Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 15: CHƯƠNG 15: XIN LỖI CẬU, TỚ KHÔNG CỐ Ý CHÊ CẬU Ở BẨN

Cộc cộc!

Tiếng giày cao gót vội vã vang lên.

"Trần Dương, sao em lại ngồi một mình ở đây?" Cô giáo chủ nhiệm vừa nghe tin lớp mình xảy ra chuyện thì hốt hoảng, vội vàng chạy tới giúp phòng y tế đưa các học sinh đến bệnh viện. Xong xuôi, cô liền quay lại lớp học, định bụng kiểm tra xem rốt cuộc nguyên nhân gì đã khiến cả lớp ngất xỉu hàng loạt.

Không ngờ, cô lại thấy Trần Dương đang ngồi một mình ngay ngắn ở bàn học.

Lâm Phàm lạnh nhạt đáp: "Thưa cô, em đang đợi vào lớp ạ."

Cô giáo chủ nhiệm: "..."

Cô cảm thấy Trần Dương hôm nay có gì đó hơi là lạ, nhưng cụ thể lạ ở đâu thì cô không nói rõ được, chỉ cảm thấy cậu ta cứ quái quái thế nào ấy.

"Trần Dương, em có biết vì sao các bạn lại ngất xỉu hàng loạt không?" Cô chủ nhiệm hỏi.

Lâm Phàm suy nghĩ một lát rồi bình tĩnh đáp: "Em cũng không biết ạ. Lúc nãy em ra ngoài đi vệ sinh, lúc quay lại thì đã thấy các bạn nằm hết dưới đất rồi. Không ngờ bình thường việc học lại vất vả đến thế, khiến các bạn ấy mệt đến mức gục ra ngủ luôn rồi."

"Cô hiểu rồi. Vậy em cứ ở lại đây tự học trước nhé. Cô còn có việc phải ra ngoài." Cô chủ nhiệm thở dài. Bây giờ cô phải nhanh chóng đến bệnh viện xem tình hình thế nào. Là chủ nhiệm, xảy ra chuyện thế này khó mà thoát khỏi trách nhiệm. Nếu xử lý không ổn thỏa, chắc chắn cô sẽ bị nhà trường phê bình, thậm chí có thể bị gạch tên khỏi danh sách đề cử giáo viên ưu tú cũng nên.

"Vâng ạ." Lâm Phàm gật đầu, cầm sách giáo khoa lên đọc.

Trong bệnh viện.

Các bác sĩ vô cùng bất ngờ khi thấy cùng lúc có quá nhiều học sinh được đưa tới. Nghe nhân viên phụ trách nói, đây là trường hợp “toàn quân bị diệt”. Đúng vậy, cả một lớp học! Thật không hiểu nổi đám học sinh này, không lo học hành cho tốt lại bày trò gì để ra nông nỗi này không biết.

"Y tá, cắt quần áo của bệnh nhân này ra." Bác sĩ ra lệnh.

Dương Tử Thiên lơ mơ tỉnh lại, vừa hay nghe có người muốn cắt quần áo của mình thì lập tức thều thào: "Đừng, đây là đồ Armani... Đắt lắm đấy..."

Dường như Dương Tử Thiên đã dồn hết sức lực để nói câu đó, vừa dứt lời liền ngất đi lần nữa.

Bác sĩ suýt nữa thì gầm lên. Hay lắm, còn Armani à, để chậm trễ nữa xem, có ngày tôi đốt cả xấp Armani hàng mã xuống cho cậu đấy!

Trường trung học Sáng Duy.

Reng reng reng!

Tiếng chuông tan học vang lên.

Lâm Phàm đặt sách giáo khoa xuống, thong thả rời khỏi lớp học. Từ sáng đến giờ cậu đã đọc xong vài cuốn sách, phát hiện nội dung trong sách rất có lý. Cậu tự rút ra một kinh nghiệm, đó là muốn tu hành thì nhất định phải tiếp thu đủ mọi loại tri thức.

Tuy nghe qua hai việc này chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng vạn vật trên đời thực ra đều có mối liên kết riêng.

Ngay khi Lâm Phàm sắp ra đến cổng trường, một cô bé tóc thắt bím hai bên, trông vô cùng đáng yêu, thở hổn hển chạy đến trước mặt cậu.

"Cho cậu này."

Cô bé kín đáo đưa cho Lâm Phàm một thứ gì đó, mặt đỏ bừng lên rồi vội vã quay người bỏ chạy.

Lâm Phàm nhìn lá thư màu hồng phấn xinh xắn trong tay, sau đó mở ra xem luôn.

«Bạn học Trần Dương, đã có ai nói với cậu rằng cậu cực kỳ đẹp trai chưa? Tớ đã để ý cậu từ lâu lắm rồi. Có thể người khác không nhận ra cậu đẹp trai đến nhường nào, nhưng tớ thì biết. Tớ rất thích cậu, hy vọng cậu có thể làm bạn trai của tớ.»

«Nếu cậu đồng ý làm bạn trai của tớ, sau này ngày nào tớ cũng sẽ mua đồ ăn ngon cho cậu.»

«Mong cậu sớm trả lời, chụt chụt.»

Lâm Phàm đọc lướt qua nội dung, trong lòng có chút bối rối: "Người ta từng nói bệnh nhân tâm thần không xứng đáng có được tình yêu, không ngờ lại có người tỏ tình với mình, xem ra mình là một ngoại lệ rồi. Chỉ tiếc là phải xin lỗi cô bé ban nãy, mình đã quyết định dâng hiến cả đời cho sự nghiệp tu hành rồi."

Cậu cất lá thư tình màu hồng vào cặp sách, rồi chậm rãi bước về phía cổng trường.

Nhưng đúng lúc này.

Có người cố tình huých mạnh vào vai Lâm Phàm. "Trần Dương, định đi đâu đấy, đi với bọn tao một lát."

Lâm Phàm theo bản năng giơ tay lên che mũi, vì cậu ngửi thấy một mùi hôi hám khó tả từ người đối phương. Đó là mùi hỗn hợp của mồ hôi và bụi bẩn, kết quả của việc lâu ngày không tắm.

Cậu quay sang nhìn người vừa lên tiếng, cố gắng lục lại trong trí nhớ xem cậu bạn học này là ai.

Mái tóc dài khô quắt, người cao nhưng gầy nhom, ánh mắt toát lên vẻ ngang ngược.

Lâm Phàm bỏ tay xuống, áy náy nói: "Xin lỗi cậu, lẽ ra tôi không nên che mũi. Mùi trên người cậu vẫn là mùi của con người, chẳng qua là do cậu hơi lâu chưa tắm thôi. Dù sao thì nó cũng không độc, không có tính sát thương, vậy mà tôi lại có hành động bất lịch sự như vậy, làm tổn thương lòng tự trọng của cậu rồi, là lỗi của tôi."

Cậu trai cao gầy tên Đường Kiệt nghe Lâm Phàm nói một tràng thì mặt mày sa sầm, mắt long lên sòng sọc. Gã rất muốn đấm cho Trần Dương một phát, nhưng nghĩ đây vẫn còn trong sân trường nên mới cố nén giận.

"Tao thấy mày ngứa đòn rồi đúng không? Đợi đấy, lát nữa ra ngoài xem tao có đánh chết mày không..."

Đám học sinh cá biệt đi cùng Đường Kiệt bất giác ôm bụng cười phá lên.

Bọn chúng không ngờ tên Trần Dương này lại có thể nói một câu tỉnh bơ mà hiểm hóc như thế.

Đúng là tức cười chết đi được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!