"Trương Hạo, mày điên à?"
Dương Tử Thiên thấy thái độ của Trương Hạo có vẻ rất sợ sệt khi đối mặt với Trần Dương, gã không tài nào tin nổi. Chỉ là một thằng công tử bột thôi mà, có gì phải sợ?
Khóe miệng Lâm Phàm nhếch lên thành một nụ cười, hắn vỗ nhẹ lên vai Trương Hạo mấy cái rồi mới quay về chỗ ngồi.
"Trương Hạo, rốt cuộc giữa mày với thằng Trần Dương đã xảy ra chuyện gì?" Dương Tử Thiên gặng hỏi.
Trương Hạo không muốn nói. Y không muốn kể lại chuyện mất mặt hồi sáng, mẹ nó, quá kinh dị thì có! Đây mà là Trần Dương mà bọn họ từng biết sao?
Lẽ nào cậu ta bị người ngoài hành tinh nhập rồi?
...
Tiết học đầu tiên hôm nay là môn Ngữ Văn.
Cô giáo dạy Văn cũng là chủ nhiệm lớp của bọn họ, một phụ nữ trung niên trông có vẻ dừ nhưng thực chất lại rất nhát gan. Cô thường cố tỏ ra nghiêm khắc để lấy uy với học sinh.
Nhưng chỉ đám học sinh ngồi bàn cuối mới biết, bà cô chủ nhiệm này chính là miệng cọp gan thỏ, tính cách thực ra khá yếu đuối. Cô vẫn hay lớn tiếng bắt bọn họ tan học phải lên văn phòng, nhưng đến nơi rồi thì chẳng mắng mỏ hay phạt được gì, phần lớn thời gian chỉ là khuyên bảo tận tình, thậm chí còn xuống nước: ‘Cô không yêu cầu các em phải học giỏi, chỉ cần các em đừng quậy trong lớp là được rồi.’
Lý Tuyết đã sớm quay lại lớp. Cô nàng rụt rè ngồi xuống cạnh Lâm Phàm, chưa bao giờ cô nàng thấy cái vạch kẻ ranh giới mà mình bắt cậu bạn cùng bàn phải tuân thủ lại quan trọng đến thế. Lý Tuyết bây giờ hệt như một con đà điểu, ngay cả thở mạnh cũng không dám, chỉ biết co rúm người nép sát về phía bên mình.
Thế nhưng, thỉnh thoảng Lâm Phàm lại quay sang cười với cô một cái. Trời mới biết hắn chỉ đơn thuần muốn tỏ ra thân thiện, nhưng nụ cười đó lại dọa Lý Tuyết sợ đến run lẩy bẩy, mặt mày tái nhợt không còn giọt máu.
Chủ nhiệm lớp đứng trên bục giảng, một tay cầm sách, một tay đẩy gọng kính dày cộp, nói: "Trần Dương, em đọc thuộc lòng đoạn thơ ở trang 36 cho cả lớp nghe đi."
Lâm Phàm đứng dậy, nói: "Xin lỗi cô, em chưa học bài này ạ."
Chủ nhiệm lớp kinh ngạc nhìn Trần Dương. Trong ấn tượng của cô, Trần Dương là một học sinh rất ngoan, ngoài tính cách hơi yếu đuối ra thì mọi biểu hiện khác đều hoàn hảo.
Có lẽ đây là lần đầu tiên nghe cậu học sinh gương mẫu trong lòng mình trả lời như vậy, nên ngoài việc ngây người ra, cô hoàn toàn không có ý định trách cứ.
"Được rồi, em ngồi xuống đi."
"Cảm ơn cô ạ." Lâm Phàm bình tĩnh đáp rồi ngồi xuống, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô chủ nhiệm.
Ánh mắt hắn không có chút cảm xúc nào, nhưng lại đủ sức khiến người ta không rét mà run.
