Không nên quá ngông cuồng, nếu không các người không gánh nổi hậu quả đâu.
Đúng là đạt được hiệu quả giết gà dọa khỉ.
Đương nhiên.
Mấy vị Lão tổ này cũng chẳng phải gà, mà là mãnh cầm thực thụ.
Đáng tiếc, điều Độc Nhãn Nam không ngờ tới là chuyện này có thể uy hiếp được hội Ám Ảnh, nhưng tuyệt đối không dọa được Ma Tổ.
Ma Tổ vẫn luôn hoạt động ở một nơi bí mật gần đó, phá vỡ phong ấn, tìm lại bản ngã. Bởi vì quá tự tin vào thực lực của bản thân nên ông ta đã làm vài chuyện khá là ngang nhiên.
Lúc ba vị Lão tổ kéo đến, động tĩnh tạo ra cực kỳ lớn.
Khí thế của loại cường giả này không phải dạng vừa.
Khi chưa tìm lại được chính mình, trong lòng Ma Tổ hiểu rõ, ông ta không phải là đối thủ của mấy lão già kia. Mãi cho đến khi Lâm Phàm chém chết cả ba vị Lão tổ, vẻ mặt của ông ta mới dần trở nên nghiêm túc.
Ông ta đã hiểu rõ thực lực của Lâm Phàm.
Mạnh đến mức khó tin.
Vì thế, đối với Ma Tổ mà nói, ông ta cảm thấy cần phải cẩn thận một chút. Trước khi tìm lại được bản ngã, ông ta sẽ không có bất kỳ hành vi quá khích nào, ví dụ như khiêu khích quyền uy của Lâm Phàm.
Ngày 30 tháng 11!
Thời tiết rất đẹp, nhiệt độ ấm áp hơn, nói chung là một ngày không tồi.
“Anh Lâm Phàm, hôm đó em cũng muốn đi lắm nhưng lúc biết tin thì mọi người đã về rồi.” Tiểu Bảo nắm tay Lâm Phàm, tỏ vẻ tiếc nuối. Cậu nhóc thích nhất là xem Lâm Phàm chiến đấu, cảm giác cực kỳ ngưỡng mộ.
Lâm Phàm nói: “Nguy hiểm lắm, mặc dù có anh ở đây sẽ không để xảy ra chuyện gì, nhưng ở nhà đợi vẫn là an toàn nhất.”
Tiểu Bảo nói: “Chúng ta đi chơi game đi.”
“Hôm nay cậu lại trốn học phải không?”
Lâm Phàm biết hôm nay là thứ Hai, theo lý là phải đi học, nhưng Tiểu Bảo lại mò đến tận nơi làm việc của anh, chứng tỏ cu cậu chẳng có ý định đi học rồi.
Tiểu Bảo nói: “Đâu có, em không trốn học đâu. Trường bọn em đang sửa chữa, tạm thời nghỉ một ngày, mai mới đi học lại.”
“Lại sửa chữa nữa à?” Lâm Phàm thấy hơi nghi hoặc, nếu anh nhớ không lầm thì số lần sửa chữa hơi bị nhiều thì phải.
“Ừm, trường bọn tôi là trường quý tộc mà, rất coi trọng cơ sở vật chất và môi trường xung quanh.” Tiểu Bảo tròn mắt nói dối không chớp, sau đó kéo tay Lâm Phàm: “Đi, đi thôi, chúng ta đi chơi nhanh lên.”
Lâm Phàm rất có trách nhiệm với công việc của mình.
Lúc làm việc không bao giờ xao lãng.
Từ trước đến nay, anh vẫn luôn giúp đỡ người khác. Làm bạn với Tiểu Bảo, chơi game cùng cậu nhóc cũng là một phần công việc, dù sao Tiểu Bảo cũng là một đứa trẻ cô đơn, chơi đùa cùng cậu là một chuyện hết sức bình thường.
Khu trò chơi điện tử.
Ông chủ cầm cốc nước ấm trong tay, rầu rĩ đứng trước cửa hàng, quan sát tình hình xung quanh.
Ông ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu.
Đây là thành quả của cả đời ông. Khi nghĩ đến những người khác ở tuổi trung niên, ăn không ngồi rồi, cả ngày lêu lổng, trong khi bạn bè xung quanh đều đã vợ con đề huề, hạnh phúc viên mãn, tâm hồn ông ta như bị khoét một lỗ, đầu óc trống rỗng.
Nghĩ đến cảnh tượng hồi bé thường xuyên bị bố đánh đập, ông đã dốc hết tiền tiết kiệm ra để mở khu trò chơi này.
Đáng tiếc, thị trường hiện tại không mấy khả quan.
Vốn dĩ còn có một đám học sinh ủng hộ, nhưng ông lại thường xuyên coi thường đám nhóc tiểu học khiến chúng tức giận bỏ đi, vùi đầu vào mấy trò đập thẻ.
Nhưng đúng lúc này.
Ông chủ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đôi mắt trợn trừng. Đây chẳng phải là vị đại gia mà ông ngày nhớ đêm mong hay sao.
Không nói hai lời.
Ông chủ động chạy lên nghênh đón, chỉ cần phục vụ tốt đơn hàng này, ít nhất có thể cầm cự được mấy tháng.
Ông ta nhớ vị đại gia này đến phát điên rồi.
Ông chủ nhiệt tình đón tiếp, vẻ mặt khoa trương, nịnh nọt, mời hai người vào trong cửa hàng.
Trước đây.
Ông chỉ cảm thấy Lâm Phàm quen mặt, nhưng bây giờ mới phát hiện ra người mà trước kia ông không thèm để mắt lại chính là Lâm Phàm, là Thần Hộ mệnh của Long Quốc.
Hơn nữa, mấy ngày trước vừa mới giết người.
À không!
Phải nói chính xác là tiêu diệt kẻ địch.
Ông chủ vận dụng hết tuyệt kỹ cả đời mình, điên cuồng tâng bốc Lâm Phàm và Tiểu Bảo. Hai người này mới là bá chủ thực sự, còn những người khác, vẫn chỉ là…
Khoan đã.
Ông chủ lại thấy một tên nhóc đang cưỡi trên lưng một con gà.
Không phải người.
Trông giống như Củ Nhân Sâm.
Ông dụi dụi mắt, lắc lắc đầu, chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Trời đất ơi!
Lại là Nhân Sâm Vương.
Ông chủ ôm lấy tim mình, cảm giác như sắp không thở nổi. Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, tuyệt đối không được kích động.
“Xin chào các vị, xin hỏi các vị cần gì ạ?”
Tiểu Bảo nói: “Mở máy!”
“Được thôi.”
Lúc này, họ vẫn chơi game như mọi khi. Tà Vật Gà Trống đã sớm quen với tình huống này, chẳng có suy nghĩ gì, vẫn ngồi xổm ở đó xem họ chơi.
“Xin chào, có thể chụp chung một bức ảnh không ạ?” Ông chủ ngồi xổm xuống hỏi.
Tà Vật Gà Trống có chút phấn khích, không ngờ lại có người muốn chụp ảnh với mình. Xem ra Tà Vật Anh Hùng Vương ta đây cũng dần có chút danh tiếng rồi.
“Nhân Sâm Vương, tôi là fan cứng của ngài, có thể chụp chung một tấm ảnh không ạ?” Ông chủ tỏ ra vô cùng khúm núm, cung kính, đầu gối cũng mềm nhũn ra.
Nhân Sâm đáp: “Cứ tự nhiên!”