Anh đặt một phòng bình thường, chỉ cần có chỗ ở tạm là được, rồi dặn dò Khả Lam nghỉ ngơi cho tốt.
Ra khỏi khách sạn.
Học viện Hoàng Gia.
Đây là học viện tốt nhất của đế quốc Lan Nguyên. Đội ngũ giảng viên ở đây đều thuộc biên chế Hoàng Gia, đồng thời yêu cầu đối với họ cũng vô cùng khắt khe. Năng lực chỉ là một phần, kinh nghiệm giảng dạy cũng là một yêu cầu bắt buộc.
Không thể chỉ có năng lực mà thiếu kinh nghiệm giảng dạy, vì học sinh được đào tạo theo kiểu đó chắc chắn sẽ có vấn đề.
Học viện cũng rất khắt khe trong việc tuyển chọn học sinh.
Học phí đắt đỏ là một chuyện.
Quan trọng nhất là thiên phú của học sinh ra sao.
Các ma pháp sư luôn là những người được săn đón nhất, nhưng cũng là những người coi trọng thiên phú về ma pháp nhất. Khi nhập học, họ sẽ được kiểm tra thiên phú để xác định hệ ma pháp chủ đạo của mình.
“Đứng lại, cậu là ai? Không phải sinh viên hoặc giáo viên của Học viện Hoàng Gia thì không được vào.” Ông bảo vệ ngăn Lâm Phàm lại.
“Tôi đến để đăng ký cho con gái.” Lâm Phàm nói.
Quả nhiên là Học viện Hoàng Gia.
Không ngờ ngay cả bảo vệ cũng mạnh như vậy. Tuy không bằng mấy con rồng hủy diệt kia nhưng thực lực cũng rất đáng nể, là một trong số ít cường giả mà anh từng gặp trên thế giới này.
Ông bảo vệ nói: “Thời gian đăng ký của học viện đã kết thúc rồi. Sao bây giờ cậu mới đến? Bình thường không theo dõi thông tin của Học viện Hoàng Gia à?”
Đúng là một kẻ kỳ lạ.
Ai cũng biết thời gian đăng ký của Học viện Hoàng Gia là cố định, vậy mà vẫn có người không biết.
“Tôi không biết.” Lâm Phàm lắc đầu: “Vậy là không đăng ký được nữa sao?”
Anh đưa con gái vượt bao núi non hiểm trở, vất vả lắm mới đến được đây, vậy mà lại nghe tin thời gian đăng ký đã hết.
Nếu Khả Lam biết chuyện, con bé chắc chắn sẽ rất đau lòng.
Đồng thời...
Đây cũng là sự thiếu trách nhiệm của một người làm bố như anh. Nếu tìm hiểu kỹ càng từ trước thì đã không xảy ra chuyện thế này.
“Về lý là vậy, nhưng học viện có một chính sách đặc biệt. Nếu học sinh có tài năng kiệt xuất ở một phương diện nào đó thì sẽ được đặc cách nhập học. Con gái cậu có tài năng gì không?”
Ông bảo vệ đã gặp qua không biết bao nhiêu bậc phụ huynh đặt hết hy vọng vào con cái.
Ai cũng cho rằng con mình là thiên tài.
Nhưng thực tế thì luôn phũ phàng.
Làm gì có nhiều thiên tài đến thế.
“Con bé thông minh lắm.”
“Đứa trẻ nào mà chẳng thông minh.”
“Con bé rất hiểu chuyện.”
“Đừng có đùa với tôi.”
“Ừm... con bé khỏe lắm, có thể vác được đồ rất nặng.”
“Ha ha... Đây mà cũng gọi là thiên phú à?”
“Con bé có thể nhấc bổng vật nặng chín trăm ký một cách dễ dàng.”
“Có vậy mà cậu cũng... Cái gì? Cậu vừa nói cái gì?”
Ông bảo vệ kinh ngạc nhìn Lâm Phàm, không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Phản ứng đầu tiên của ông ta là không thể nào.
Chín trăm ký?
Đùa chắc?
Thể chất của ma pháp sư vốn rất yếu, gần như không có sức lực.
Sức mạnh của chiến sĩ đúng là rất lớn, nhưng nếu chỉ dựa vào sức lực thuần túy để nhấc một vật nặng chín trăm ký thì ngay cả chiến sĩ ba sao cũng chưa chắc làm được. Ai cũng biết nhân thú có sức mạnh bẩm sinh, nhưng nếu không qua tu luyện thì cũng chẳng thể làm nổi chuyện này.
Lâm Phàm nói: “Tôi nói con gái tôi có thể nâng được vật rất nặng, chín trăm ký chỉ là chuyện nhỏ.”
Ông bảo vệ trầm ngâm.
Chẳng lẽ là thần lực bẩm sinh?
Hơn nữa lại là một bé gái, đây đúng là chuyện phi thường. Nếu con bé còn có thiên phú ma pháp, có khi lại trở thành một ma kiếm sĩ chưa từng có trong lịch sử.
“Những gì cậu nói là thật chứ?” Ông bảo vệ hỏi.
Lâm Phàm thản nhiên đáp: “Đương nhiên là thật, tôi không bao giờ nói dối.”
Ông ta nhìn chằm chằm Lâm Phàm.
Muốn nhìn thấu nội tâm của anh.
Xem rốt cuộc là thật hay giả.
Được rồi!
Không nhìn ra được gì cả, biểu cảm của đối phương vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không giống một kẻ đang nói khoác.
“Nếu là thật, con bé có thể được đặc cách nhập học. Ngày mai cậu đưa con gái tới đây, tôi sẽ chuẩn bị sẵn đồ để kiểm tra. Chỉ cần là thật, sau này con gái cậu chắc chắn sẽ trở thành một cường giả vang danh khắp đại lục.” Ông ta nói.
Lâm Phàm cười: “Cảm ơn, tôi đi đây.”
Ông bảo vệ nhìn bóng lưng Lâm Phàm rời đi, luôn cảm thấy người này có chút kỳ lạ. Ông cũng không nghĩ nhiều, chỉ thấy cách ăn mặc của đối phương trông hệt như một người nông dân chân lấm tay bùn.
Nếu con gái anh ta thực sự ưu tú như vậy thì đúng là không dễ dàng gì.
Đừng thấy ông ta chỉ là một người gác cổng, thực lực của ông ta rất mạnh, thừa sức trở thành giáo viên của Học viện Hoàng Gia. Nhưng ông ta lại cam tâm tình nguyện làm một bảo vệ, lý do rất đơn giản...
Ông ta không muốn Học viện Hoàng Gia bỏ lỡ bất kỳ một nhân tài nào.
Ví dụ như trường hợp vừa rồi, nếu là một bảo vệ trẻ tuổi khác, cho rằng đã hết hạn tuyển sinh và đối phương cũng chỉ là một người tầm thường, chắc chắn sẽ đuổi đi thẳng. Một kẻ bình thường mà cũng dám nói con mình là thiên tài thì đúng là nực cười.