Chủ nhiệm lớp đứng trên bục giảng đã quen với việc bị học sinh nhìn chằm chằm, nhưng chẳng hiểu sao lúc này cô lại cảm thấy toàn thân run lên.
Hết cách, cô đành phải gắng gượng cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên.
"Cả lớp về nhà nhớ ôn bài."
Chủ nhiệm vội vàng thu dọn sách vở rồi chuồn nhanh ra khỏi lớp. Đây là lần đầu tiên cô bị ánh mắt của một học sinh nhìn đến mức toàn thân mất tự nhiên.
Lâm Phàm vẫn ngồi yên tại chỗ, lòng không khỏi trầm tư.
Hắn rất nhớ không khí thoải mái ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, nơi đó có người nói chuyện với hắn. Còn ở đây, hắn chẳng tìm nổi một người để bắt chuyện.
Lâm Phàm đảo mắt nhìn các bạn cùng lớp đang chạy tới chạy lui. Bọn họ bàn tán về những chủ đề rất kỳ quái, hắn không hiểu và cũng chẳng muốn hiểu, chỉ cảm thấy những thứ họ quan tâm thật vớ vẩn và lãng phí thời gian.
Lâm Phàm liếc mắt về phía cuối lớp, phát hiện một thứ quen thuộc liền đứng dậy đi tới. Thứ thu hút ánh mắt hắn chính là ổ điện gắn ở dưới chân tường. Cái ổ điện này trông y hệt mấy cái trong bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Đều có hai cái lỗ đen ngòm, khiến hắn không tài nào nhìn thấu được bên trong rốt cuộc có thứ gì.
"Trần Dương, mày điên à? Tao thấy mày nhìn chằm chằm cái ổ điện này lâu lắm rồi đấy. Ổ điện thì có gì hay ho mà xem, hay mày định chơi lớn chọc ngón tay vào đó? Tao nói cho mà biết, mày mà dám làm là chết chắc đấy." Một cậu bạn tốt bụng nhắc nhở.
Lâm Phàm bình tĩnh đáp: "Dòng điện có thể kích thích năng lượng trong cơ thể cậu. Khi cơ thể cậu quen với cường độ dòng điện, nghĩa là cậu đã mạnh hơn. Hơn nữa, tôi muốn đính chính lại lời cậu, nhiêu đây điện không làm chết người được đâu."
Cậu bạn cười khẩy: "Thằng điên, mày lảm nhảm cái gì vậy? Có gan thì làm thử xem nào."
"Được thôi." Lâm Phàm lấy chùm chìa khóa ra, chọc thẳng vào ổ điện.
Cậu bạn kia đứng nhìn không chớp mắt. Đúng lúc này, có người đến nói chuyện với cậu ta vài câu. Nói chuyện xong, cậu ta quay lại nhìn Lâm Phàm, thấy đối phương vẫn ngồi xổm ở đó thì mất hết cả hứng, bèn nói: "Thôi được rồi, mày cứ từ từ mà chơi tiếp đi, đồ khùng."
Vừa nói, cậu ta vừa tiện tay vỗ vào vai Lâm Phàm, nào ngờ vừa chạm vào đã giật nảy mình.
Xẹt xẹt xẹt...
Dòng điện truyền thẳng vào người khiến da đầu cậu ta tê rần, tay chân bất giác múa may loạn xạ.
"Mẹ nó, Cố Tuấn Kiệt, mày làm gì đấy? Điệu nhảy này trông cũng nghệ phết nhỉ."
"Mày biết nhảy từ bao giờ mà không nói cho bọn tao biết?"
Một cậu bạn khác vừa cười cợt vừa đưa tay đẩy Cố Tuấn Kiệt.
Và cũng y hệt như cậu bạn trước, tay cậu ta vừa chạm vào người Cố Tuấn Kiệt liền tê dại đến tận da đầu.
Xẹt xẹt xẹt...
Cậu ta le lưỡi, hai mắt trợn trắng.