Tên cầm đầu đám áo choàng đen tức điên lên. Hắn biết không thể kéo dài thêm nữa, nếu không sự tồn tại của hắn cũng trở nên vô nghĩa. Nghĩ vậy, hắn liền lao thẳng về phía lũ trẻ.
“Các ngươi đừng hòng phá hoại việc chủ nhân của ta giáng thế, đó sẽ là ngày tận thế của…”
Hắn còn chưa dứt lời.
Lâm Phàm đã xuất hiện ngay trước mặt hắn. Trong nháy mắt, một luồng uy thế kinh người bùng nổ, đánh bay tên cầm đầu.
Ầm!
Tên cầm đầu đám áo choàng đen nện mạnh xuống đất, sương mù đen kịt quanh người tan tác.
“Đáng ghét, ngươi đừng tưởng có thể ngăn cản bọn ta hồi sinh chủ nhân. Người vẫn luôn dõi theo mọi chuyện từ phía sau, đợi chủ nhân của bọn ta giáng thế, ngươi sẽ có kết cục y hệt bọn ta thôi.”
Nói xong, tên cầm đầu liền tan thành tro bụi, biến mất không dấu vết.
Ông Trương vui vẻ nói: “Lâm Phàm, cậu giỏi thật đấy.”
“Cũng tàm tạm, tôi còn chưa dùng sức nữa là.” Lâm Phàm cười nói. Từ đầu đến giờ anh chưa bao giờ coi mấy tên áo choàng đen này là đối thủ, vì chúng quá yếu, nhưng vì chúng quá tà ác nên anh mới muốn ra tay diệt trừ.
Ông Trương nói: “Chúng ta có thể đưa bọn trẻ về nhà rồi, người nhà của chúng chắc đang sốt ruột lắm.”
Theo lẽ thường thì đúng là như vậy.
Nhưng mà…
“Không được, lúc nãy hắn có nói chủ nhân của hắn vẫn còn ở bên trong. Nếu bây giờ chúng ta bỏ mặc, sau này chắc chắn sẽ lại có trẻ em bị bắt cóc, nên tôi định diệt cỏ tận gốc luôn.” Lâm Phàm nói.
Nếu Quỷ Vương biết được tình hình hiện tại, chắc chắn sẽ kinh hãi gào lên.
Mẹ nó chứ!
Tên áo choàng đen kia, ngươi chết thì chết quách đi, sao còn phải lắm mồm báo cho bọn họ biết ta bị phong ấn ở đây làm gì?
Ngươi muốn hại chết ta à?
“Lâm Phàm, cậu suy nghĩ thật chu toàn.”
Ông Trương không chỉ thích được Lâm Phàm khen, mà ông cũng rất thích khen Lâm Phàm. Hai người họ ở cạnh nhau cứ như một cặp bài trùng chuyên tâng bốc lẫn nhau. Cậu khen tôi, tôi khen cậu, tâm trạng ai cũng phơi phới.
Lâm Phàm nói: “Đó là vì có ông ở đây. Ông thường xuyên nhắc nhở tôi phải suy nghĩ nhiều hơn, chỉ có nghĩ nhiều hơn mới có thể nghĩ đến những chuyện này.”
“Tôi á? Thật không?” Ông Trương chỉ vào mình, có chút không dám tin.
Lâm Phàm cười nói: “Đương nhiên rồi, vì ông nhắc đến bọn trẻ nên tôi mới nghĩ đến lời tên kia nói lúc nãy, chính là như vậy đấy.”
“Không ngờ tôi cũng có thể tinh tế đến thế.” Ông Trương cảm thán, không ngờ lại là công của mình, tâm trạng ông bỗng chốc tốt lên hẳn.
Lúc này.
Khỏi phải nói, Tà Vật Công Kê đã cạn lời.
Đến cả Nhân Sâm cũng nhìn hai người họ bằng ánh mắt kỳ quặc.
Có cần phải làm màu đến thế không?
