Bọn họ vẫn nhớ người bạn này, cậu ta đã mời họ chơi game, còn lái xe đưa họ về và đã hứa lần sau sẽ lại đến tìm, không ngờ cậu ta lại đến thật.
“Cậu đến tìm chúng tôi à?” Lâm Phàm hỏi.
Tiền Tiểu Bảo nói: “Chắc chắn là đến tìm các người rồi, không thì tôi tìm ai nữa. Đi theo tôi, tôi dẫn các người ra ngoài chơi một lát.”
“Được quá, được quá!” Ông Trương vui vẻ vỗ tay.
Lâm Phàm cũng cười toe toét, bạn tốt đến tìm chính là chuyện vui nhất quả đất rồi. Trước kia chỉ có hai người bọn họ bầu bạn, bây giờ có bạn thân đến thăm chứng tỏ họ không hề cô đơn.
Viện trưởng Hách hơi tủi thân, cái cậu bạn này của hai người đúng là chẳng nể nang ai cả.
Tôi đây dù gì cũng là viện trưởng, nói khô cả họng mà cậu ta bơ tôi không thèm đáp một lời. Giờ hai bệnh nhân tâm thần ra nói chuyện thì cậu ta lại tíu tít như thế, lẽ nào Hách Nhân tôi đây lại không bằng hai bệnh nhân tâm thần à?
Tiền Tiểu Bảo dẫn Lâm Phàm và ông Trương rời đi.
Vệ sĩ mặc vest đen mở cửa xe cho họ.
Viện trưởng Hách nhìn dàn siêu xe rời đi mà cảm thán.
Có tiền thật tốt.
Chủ nhiệm lâu năm hỏi: “Viện trưởng, thật sự để họ đi như vậy sao?”
Viện trưởng Hách nói: “Gặp được người có tấm lòng vàng như vậy, tại sao phải từ chối chứ? Anh không thấy chuyện này rất ấm áp tình người sao?”
“Ấy? Sao tiền vẫn còn ở đây?”
“Tôi đâu phải người như vậy, gọi mấy người vào bê tiền lên văn phòng tôi, để tôi nghĩ xem nên xử lý thế nào.”
Trong văn phòng.
Viện trưởng Hách vừa hút thuốc vừa uống trà, ánh mắt sâu thẳm nhìn đống tiền mặt đặt trên bàn, nhất thời có chút ngây ngất, sau đó cầm hợp đồng lên xem lại lần nữa.
Ánh mắt chan chứa tình yêu, cứ như đang ngắm cô bạn gái mới quen.
“Có tiền cũng là một loại tội lỗi.”
Ông ta lấy điện thoại ra chụp đống tiền mặt mấy tấm, rồi lại chụp hợp đồng, sau đó soạn bài đăng.
'Trời đất ơi! Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn dưới sự lãnh đạo của tôi ngày càng phát triển, lại còn may mắn gặp được một nhà hảo tâm không chỉ quyên góp năm triệu tệ tiền mặt mà còn ký một hợp đồng tài trợ. Hồi nhỏ dốt toán, số má nhiều quá dễ nhìn nhầm, có ai nhìn giúp tôi xem một năm tài trợ là bao nhiêu không ạ?'
Sau khi nội dung đã hoàn mỹ, ông ta nhấn gửi.
Còn cố tình tag cả Phó viện trưởng không lương Lai Phúc.
Sau đó, tay trái ông ta kẹp điếu thuốc, gạt nhẹ tàn, tay phải lướt điện thoại, ung dung tự tại.
Rất nhanh đã có người bình luận.
'Vương Tiểu Đông (bệnh nhân đã khỏi): Chà, viện trưởng giàu quá ta. Tôi có một dự án rất hay, dự án ánh dương 1240, đầu tư một vạn ăn mười vạn, đầu tư mười vạn ăn một trăm vạn, ông có hứng thú không?'
Viện trưởng Hách thấy bình luận này thì nhíu mày, nhấc điện thoại bàn lên gọi:
“Này! Vương Tiểu Đông xuất viện khi nào vậy?”
“Xuất viện một năm rồi à? Tôi thấy bệnh tình của cậu ta chưa khỏi hẳn đâu, anh mau cho người tóm cổ cậu ta về điều trị tiếp đi.”
Cúp điện thoại, viện trưởng ra vẻ ta đây thật khổ tâm.
Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn là bệnh viện tâm thần hạng nhất, điều kiện và thiết bị đều thuộc hàng top. Vậy mà lại để một bệnh nhân chưa chắc đã khỏi bệnh chạy ra ngoài xã hội như người bình thường, đây chính là một sự sỉ nhục đối với bệnh viện.
Ông ta thuần thục sửa ghi chú thành ‘Bệnh nhân Vương Tiểu Đông’.
Sau đó tiếp tục xem các bình luận khác, toàn mấy lời tâng bốc sáo rỗng, chẳng có gì hay ho. Ông ta sớm đã nhìn thấu đám bạn bè nông cạn của mình rồi.
Lúc này, ông ta lại thấy một bình luận.
'Độc Nhãn Quái: Cướp ngân hàng à?'
Viện trưởng Hách chẳng thèm để ý đến Độc Nhãn Quái, đến cả cái icon mặt cười ra nước mắt cũng lười thả, nên bơ luôn.
Bệnh viện Hoa Điền.
Lý Lai Phúc đang bận tối mắt tối mũi vì cái chức viện trưởng.
Anh ta đã tốn mấy trăm tệ mời viện trưởng Lê đi ăn.
Nghĩ cách chuốc say viện trưởng Lê, rồi mời ông ta đi mát xa với gói 188 tệ kiểu Trung, lựa lời dò hỏi xem sau khi viện trưởng Lê về hưu thì ai sẽ là người kế nhiệm.
Viện trưởng Lê đã ngà ngà say, lại thấy Lý Lai Phúc rất biết điều nên cũng không giấu giếm, nói thẳng là chức viện trưởng sẽ để lại cho anh ta, không có ai khác xen vào.
Ngay khoảnh khắc đó, Lý Lai Phúc như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, cuối cùng cũng hạ cánh an toàn.
Hắn biết ngay tên Hách Nhân kia chỉ lừa hắn thôi.
Đúng là đồ chó!
Hắn lướt vòng bạn bè, chuẩn bị vào cà khịa Hách Nhân một trận.
Lướt, lướt!
Rồi hắn thấy bài đăng của viện trưởng Hách.
Vừa định gõ phím chế nhạo.
Thì khi thấy nội dung bài đăng, hắn sốc đến độ đờ người ra.
Tâm trạng đang vui bỗng dưng tụt dốc không phanh.
“Một… Mười… Trăm.”
Lý Lai Phúc phóng to bức ảnh, cẩn thận đếm từng con số, chỉ sợ đếm nhầm. Nhưng mà nhiều số không quá, đếm xong hoa cả mắt, hắn phải đếm đi đếm lại mấy lần mới chắc chắn.
“Một trăm triệu!”
Hắn trợn tròn mắt, tay cầm điện thoại cũng run lên bần bật.
Cứ như thể chính mình là người nhận được số tiền đó vậy.
“Thằng ngu nào đi tài trợ thế không biết?”
Lý Lai Phúc không tài nào chấp nhận được sự thật này, đây là một đả kích quá lớn đối với hắn, trong lòng bất mãn tột độ. Hắn làm việc chăm chỉ, cẩn trọng, bây giờ còn phải chạy vạy khắp nơi vì cái ghế viện trưởng.
Ai mà chẳng biết Lý Lai Phúc tôi là người tốt cơ chứ.