Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 1208: CHƯƠNG 1208: LÂM PHÀM MAU LÊN, BỌN TRẺ TỈNH RỒI, MUỐN TÌM MẸ (2)

“Hơi thở tà ác quá.” Nhân Sâm nói.

Ông Trương sợ hãi trốn sau lưng Lâm Phàm, chỉ dám thò nửa cái đầu ra, mắt nhìn chằm chằm. Mặc dù ông ta rất sợ nhưng vẫn muốn nhìn, vì ông ta thích hóng hớt mấy chuyện này.

“Cảm giác mong đợi không mãnh liệt lắm.” Lâm Phàm tự nhủ.

Rất nhanh sau đó, một bóng người xuất hiện trước mặt họ.

Kẻ được đám áo choàng đen gọi là Ma Vương là một người đàn ông trung niên, tóc dài chấm vai, dung mạo không quá đẹp trai nhưng lại rất uy nghiêm. Gã mặc một bộ áo giáp, toàn thân còn có một luồng sương đen kỳ lạ quấn quanh.

“Là các ngươi thả ta ra sao?” Ma Vương hỏi.

“Ừm, đúng vậy.” Lâm Phàm gật đầu.

“Không tệ, thật sự không tệ. Các ngươi đã thả ta ra, hẳn cũng biết ta là sự tồn tại vĩ đại và xa vời đến mức nào. Ta đã từng trấn áp cả thế giới, không ai có thể ngăn cản. Ta có thể thỏa mãn bất kỳ nguyện vọng tầm thường nào của các ngươi, nhưng bổn tọa nhắc nhở các ngươi một điều, trở thành nô bộc của bổn tọa mới là lợi ích lớn nhất của các ngươi.”

Ma Vương tên là Nhan Hồng, đã trải qua ngàn vạn năm tu luyện mới đạt đến trình độ này, trong kỷ nguyên huy hoàng trước đây, gã cũng là một trong những cường giả đỉnh cao.

Gã nhận được truyền thừa Ma Vượn từ một con Ma Vượn trôi nổi trong cấm địa Tinh Không.

“Đại Hung Luyện Thể Pháp.”

Cuối cùng trở thành cường giả cấp bậc này.

Để dung hợp với huyết mạch của kẻ khác, gã không ngừng tinh lọc máu trong cơ thể, tu luyện thành thân thể đỉnh cao, hung hãn vô song, từ xưa đến nay, không ai có thể chống lại gã.

Lúc này.

Nhan Hồng nhìn thấy bọn trẻ đang bị giam cầm, hài lòng gật đầu: “Không tệ, biết đưa mấy đứa nhóc này đến. Máu của nhân loại ở đây không tồi, tuy hơi yếu ớt, nhưng máu của trẻ con là tinh khiết nhất. Dâng bọn chúng qua đây, để ta hút máu của chúng.”

“Không được.” Lâm Phàm lắc đầu, luôn cảm thấy tên này có gì đó là lạ, dường như vẫn chưa hiểu rõ tình hình.

“Hửm?” Giọng điệu của Nhan Hồng đột nhiên cao vút, sắc mặt sa sầm: “Ngươi dám làm trái mệnh lệnh của bổn tọa sao?”

Lâm Phàm nhìn đối phương, lắc đầu nói: “Nói thật, tôi luôn cảm thấy đầu óc ông hình như không được thông minh cho lắm. Đúng là tôi thả ông ra, nhưng tình hình là thế này, mấy tên áo choàng đen xấu xa kia bắt cóc con cái nhà người ta, nói là muốn dùng máu tươi để phá giải phong ấn của ông, tôi rất phản đối cách làm này.”

“Sau đó, tôi tiêu diệt bọn chúng. Tên áo choàng đen đó nói ông ở đây, sau khi ra ngoài sẽ trả thù cho chúng. Thật ra ông có tìm tôi trả thù hay không cũng chẳng sao, vì ông yếu quá, không phải đối thủ tôi mong đợi.”

“Nhưng bạn tốt của tôi, ông Trương, đã nhắc nhở tôi. Tôi thấy nếu ông ra ngoài, chắc chắn sẽ gây hại cho nhiều đứa trẻ vô tội, nên trước khi ông kịp làm hại ai, tôi thả ông ra trước, để đánh chết ông.”

“Ông có hiểu ý của tôi không?”

Cậu tự thấy lời mình nói rất thẳng thắn, rất rõ ràng.

Từ mở đầu, diễn biến, đến kết luận đều rành mạch dễ hiểu, chỉ cần chịu khó lắng nghe là hiểu ngay.

Chẳng biết tại sao.

Nhan Hồng ngây người tại chỗ, hồi lâu không hoàn hồn, ánh mắt như đông cứng lại. Sau đó, gã ngẩng đầu cười lớn.

“Ha ha ha… Buồn cười, thật là buồn cười, chỉ dựa vào ngươi?”

Lâm Phàm nói: “Đúng vậy, chỉ dựa vào tôi. Tôi phát hiện hình như nãy giờ ông vẫn không nắm được trọng điểm của vấn đề. Tôi phá giải phong ấn thả ông ra, mà ông lại không nghĩ đến chuyện phong ấn sao? Phong ấn mà chính ông không thể phá giải, tôi lại phá một cách đơn giản, ông nói xem, tại sao tôi lại không thể tự mình đánh chết ông được chứ?”

Quả nhiên, khi có người chỉ ra điểm mấu chốt của vấn đề, bầu không khí nơi đây lập tức trở nên nặng nề, tĩnh lặng.

Nhan Hồng bị phong ấn quá lâu, vẫn giữ thói ngang ngược từ trước.

Vấn đề nghe có vẻ rất đơn giản.

Bây giờ bị Lâm Phàm nói toạc ra như vậy, cái đầu vốn không được lanh lợi cho lắm do bị phong ấn quá lâu của gã cuối cùng cũng nghĩ tới vấn đề này.

Đúng vậy.

Ngay cả mình còn không phá giải được phong ấn, vậy mà cậu ta không cần dùng đến máu trẻ con, sao lại phá được?

Đột nhiên.

Ánh mắt gã nhìn Lâm Phàm không còn đông cứng nữa, mà trở nên vô cùng kỳ quái.

Ánh mắt ông Trương nhìn Lâm Phàm cũng mang theo tia sáng sùng bái: “Lâm Phàm, cậu thật thông minh.”

Lâm Phàm quay đầu cười, cũng không biết học được thói quen này từ đâu, cậu theo thói quen đưa tay lên định đẩy gọng kính, nhưng vì không đeo kính nên chỉ sờ vào khoảng không.

Trong giấc mơ trước kia, cậu từng xem vài bộ hoạt hình, có cả thể loại trinh thám. Cậu thấy mấy vị thám tử đó ngầu thật sự, đầu óc lại thông minh, có thể nghĩ đến những việc mà người thường không tài nào nghĩ ra.

Vì vậy, mỗi lần xem, Lâm Phàm đều đoán trước xem ai là kẻ chủ mưu, nhưng lần nào cậu cũng đoán sai, thật sự rất đáng tiếc.

Tà Vật Gà Trống lập tức ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm.

Đôi mắt nó trợn tròn.

Mình biết ngay là anh ta không hề ngu ngốc mà, dáng vẻ ngốc nghếch trước đây đều là giả vờ để lừa người khác thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!