Không một ai trong lớp cho rằng hai người có vấn đề, bọn họ chỉ nghĩ là cả hai đang giỡn hớt, vì thế liền phá ra cười ha ha. Thậm chí có vài người còn hùa theo, đứng lên lắc lư, trổ tài vũ đạo của mình.
Một nữ sinh mặt tròn cũng xung phong đứng lên nhảy một điệu dân tộc. Cô nàng uyển chuyển lắc hông sang trái rồi sang phải, trong lúc vô tình chạm vào người Cố Tuấn Kiệt, lập tức chung số phận với hai người bạn kia, bị điện giật cho nảy tưng tưng.
Xì xì xì...
Ô ô ô...
Toàn thân nữ sinh mặt tròn co giật, đầu cô nàng lắc lư lia lịa.
...
Lâm Phàm hoàn toàn không để ý đến tình hình sau lưng, trong đầu hắn lúc này chỉ có duy nhất một việc là nghiên cứu tác dụng kích thích cơ thể của dòng điện.
"Lạ thật, cảm giác tê dại yếu đi nhiều rồi thì phải."
"Chẳng lẽ do mình thí nghiệm thường xuyên quá nên cơ thể đã lờn với dòng điện rồi sao?"
Vẻ mặt Lâm Phàm trở nên nghiêm túc. Xem ra lý thuyết của hắn và ông Trương đã được chứng minh, suy đoán của họ không sai, lý thuyết khoa học cuối cùng cũng có hiệu quả nhờ sự kiên trì của cả hai.
Chưa bao giờ hắn muốn gặp ông Trương như lúc này, hắn rất muốn chia sẻ thành quả nghiên cứu này cho ông.
Nhưng nghĩ đến việc mình còn phải ở lại cái nơi chán ngắt này không biết đến bao giờ, Lâm Phàm liền cảm thấy cô đơn muốn chết…
“Tôi muốn về! Bao giờ mới cho tôi về đây?” Lâm Phàm chỉ muốn ngửa mặt lên trời hét lớn.
...
Lâm Phàm rút chìa khóa ra cất vào túi, sau đó hắn lắp lại nắp che ổ điện rồi mới phủi tay đứng dậy.
"Ồ!"
Lúc này hắn mới phát hiện rất nhiều bạn học đang nằm la liệt trên sàn, đứa thì tóc cháy khét lẹt, đứa thì miệng sùi bọt mép, có đứa còn kỳ quái hơn, tay chân co quắp lại một cách khó hiểu.
"Có chuyện gì vậy?"
Lâm Phàm xoa trán, hắn không tài nào hiểu nổi mấy cái đứa tự xưng là người bình thường này đang giở trò quái gì vậy. Ngay cả mấy bệnh nhân nặng nhất ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn còn biết ngủ là phải lên giường.
Thế mà đám học sinh này lại lăn ra đất ngủ.
"Xem ra học hành đúng là chuyện hao tổn trí não thật."
Lâm Phàm rất muốn nhập gia tùy tục để không bị lạc loài, nhưng bàng quang của hắn đang réo gọi rồi, không đi không được.
“Phải tranh thủ đi vệ sinh trước khi thầy giáo tới thôi.” Lâm Phàm thầm nghĩ.
Tiết tiếp theo là tiết toán.
Thầy giáo dạy toán là một người đàn ông trẻ tuổi có mái tóc luôn được chải chuốt cẩn thận. Nhắc đến người này, chỉ có một từ để miêu tả: Đẹp trai!
Trong các cuộc bình chọn công khai lẫn bí mật của học sinh trong trường, anh ta luôn giữ vững ngôi vị “thầy giáo đẹp trai nhất trường”.
Phàm là phụ nữ từ 15 đến 60 tuổi, không một ai có thể chống lại được sức hút của anh ta.
Cộc cộc!
Tiếng bước chân chậm rãi truyền đến.
Ngoài cửa lớp học xuất hiện một bóng người.
