Hiền lành, chính trực, giàu lòng nhân ái, và quan trọng nhất là đẹp trai.
Lời khen dành cho ông ta nhiều không đếm xuể.
Nhưng giờ mọi người nhìn mà xem, thử phân xử cho công bằng đi, đây là chuyện người làm đấy à?
Nhờ đâu mà mỗi năm ông ta nhận được cả trăm triệu tiền tài trợ?
Vì đẹp trai sao?
Hay do dẻo mỏ?
Quá đáng hơn là còn cố tình tag thẳng mặt, hành động này rõ ràng là không coi anh ta ra gì, là muốn khiêu khích ngay trước mũi đây mà.
“Tức chết đi được.”
Lý Lai Phúc nắm chặt điện thoại, bất lực đập mạnh xuống bàn, tức đến mức mặt mũi đỏ bừng, suýt nữa thì nhồi máu cơ tim.
Anh ta lại cầm điện thoại lên, trả lời.
"Viện trưởng Hách thật có lòng nhân ái."
Lý Lai Phúc dù không cam tâm nhưng đã bị đồng tiền khuất phục, gã rất muốn kéo gần quan hệ với viện trưởng Hách. Dù sao thì bây giờ viện trưởng Hách vừa có tiền vừa có thế, người có tiền chính là đại gia.
Tại sao lại không có ai quyên góp cho bệnh viện của bọn họ chứ?
Không lâu sau.
Viện trưởng Hách trả lời.
'Viện trưởng viện tâm thần Thanh Sơn Hách Nhân: Cũng tàm tạm thôi, chẳng nhân ái gì đâu. Khoản tiền một trăm triệu này chưa nói đến, chỉ riêng năm trăm vạn tiền mặt để ở văn phòng đã khiến tôi hơi đau đầu rồi. Mùi tiền thối nồng nặc làm ô nhiễm cả môi trường làm việc. Tôi đang định mua ít đồ gỗ xịn để trang bị cho văn phòng, anh có quen mối nào không?'
Lý Lai Phúc đọc xong dòng tin nhắn, nghiến răng kèn kẹt, vẻ mặt méo mó đến khó coi.
Nhìn xem.
Đây là cái chuyện mà một cán bộ cấp cao con mẹ nó có thể làm ra sao?
Rõ ràng là đang vả bôm bốp vào mặt gã.
Tức chết mất thôi.
Cái tên họ Hách khốn kiếp, ông cứ chờ đấy cho tôi, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, rồi sẽ có ngày Lý Lai Phúc tôi đây cũng gặp được nhà tài trợ, xem lúc đó tôi sẽ vênh váo trước mặt ông thế nào.
Gã nén cơn thịnh nộ trong lòng, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, rồi trả lời.
"Có ạ."
Bên trong chiếc Limousine.
Mấy người vệ sĩ cảnh giác nhìn Lâm Phàm và ông Trương.
Sao cậu chủ lại đi chơi với bệnh nhân tâm thần thế này?
Nụ cười của họ trông có gì đó không ổn, giống hệt nụ cười của mấy tên sát nhân biến thái trên phim.
Bọn họ đều là vệ sĩ chuyên nghiệp, chỉ một câu nói là đủ để chứng tỏ thân phận của mình.
'Tôi từng là lính đánh thuê, để tôi xem xét tình hình…'
Chỉ một câu đơn giản như vậy là có thể tinh tế tiết lộ thân phận của họ rồi.
Nếu như cởi áo ra.
Không chỉ có cơ bắp cuồn cuộn, mà còn chi chít những vết sẹo vinh quang.
Tại sao phải bảo vệ một đứa trẻ?
Tuyệt đối không phải vì sức mạnh của đồng tiền, mà là vì họ đang bảo vệ cho những mầm non tương lai của tổ quốc, tiền bạc không quan trọng.
Bị Lâm Phàm nhìn chằm chằm, một vệ sĩ cảm thấy toàn thân không thoải mái.
Anh ta liền cúi đầu.
Không muốn đối diện với ánh mắt đó.
Cậu chủ đúng là biết chơi thật, đến cả bệnh nhân tâm thần cũng không tha.
Khu trò chơi.
"Chúng ta chơi game tiếp đi."
Tiền Tiểu Bảo rất thích chơi game. Lần trước vì bị cú đấm xuyên máy của Lâm Phàm dọa sợ nên cậu ta mới giả vờ thua một ván, nhưng bây giờ chuyện đó không còn quan trọng nữa, chơi thêm một lúc chắc cũng không sao.
Ông chủ tiệm game đang uể oải nằm bò ra quầy.
Buôn bán ế ẩm, cuộc đời cũng mờ mịt tăm tối. Gã bỗng nhớ đến vị khách nhà giàu lần trước, và ngay khoảnh khắc đó, tinh thần gã đột nhiên phấn chấn hẳn lên. Kiểu tóc quen thuộc, dáng người quen thuộc, gương mặt quen thuộc, và khí chất quen thuộc đó.
Không sai.
Chính là cậu ta.
Cậu ta đang mang theo vẻ đẹp trai của mình từng bước, từng bước tiến lại gần.
"Hoan nghênh quý khách."
"Quý khách, mời vào trong."
Ông chủ tiệm game vội vã chạy ra, khom lưng cúi đầu, mặt mày tươi như hoa nở.
Gã chào đón mấy người, kéo ghế ra, thậm chí còn lấy cả áo mình lau đi lau lại, rồi cung kính nói: "Mời ngồi, mời ngồi ạ."
Thần tài đến rồi.
Theo tính toán của gã, thần tài ghé một lần là đủ cho gã ăn tiêu nửa năm.
Ông chủ rất biết điều, thấy thần tài đến liền lấy một tấm bảng ở quầy bar ra, đặt ngay trước cửa tiệm với dòng chữ vô cùng dễ thấy.
'Bên trong có khách quý, tạm ngừng kinh doanh.'
"Thưa các cậu chủ, đây là búa ạ. Nếu cái máy nào làm các vị ngứa mắt thì cứ tự nhiên đập, không cần nể nang tôi đâu. Các vị đập càng mạnh, tôi càng vui, niềm vui của các vị chính là hạnh phúc của tôi."
Ngay cả dụng cụ phá hoại mà gã cũng chuẩn bị sẵn sàng.
Tiền Tiểu Bảo vẫy tay, một vệ sĩ liền lấy ra một xấp tiền đưa cho ông chủ. Ông chủ sướng đến mức suýt nhảy cẫng lên, càng ra sức tâng bốc Tiền Tiểu Bảo.
Nào là đẹp trai ngời ngời, cốt cách thanh cao vân vân, không có bất cứ từ ngữ nào có thể miêu tả được địa vị của Tiền Tiểu Bảo trong lòng gã.
Mãi cho đến khi Tiền Tiểu Bảo mất kiên nhẫn phất tay, ông chủ mới tiu nghỉu lùi ra.
Nhưng dù vậy, gã vẫn không chịu từ bỏ cơ hội thể hiện của mình.
Gã cứ thế đứng im như một pho tượng gỗ, trông cực kỳ lạc quẻ giữa đám vệ sĩ mặc đồ đen. Mấy người vệ sĩ liếc qua rồi cũng mặc kệ, coi gã như không khí. Nhưng điều đó thì sao chứ, không gì có thể ngăn cản được sự nhiệt tình của ông chủ.
Không hút thuốc sao, được thôi.