Trường cấp ba Sáng Duy.
Lâm Phàm thong dong dạo bước trong sân trường, hít hà mùi mực mới sách thơm, bất giác lại nghĩ đến lão Trương. Nếu ông ấy mà ở đây, chắc chắn sẽ trở thành một thầy giáo dạy châm cứu cực kỳ xuất sắc.
Lớp 12A2.
Bạn cùng bàn của Trần Dương là một cô gái tên Lý Tuyết. Cô nàng để tóc dài, mái bằng che kín trán, da trắng, ngoại hình cũng khá xinh xắn. Chỉ có điều, tính cách lại chẳng ra gì, quan hệ với Trần Dương cũng chẳng mấy tốt đẹp.
Trên bàn học có một đường kẻ vạch rõ "ranh giới" giữa hai người.
Lâm Phàm vẫn chưa quen với không khí ở đây. Các học sinh khác người thì nô đùa, người thì cắm đầu vào sách vở, còn hắn chỉ ngơ ngác nhìn lên bảng đen.
"Cái nơ buộc dây giày của cậu hôm nay trông đẹp phết nhỉ." Lý Tuyết liếc qua dây giày và vết băng trên tay Lâm Phàm, buột miệng nhận xét.
Nếu là Trần Dương của trước đây, nghe cô nàng khen thế chắc chắn sẽ đỏ mặt tía tai, lí nhí nói "cảm ơn" như tiếng muỗi kêu.
Nhưng hôm nay, hắn lại khác hẳn.
"Ừm." Lâm Phàm đáp gọn lỏn.
"Haiz, chán phèo."
Lý Tuyết bĩu môi, mất cả hứng trêu chọc tên cùng bàn lập dị này. Nhưng đúng lúc đó, nàng đột nhiên phát hiện cánh tay Lâm Phàm đã vượt qua vạch ranh giới, mắt Lý Tuyết liền sáng rực lên. Nàng nhanh chóng lôi một cây bút bi từ trong hộp bút ra, thừa lúc hắn không để ý mà đâm mạnh xuống.
Cô nàng đang hí hửng chờ xem Trần Dương sẽ giật nảy mình, sau đó hét lên một cách ái nam ái nữ: "Sao cậu lại đâm tớ? Đau quá đi à."
Thế nhưng, cảnh tượng trong tưởng tượng của cô nàng đã không xảy ra.
Lâm Phàm dường như chẳng có cảm giác gì, chỉ thờ ơ liếc mắt nhìn một cái rồi lại tiếp tục ngẩn người nhìn lên bảng đen.
Hắn nhận ra trong lớp có rất nhiều người giống hệt mấy vị hộ lý ở Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, toàn thích cắm mặt vào điện thoại chơi game.
"Sao có thể như vậy?"
Lý Tuyết trố mắt nhìn Lâm Phàm, mặt lộ vẻ ngơ ngác.
Cô nàng nghĩ chắc do mình đâm quá nhẹ nên lại dồn sức đâm thêm lần nữa. Lần này ngòi bút cắm sâu vào da thịt, nhưng Trần Dương vẫn không thèm cho cô nàng chút phản ứng nào, đến lông mày cũng chẳng buồn nhíu lại.
"Không thể nào."
Lý Tuyết hoang mang rút bút ra, định bụng xem có phải đầu bút có vấn đề gì không mà tên Trần Dương yếu xìu này lại chẳng thấy đau.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô nàng vừa rút tay... "Phụt!" Máu tươi từ cánh tay Lâm Phàm lập tức phụt đầy mặt Lý Tuyết.
Lý Tuyết cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng chảy trên mặt. Nàng run rẩy đưa tay lên sờ, thấy một màu đỏ tươi, rồi lại nhìn xuống cánh tay Lâm Phàm với lỗ thủng rõ hoác. Con ngươi cô nàng co rút lại.
"Á á á á á!"
Lý Tuyết ôm mặt, sợ hãi nhảy dựng lên, hét toáng một tiếng rồi xô ghế chạy thục mạng ra ngoài.
"Cứu mạng!"
"Cứu mạng với!"
Các học sinh trong lớp đều ngơ ngác nhìn Lý Tuyết, cứ như vừa gặp ma.