Sau đó.
Bọn họ bắt đầu tìm kiếm trong hang núi rộng lớn.
Không bao lâu sau.
Lâm Phàm nhìn thấy một phiến đá hình bầu dục được khảm trên vách đá. Phiến đá này trông có vẻ khác biệt với vách đá xung quanh, bề mặt màu trắng của nó còn dính vết máu.
Đồng thời, trên bề mặt phiến đá có khắc rất nhiều ký tự.
Lâm Phàm và ông Trương đều không hiểu những ký tự này, chúng không giống bất kỳ loại chữ viết nào họ từng thấy, hoàn toàn không nhận ra một chữ.
Nhân Sâm nhìn chằm chằm, kinh ngạc thốt lên: “Không ngờ loại chữ này lại lưu truyền đến tận đây.”
“Mày biết à?” Lâm Phàm hỏi.
Nhân Sâm gật đầu: “Ừm, ta từng thấy loại chữ này, là do chủ nhân đời trước nói cho ta biết. Chữ trên phiến đá này là một loại tiên văn, có uy lực cực mạnh. Có lẽ nên nói là, nó hội tụ chính khí của trời đất để tạo thành phong ấn, dùng để trấn áp những hung vật bất diệt. Hình như trên đó còn có máu của Phật Tổ, chính là máu của cường giả đạt đến cảnh giới Phật Tổ, dùng để trấn áp.”
“Woa, Nhân Sâm, mày pro thật đấy, không ngờ lại uyên bác như vậy.” Lâm Phàm tấm tắc khen.
Đến ông Trương cũng giơ ngón tay cái với Nhân Sâm.
Lúc này.
Nhân Sâm cuối cùng cũng hiểu được cảm giác được người khác khen ngợi, đó là một cảm giác sung sướng khó tả, tâm trạng vô cùng thoải mái, khiến nó lâng lâng cả người.
Nó vỗ nhẹ lên đầu Tà Vật Công Kê.
“Em Kê, phải công nhận, cảm giác được khen đúng là phê thật. Chắc ngươi chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác này đâu nhỉ.”
Tà Vật Công Kê cúi gằm đầu, tức đến muốn nổ tung tại chỗ.
Đáng ghét.
Tôn nghiêm của mình lại bị chà đạp nữa rồi.
Lâm Phàm sờ tay lên phong ấn. Vừa chạm vào, phong ấn liền tỏa ra ánh sáng chói lòa, phát ra một luồng uy lực mạnh mẽ khiến bất kỳ cường giả nào cũng phải kinh ngạc.
Uy lực thật đáng sợ.
Dường như không phải là thứ mà cường giả của thế giới này có thể thi triển được.
“Chúng ta lùi ra xa một chút, lát nữa tôi sẽ đập vỡ nó, coi chừng bị thương.” Lâm Phàm nói.
Bọn họ lùi về phía đám trẻ.
Rồi nhìn thấy Lâm Phàm tung một cú đấm về phía phong ấn từ xa.
Rắc!
Cái phong ấn vốn khó bị ngoại lực phá hủy bỗng vỡ tan tành. Không khí xung quanh tĩnh lặng như tờ, Lâm Phàm cũng im lặng chờ đợi.
Một lúc sau.
Một giọng nói u ám và đáng sợ truyền đến.
“Ha ha ha, ngàn năm, vạn năm, cuối cùng phong ấn cũng bị phá giải rồi! Tự do rồi! Quỷ Vương ta cuối cùng cũng tự do rồi!”
Cảnh tượng trước mắt y hệt mấy bộ phim kinh dị từ mấy chục năm trước.
Chỗ phong ấn vỡ nát có ánh sáng tỏa ra, sương mù lượn lờ, trông vô cùng kỳ dị. Chỉ cần mắt không mù thì ai cũng hiểu, thứ vừa thoát ra chắc chắn cực kỳ nguy hiểm, không phải là thứ gì tốt đẹp.