Tà Vật Công Kê cảm thấy hơi tủi thân, ý của đối phương là muốn chụp ảnh chung với Nhân Sâm, chứ không phải với Tà Vật Anh Hùng Vương nó. Cái đệch… ý gì đây, thái độ gì đây, lại dám bơ đẹp Tà Vật Anh Hùng Vương ta đây.
Cứ cho là ngươi muốn chụp với ta đi, thì ta đây cũng đếch thèm nhé.
Đồ ngốc.
Tách tách!
Ông chủ khoái chí cầm điện thoại, sau đó phục vụ Lâm Phàm và Tiểu Bảo cực kỳ chu đáo. Vì không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của Tiểu Bảo, ông ta viện cớ muốn chụp ảnh với cậu bé rồi kéo luôn Lâm Phàm vào chụp chung.
Mấy tiếng sau.
Ông chủ đứng trước cửa hàng, gập người chín mươi độ tiễn mấy người Lâm Phàm: “Các vị quý khách đi thong thả ạ.”
Người đi đường nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ.
Làm ăn mà khúm núm thế này, đúng là mất hết cả liêm sỉ.
Mấy người thì biết cái gì, đợi đến lúc các người hiểu ra thì đã muộn rồi.
“Hời rồi, hời to thật rồi.” Ông chủ kích động đứng trước cửa, mấy tấm ảnh trong điện thoại giờ là báu vật của ông ta. Ông ta quyết định sẽ in chúng ra, dán ngay cửa ra vào, tiện thể đổi luôn tên cửa hàng.
Tên cũng đã nghĩ xong.
“Khu Trò Chơi Được Nhân Sâm Vương Yêu Thích”
Cơ mà tên hơi dài, chữ cũng hơi nhiều.
Nhưng mấy cái đó không phải là vấn đề.
Còn cái máy chơi game kia thì phải niêm phong lại, coi như vật gia bảo. Ông ta cũng đã nghĩ xong kịch bản quảng cáo rồi: nếu muốn chơi trên chiếc máy mà Lâm Phàm đã từng chơi, hãy đến khu trò chơi của chúng tôi chơi đủ ba tiếng, sau đó sẽ chọn ra hai người may mắn nhất được phép chạm vào nó trong vòng năm phút.
Nghĩ đến đây.
Ông chủ nở một nụ cười gian thương.
“Ông chủ, tụi con tới rồi đây! Mấy bữa nay không có tụi con, quán ông ế sưng sỉa lên chứ gì? Chỉ cần ông cho mỗi đứa một chai Coca là tụi con tha thứ cho ông.” Một đám học sinh tiểu học đi tới, thằng nhóc mập mạp dẫn đầu hất mặt lên, đắc ý nhìn ông chủ.
Nếu là trước đây.
Có lẽ ông ta đã phải xuống nước rồi, nhưng bây giờ…
“Biến! Lo mà học hành cho tử tế đi, suốt ngày game với chả ghiếc, để tôi mách bố mẹ các cậu bây giờ. Đi, đi đi…” Ông chủ xua tay, đuổi đám nhóc đi.
“Ông… ông chủ, ông bắt nạt người ta quá đáng…” Đám học sinh tiểu học có lòng tự trọng rất cao, bị ông chủ nói vậy, mắt hoe đỏ, ấm ức bỏ đi: “Sau này tụi con sẽ không bao giờ đến chỗ ông chơi nữa, dù ông có cầu xin thì tụi con cũng đếch thèm!”
Ông chủ dửng dưng nhìn đám nhóc rời đi.
Đóng cửa!
In ảnh.
Người Long Quốc sinh sống trên hành tinh này rất hạnh phúc.
Tà Vật đã biến mất từ rất lâu rồi.
Chúng không còn quấy nhiễu thường xuyên như trước nữa, cho dù có con Tà Vật nào xuất hiện thì cũng chỉ là do tình cờ đi lạc, tuyệt đối không có ý định đối đầu với loài người.
Mặt trời lặn về phía Tây.
Cục Đặc Biệt.
“Lâm Phàm…” Long Thần xuất hiện, Lâm Phàm đang chuẩn bị về đánh một giấc thì bị gọi giật lại.
Lâm Phàm mỉm cười hỏi: “Có chuyện gì không?”
Long Thần thực sự không ngờ Lâm Phàm có thể bình tĩnh đến vậy, cũng phải nể cái tâm lý của cậu ta. Bất cứ ai sau khi chém bay đầu ba vị Lão tổ, không trốn đi lánh nạn thì cũng vênh váo tuyên chiến khắp nơi, chứ tuyệt đối không thể bình chân như vại thế này được.
“Giải quyết xong rồi, ba tộc kia đã cam kết sẽ không đến đây gây sự nữa. Ngược lại, các Lão tổ của những đại tộc khác còn hỏi tôi về cậu. Bởi vì có cậu tồn tại, hành tinh này đương nhiên sẽ an toàn hơn rất nhiều.” Long Thần nói.
Lâm Phàm đáp: “Cảm ơn nhé, chỉ cần họ không có ác ý gì với bạn bè của tôi là được. Tôi rất hoan nghênh họ đến làm khách. Với lại, dạo này tôi cũng rủng rỉnh, mời họ bữa cơm cũng được.”
Chẳng hiểu sao.
Long Thần cứ cảm thấy giọng điệu của Lâm Phàm hôm nay cứ sai sai thế nào ấy, không giống như trước đây, thực sự rất kỳ quái.
“À, đúng rồi, còn một chuyện cần chú ý. Tiểu Như Lai vẫn luôn muốn rủ cậu đi cấm địa cùng lão, cậu tuyệt đối đừng để ý đến lão ta. Cấm địa rất nguy hiểm, đó là một nơi tồn tại từ rất lâu rồi, rất nhiều cường giả sau khi vào đó đều không thể trở ra.”
“Nếu lão ta tìm cậu thì cứ từ chối thẳng thừng là được rồi.”
Long Thần biết Tiểu Như Lai e là sẽ không buông tha cho Lâm Phàm. Khoảng thời gian trước ông vẫn luôn lừa gạt lão, nhưng giờ thực lực của Lâm Phàm mạnh như vậy, trong mắt Tiểu Như Lai, đây chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.
“Được rồi, tôi biết rồi, tôi cũng chưa bao giờ có ý định đi đâu xa.” Lâm Phàm sẽ không tùy tiện đi đến nơi đó, anh không yên tâm, sợ sau khi mình đi sẽ xảy ra chuyện gì nguy hiểm. Cứ ở yên đây là được rồi, cuộc sống mỗi ngày đều có quy luật, rất hạnh phúc, rất vui vẻ.
Chủ đề này kết thúc ở đây.
Tiếp theo nên nói gì bây giờ?
“Được, vậy tôi đi đây.” Long Thần nói.
Lâm Phàm đáp: “Ngủ ngon!”
Không hề có ý giữ lại.
Người bình thường không phải sẽ nói, hay là đi ăn khuya, đi hát hò các kiểu à? Thậm chí có người ăn xong còn sắp xếp cho một phòng để ngủ lại nữa chứ?
Long Thần rời đi.
“Lâm Phàm, ông ta nói với cậu những điều này là có ý gì thế?” Ông Trương tò mò hỏi.
Lâm Phàm nói: “Ông ấy là người tốt hay giúp đỡ người khác, biết tôi và người ta có mâu thuẫn nên giúp tôi giải quyết. Nếu không phải muộn quá rồi thì tôi đã mời ông ấy đi ăn thịt nướng, nhưng muộn rồi, vẫn là về nhà thì tốt hơn.”