Lâm Phàm khẽ lắc đầu.
Sức chịu đựng của người thường đúng là quá kém. Máu vốn chảy trong cơ thể, là người bạn đồng hành từ lúc sinh ra, vậy mà đến cả người bạn thân thiết nhất cũng sợ hãi. Xem ra, phản bội đúng là bản tính của con người.
Kết luận này không phải do hắn tự nghĩ ra, mà là lời của một ông lão trong Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Thể chất của Lâm Phàm rất tốt, máu chảy một lúc rồi tự ngừng.
...
Trương Hạo từ ngoài bước vào, tinh thần vẫn rất tệ, đặc biệt là khi nhìn thấy Lâm Phàm, cậu ta lại càng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng.
Đám bạn bè hư hỏng của Trương Hạo trong lớp đều là học sinh cá biệt, nên giáo viên đã xếp cả bọn ngồi ở mấy dãy bàn cuối cùng.
Bạn cùng bàn của Trương Hạo cũng là một kẻ thường xuyên bắt nạt Trần Dương. Thấy Trương Hạo, gã liền xúi giục: "Ê, biết gì chưa? Con nhỏ Lý Tuyết mà mày thích vừa bị thằng Trần Dương chọc cho phát khóc đấy. Lát tan học, anh em mình lôi thằng ẻo lả đó vào nhà vệ sinh dần cho một trận, chịu không?"
Kẻ vừa lên tiếng là Dương Tử Thiên, tướng mạo không tệ, cắt đầu cua, tai xỏ khuyên, ra vẻ một tay anh chị thứ thiệt. Ở cái tuổi này, hình tượng "bad boy" của gã lại rất được lòng mấy em gái ngây thơ, bạn gái cũng đã thay mấy đời.
"Đừng, đừng đi." Trương Hạo vẫn còn sợ hãi, theo bản năng ngăn lại. "Đừng làm thế, tao thấy hôm nay thằng Trần Dương cứ là lạ thế nào ấy, tà môn lắm."
"Tà môn? Thằng ẻo lả đó thì làm được cái gì? Trông chẳng ra hồn người." Dương Tử Thiên khinh khỉnh nói, rồi quay sang nhìn Trương Hạo, lúc này mới thấy có gì đó không đúng. "Sao mới qua một đêm mà mày thành cái dạng này? Đừng bảo là bị thằng Trần Dương thuê côn đồ ngoài trường úp sọt đấy nhé?"
"Cút! Thằng nào dám đánh tao?" Trương Hạo hừ lạnh.
...
Lâm Phàm ngồi ngẩn người một lúc lâu, hắn vẫn đang lục lại ký ức xem có bao nhiêu kẻ đã từng bắt nạt Trần Dương. Cuối cùng, hắn không khỏi thở dài, vì nhận ra gần như tất cả bạn bè xung quanh đều đã từng bắt nạt cơ thể này, dù công khai hay lén lút.
Hắn bèn đứng dậy, đi đến trước mặt từng người trong lớp, cố nặn ra một nụ cười rồi chìa tay ra: "Xin chào đồng học, chúng ta làm quen lại từ đầu nhé."
Cả lớp đều sững sờ trước hành động khó hiểu của Trần Dương, ai cũng nghĩ đầu óc thằng này chắc có vấn đề rồi.
"Xin chào đồng học, chúng ta làm quen lại từ đầu nhé." Lâm Phàm đã đi tới trước bàn Dương Tử Thiên, bình tĩnh chìa tay ra.
Dương Tử Thiên liếc hắn một cái: "Đồ dở hơi."
Lâm Phàm không thèm để ý, tiếp tục chìa tay ra trước mặt Trương Hạo, mỉm cười thản nhiên: "Xin chào đồng học, chúng ta làm quen lại từ đầu nhé. À, chúng ta gặp nhau trên xe buýt rồi thì phải."
Soạt!
Trương Hạo hoảng hốt bật dậy, vội đến mức đầu gối đập mạnh vào cạnh bàn nghe một tiếng "cốp", nhưng cậu ta cũng chẳng buồn để ý đến cơn đau, mặt mày cực kỳ căng thẳng.
"Xin... xin chào."