Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 16: CHƯƠNG 16: MỐI TÌNH ĐẦU? TOANG MẤT RỒI!

Sắc mặt Đường Kiệt tái mét. Gã lườm đám đàn em một vòng khiến đứa nào đứa nấy chột dạ, vội đứng nghiêm chỉnh, không dám hó hé tiếng nào.

Bọn này theo Đường Kiệt cũng lâu rồi. Lý do gia nhập hội cũng đơn giản thôi: không muốn bị đứa khác bắt nạt, lại còn khoái cái cảm giác làm đầu gấu khiến ai cũng phải sợ.

Từ ngày đi theo Đường Kiệt, làm gì có ai dám động vào chúng nó nữa.

"Đi, để xem tao xử lý mày thế nào." Đường Kiệt hăm dọa: "Nếu mày dám la lối om sòm, tao gặp mày lần nào đánh lần đó. Cùng lắm là bị đuổi học thôi, chả sao cả, tao sẽ canh ở cổng trường mỗi ngày, xem đứa nào bảo kê được mày mãi."

Lâm Phàm bình tĩnh đáp: "Bạn học à, cậu hiểu lầm rồi. Tôi sẽ không la hét đâu, cũng không để cậu phải nghỉ học."

"Chào cậu, chúng ta làm quen lại nhé."

Lâm Phàm chìa tay ra muốn bắt tay Đường Kiệt.

Đường Kiệt khinh bỉ nhìn nụ cười toe toét của Lâm Phàm, ánh mắt hắn như đang nhìn một thằng điên.

Xung quanh có rất nhiều học sinh đi qua, ai cũng tò mò liếc mắt nhìn về phía này.

Bọn họ đương nhiên biết Đường Kiệt.

Gã này chính là Tiểu Bá Vương của trường, nghe đồn còn quen biết không ít dân anh chị bên ngoài.

Ở trường, Đường Kiệt luôn kéo bè kéo cánh, bắt nạt bạn học.

Rất nhiều người ghét gã cay đắng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại.

Có lắm kẻ rõ ràng cực kỳ ghét Đường Kiệt, nhưng vẫn ngấm ngầm muốn làm thân với gã, cứ như thể việc khoe với người khác “tao quen Đường Kiệt” là một chuyện vinh quang lắm vậy.

Bây giờ, khi thấy cảnh Lâm Phàm bị đám học sinh cá biệt vây quanh, ai cũng thầm cầu nguyện trong lòng.

Mong là Lâm Phàm đừng bị đánh thảm quá.

Cô bạn vừa lấy hết can đảm đưa thư tình cho Lâm Phàm xong liền chạy đi nấp sau một gốc cây to gần đó.

Dù rất ngại ngùng nhưng cô bé vẫn tò mò muốn biết rốt cuộc Lâm Phàm sẽ phản ứng thế nào khi đọc thư của mình.

Cô bé đã đắn đo rất nhiều ngày, cuối cùng mới gom đủ dũng khí để trao nó cho người mình thích.

Nào ngờ cô còn chưa kịp thấy phản ứng của Lâm Phàm ra sao thì đã phải chứng kiến cảnh cậu bị Đường Kiệt cố tình huých mạnh vào vai rồi lôi ra ngoài cổng trường.

Cô bé thật sự rất hoảng sợ, tim đập thình thịch.

Mấy tên kia đều là học sinh cá biệt, nhìn tình hình này chắc chắn là lại định bắt nạt Lâm Phàm rồi.

Trong lòng cô bé, Lâm Phàm là một nam sinh ưa nhìn, dịu dàng và sạch sẽ. Lúc nào nói chuyện cậu cũng nhỏ nhẹ, đối xử với người khác cực kỳ ôn nhu. Nhiều bạn nữ nói Lâm Phàm thuộc dạng ẻo lả, họ không thích kiểu này. Họ thích kiểu con trai ngầu lòi, hoang dã như Đường Kiệt hơn, vì ở bên cạnh gã sẽ có cảm giác an toàn, hơn nữa còn có thể được người khác chú ý nếu là bạn gái của gã.

Giả sử có xích mích với bạn nữ khác, chỉ cần đối phương biết bạn trai mình là Đường Kiệt, một tay anh chị trong trường, chưa tốt nghiệp đã có quan hệ xã hội phức tạp, thì chắc chắn sẽ sợ xanh mặt và nể nang mình.

Nhưng cô bé đưa thư cho Lâm Phàm thì hoàn toàn ngược lại, cô ghét nhất là những học sinh hư hỏng như vậy.

Trường học là nơi để đọc sách, là một nơi tốt đẹp biết bao, chứ không phải chỗ để kéo bè kết phái, trốn học đánh nhau.

...

Trong con hẻm nhỏ.

Đường Kiệt đẩy mạnh Lâm Phàm vào tường, mặt đằng đằng sát khí: "Hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ."

Nói xong, Đường Kiệt liền co chân đá thẳng vào bắp chân của Lâm Phàm.

Vẻ mặt Lâm Phàm không có chút thay đổi.

Nhưng sắc mặt của Đường Kiệt thì lại khá khó coi, chân gã đau điếng, cú vừa rồi cứ như đá vào một tấm thép vậy.

May mà đám đàn em xung quanh không để ý. Chúng nó lôi một bao thuốc lá ra chia nhau mỗi đứa một điếu, phì phèo hút. Bọn chúng căn bản không coi Lâm Phàm ra gì. Đối với chúng, Lâm Phàm chỉ là cá nằm trên thớt, đối mặt với một đám học sinh cá biệt như bọn này thì một thằng ẻo lả như cậu ta làm gì có cửa phản kháng?

"Móc hết tiền trong người ra đây cho tao." Đường Kiệt gằn giọng.

"Tiền à? Cậu nói mấy tờ giấy này sao?"

Lâm Phàm móc mấy tờ tiền trong túi ra, mặt vẫn tươi cười: "Cậu cần thì cứ lấy đi, tôi không có ý kiến gì đâu. Giúp đỡ được người khác là tôi vui rồi."

"Mẹ nó, ai cần mày giúp? Bọn tao đang trấn lột, hiểu chưa? Nhớ kỹ đấy, sau này mỗi ngày phải ngoan ngoãn đến đây nộp tiền, hôm nào không đến thì mày chết chắc với tao."

Đường Kiệt hung hăng túm lấy cổ áo Lâm Phàm, mặt mày dữ tợn đe dọa.

Gã rất thích bắt nạt người khác. Bởi vì nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của đối phương sẽ khiến nội tâm của gã được thỏa mãn tột độ.

"Dừng tay!"

Đúng lúc này, một bóng người đột ngột xuất hiện ở đầu hẻm.

Dù trong lòng Tào Phương Phương vô cùng sợ hãi, cô bé vẫn lấy hết dũng khí hét lớn: "Tại sao các cậu lại bắt nạt bạn học? Tớ sẽ đi mách thầy cô!"

Đường Kiệt chán nản phẩy tay: "Không liên quan đến mày, biến đi cho nhanh."

Tào Phương Phương hét lên: "Lâm Phàm, cậu mau qua đây, chúng ta cùng đi báo thầy cô!"

Lâm Phàm nhìn cô gái nhỏ đang đứng ở phía xa, đó là bạn nữ vừa mới đưa thư tình cho hắn.

Đúng là một cô bé dũng cảm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!