăn nhanh lên, chúng ta còn đi gặp bạn.”
Lâm Phàm há to miệng, ngoạm một phát hết cả cái đùi gà, đến xương cũng chẳng thèm nhả. Đinh Diệp thấy thế thì biến sắc, lỡ xương gà mắc vào cổ họng thì phiền to.
Cô định ngăn lại nhưng thấy vẻ mặt tỉnh bơ của Lâm Phàm thì đành thôi, chỉ có thể mỉm cười gượng gạo.
Làm tốt lắm.
Còn ông Trương thì cắm đầu ăn lấy ăn để.
Tôn Năng nhìn mà bất lực. Lát nữa cậu bạn đại gia kia sẽ dắt họ đi ăn sơn hào hải vị, món canh gà này thì có gì ngon chứ? Giờ mà ăn cho no căng bụng thì đúng là một lựa chọn không hề khôn ngoan.
*
Bên ngoài.
Tiền Tiểu Bảo đút hai tay vào túi quần, miệng ngậm kẹo mút, trông vừa chảnh chọe vừa ngứa đòn. Nhưng dưới sức mạnh tàn bạo của đồng tiền, cái vẻ đó lại hóa thành đẹp trai vô đối.
Viện trưởng Hách thì thao thao bất tuyệt về lịch sử của bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, thỉnh thoảng lại vuốt mái đầu bạc trắng của mình, ý tứ rất rõ ràng: Cậu xem đi, đầu tôi bạc trắng cả rồi, tất cả là vì vất vả chăm lo cho đám bệnh nhân này đấy.
Cậu phải nhớ lấy công lao này.
Tiền Tiểu Bảo thấy ông già này phiền phức quá, y như mấy ông thầy trong trường.
Cũng chẳng biết ông ta đang lảm nhảm cái gì.
Đúng lúc này, Tôn Năng dẫn Lâm Phàm và ông Trương tới.
Tiền Tiểu Bảo thấy họ thì vui vẻ vẫy tay: “Lâm Phàm, ông Trương, tôi đây!”
Lâm Phàm và ông Trương còn đang thắc mắc là ai, vừa thấy Tiền Tiểu Bảo thì lập tức mừng rỡ reo lên: “Tiểu Bảo!”