"Các em học sinh thân yêu, tiếp theo là giờ toán mà các em yêu thích nhất..." Thầy giáo dạy toán giơ tay vuốt tóc, tạo một tư thế mà anh ta cho là đẹp trai nhất, nhưng rất nhanh, giọng nói hồ hởi của anh ta liền biến thành tiếng rú như heo bị chọc tiết.
"A a a a a a..."
"Có án mạng, có án mạng! Người đâu, mau tới đây, chết người rồi..."
Chỉ trong chốc lát, hành lang vốn đang yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào hỗn loạn kinh khủng.
...
Lâm Phàm xoa xoa bụng, không chỉ giải quyết nỗi buồn nhỏ mà còn xử lý sạch sẽ cả nỗi buồn lớn.
Tinh thần sảng khoái, cơ thể nhẹ nhõm.
Xem ra chiêu dùng dòng điện kích thích cơ thể lúc nãy quả nhiên rất hữu dụng cho việc thải độc.
Lâm Phàm đứng dậy giật nước, vừa nhìn dòng nước xoáy vừa hài lòng gật đầu.
Trên đường trở về lớp học, bên tai hắn bỗng truyền đến một âm thanh cực kỳ quen thuộc.
"Bí bo! Bí bo! Bí bo!"
Rất nhiều xe cứu thương lao ra khỏi cổng trường Sáng Duy.
Lâm Phàm lẳng lặng đứng trên tầng bốn nhìn xuống cảnh tượng dưới sân trường.
Trường học này quả thật đáng sợ!
Lớp 12 ban 2 xảy ra chuyện lớn, thu hút rất nhiều thầy cô và học sinh tò mò vây xem.
Thật ra gọi xe cứu thương là vậy chứ đến giờ mọi người vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Đang yên đang lành, tự dưng cả một lớp học đồng loạt ngã lăn ra đất, thật sự quá kỳ lạ.
"Bọn mày nói xem, có phải đám lớp 12 ban 2 bị người ngoài hành tinh bắt đi nghiên cứu không? Vừa nãy tao lén nhìn thấy một bạn nằm trên cáng được y tá khiêng ra xe, trông tay chân cậu ta co quắp ghê lắm."
"Ừm, rất có khả năng."
"Không đâu, tao nghĩ giống trong tiểu thuyết hay viết ấy, bộ dạng này của bọn họ chính là độ kiếp thất bại."
"Mày im đi, mày toàn xem mấy truyện tu tiên vớ vẩn."
Khi Lâm Phàm đi đến cửa lớp học thì phát hiện có rất nhiều bạn học đang trố mắt nhìn hắn. Tuy hắn chẳng quen mặt ai, nhưng vẫn rất lịch sự mỉm cười chào một tiếng: “Xin chào, khỏe không? Ngày mới vui vẻ!”
Reng reng reng!
Đúng lúc đó, chuông vào tiết vang lên.
Người cũng đã được đưa đi bệnh viện, ở lại đây cũng chẳng còn gì để xem. Chuông vừa vang, tất cả học sinh các lớp lân cận đều ăn ý giải tán.
Trong phòng học vắng hoe chỉ còn lại một mình Lâm Phàm lẳng lặng ngồi đó.
Không khí yên tĩnh đến nỗi hắn gần như tưởng mình đã được quay lại Thanh Sơn rồi.
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào bảng đen rồi từ từ nhắm mắt lại.
Hắn cảm giác trong cơ thể có một luồng khí đang chậm rãi chảy khắp nơi, luồng khí ấy đi đến đâu thì cơ thể hắn liền dễ chịu đến đó.
Thiên Chùy Bách Luyện Pháp.
Đúng như hắn nghĩ, việc tu hành là có thật! Mặc dù không biết công pháp Thiên Chùy Bách Luyện Pháp này từ đâu ra, nhưng cơ thể hắn hiện tại xác thực ngày càng tốt hơn, càng lúc hắn lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.