Trong đầu Trương Hạo chỉ vang vọng mấy chữ đó. Cậu ta càng nhìn Lâm Phàm lại càng thấy sợ hãi. Cậu ta cố gắng dời mắt khỏi đôi bàn tay vẫn đang nhỏ máu tươi của đối phương, chẳng hiểu sao nhưng cậu ta thấy choáng váng khủng khiếp, cứ như người đang mất máu là chính mình vậy.
Bí bo! Bí bo! Bí bo!
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên, theo sát phía sau là một chiếc xe cứu thương.
Rất nhanh, cảnh sát đã kiểm soát được tình hình trên chuyến xe buýt xui xẻo. Khi một anh cảnh sát bẻ quặt tay gã đàn ông ra sau lưng rồi đè sấp gã xuống sàn xe, một tấm thẻ bằng sắt trong túi quần gã vô tình rơi ra, trên đó chỉ ghi vỏn vẹn mấy chữ: Bệnh nhân tâm thần.
"Bạn học này, cảm ơn cậu đã dũng cảm làm việc nghĩa. Nhờ có cậu mà mọi người trên xe mới bình an vô sự. Tên kia là một kẻ điên, người nhà không trông coi cẩn thận, để gã chạy ra ngoài gây họa thế này, lát nữa về tôi nhất định sẽ làm việc lại với họ cho ra ngô ra khoai."
Viên cảnh sát nói đầy cảm kích, sau đó thấy bàn tay Lâm Phàm đầm đìa máu tươi thì lập tức gọi bác sĩ tới băng bó cho hắn.
Lâm Phàm liếc nhìn gã đàn ông đang bị đè dưới đất với ánh mắt đầy ẩn ý, khẽ nói: "Gã không phải bệnh nhân tâm thần."
Anh cảnh sát nghe vậy, mắt liền sáng lên, vội hỏi: "Bạn học, có phải cậu phát hiện ra chuyện gì không? Sao lại khẳng định như thế?"
"Không có, bởi vì hắn không xứng làm bệnh nhân tâm thần thôi." Lâm Phàm thản nhiên đáp.
Anh cảnh sát nghe mà ngớ người, không hiểu ý đối phương là gì.
Thôi được rồi, bây giờ truy cứu mấy chuyện này cũng chưa vội, về đồn sẽ cho người điều tra lại xem gã kia có thật sự bị bệnh tâm thần hay không.
Nữ y tá vừa băng bó cho Lâm Phàm vừa nói với vẻ khâm phục: "Bạn học, cậu kiên cường thật đấy, chảy nhiều máu như vậy mà không tỏ ra đau đớn chút nào."
Lâm Phàm bình tĩnh đáp: "Ý chí của tôi rất mạnh, đau đớn chỉ là một phần của tu luyện, tôi quen rồi."
Nữ y tá ngây người nhìn hắn, không hiểu sao cô cứ có cảm giác chàng trai trẻ này có gì đó là lạ.
"Bạn học, cậu xem tôi băng bó cho cậu thế nào này, tôi thấy dây giày cậu thắt nơ bướm, chắc là cậu thích nơ bướm lắm nhỉ? Tôi đã băng bó theo sở thích của cậu đấy."
Anh y tá bên cạnh rất có cảm tình với Lâm Phàm, đúng là một cậu bạn nhỏ dũng cảm.
Lâm Phàm nghiêng đầu nhìn xuống, mặt không cảm xúc nhận xét: "Rất đẹp."
Anh y tá mỉm cười vui vẻ, may mà hồi trẻ vì muốn lấy lòng các bạn nữ nên anh đã tập tành thắt mấy kiểu nơ cầu kỳ thế này.
Cảnh sát cầm sổ ghi chép tới hỏi Lâm Phàm vài câu.
"Bạn học, cậu tên gì vậy? Chúng tôi muốn ghi lại thông tin, hành động vừa rồi của cậu là thấy việc nghĩa hăng hái làm, chúng tôi rất cảm kích, định sẽ liên hệ với trường học để tuyên dương cậu."
Gặp chuyện thế này, phía cảnh sát rất muốn tuyên truyền rộng rãi. Sao có thể để tiểu anh hùng của chúng ta chịu thiệt được, nhất định phải để nhà trường biết phẩm chất tốt đẹp này, như vậy cậu sẽ được các thầy cô ưu ái hơn. Lỡ có môn nào điểm hơi kém thì còn có thể kịp thời bồi dưỡng, cố gắng nâng cao thành tích để đậu vào một trường đại học tốt.
"Tôi muộn học rồi." Lâm Phàm đáp gọn lỏn.
Viên cảnh sát vui vẻ trấn an: "Cậu bạn nhỏ, yên tâm đi, chúng tôi sẽ đưa cậu đến trường, huống hồ cậu đang bị thương, có thể về nhà nghỉ ngơi cũng được, chúng tôi sẽ xin phép nghỉ giúp cậu."
Thiện cảm của chú cảnh sát và anh y tá lại càng tăng vọt, quả nhiên là một tiểu anh hùng cực kỳ ưu tú, dù bị thương không nhẹ nhưng vẫn một lòng muốn đến trường. Nếu là người khác thì có khi đã lăn ra đất ăn vạ, nhất quyết nhân cơ hội này ở nhà lười biếng mấy ngày rồi.
Cả hai bất giác cùng nghĩ đến con cái nhà mình, có lẽ tối nay về phải làm công tác tư tưởng lại với bọn nhỏ, phải học hỏi tinh thần hiếu học của tiểu anh hùng trước mắt đây.
"Tạm biệt, tôi đi học đây." Lâm Phàm đeo cặp sách lên lưng rồi quay người chạy đi.
"Này! Bạn học, chờ một chút..."
"Tiểu anh hùng, cậu còn chưa tháo băng garo mà!"
Tốc độ của Lâm Phàm rất nhanh, chỉ trong nháy mắt thân hình hắn đã biến mất không tăm hơi.
Viên cảnh sát và anh y tá nhìn nhau, trong mắt cả hai đều lộ ra vẻ kính nể.
"Đồng chí cảnh sát, vị tiểu anh hùng này thật sự quá dũng cảm. Nếu người trẻ tuổi thời nay ai cũng có thể thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, lại còn chăm chỉ học hành, thì lo gì đất nước không hùng mạnh." Anh y tá cảm thán.
Chú cảnh sát gật đầu: "Đúng vậy, may mà lúc nãy tôi có liếc thấy bảng tên của cậu bạn, cậu ta tên là Trần Dương, học sinh trường cấp ba Sáng Duy. Đợi xử lý xong chuyện ở đây tôi sẽ đến trường thông báo để cậu bé được khen thưởng."
...
Trương Hạo ngồi bệt trên vỉa hè, đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn hồn. Cậu ta cúi đầu nhìn bàn tay dính đầy máu nhầy nhụa của mình, trong đầu không hiểu sao cứ hiện lên hình ảnh Lâm Phàm lúc hắn từ trên cao cúi xuống nhìn cậu.
"Bạn học, cậu ổn không?"
Ánh mắt của Lâm Phàm khi đó lạnh lùng đến đáng sợ, sắc mặt cũng vô cùng lãnh đạm.
Vài hình ảnh trước đây lướt qua trong trí nhớ của Trương Hạo, rõ ràng Lâm Phàm mà sáng nay cậu ta gặp và Lâm Phàm mà cậu ta biết dường như không phải là cùng một người.