Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 10: CHƯƠNG 10: GÃ KHÔNG XỨNG LÀ BỆNH NHÂN TÂM THẦN

Cô bé nhiều nhất cũng chỉ là học sinh lớp 8, nghe vậy liền cười toe toét, để lộ hai lúm đồng tiền xinh xắn: "Cảm ơn anh ạ."

"Ừm." Lâm Phàm gật đầu.

Xe buýt cứ chạy rồi dừng, dừng rồi lại chạy, không biết qua bao lâu sau, một cậu học sinh trạc tuổi Trần Dương bước lên xe.

Bốp!

"Trần Dương, mày làm gì đấy?" Gã trai kia vỗ bốp vào vai Lâm Phàm, dùng sức không nhỏ, rõ ràng là cố tình.

Lâm Phàm chẳng thèm để ý đến gã.

"Trần Dương, ai cho mày lá gan lớn thế, thấy tao mà dám làm lơ không chào hỏi hả?"

Trương Hạo rất khó chịu, bình thường Trần Dương nhìn thấy gã cứ như cháu trai gặp ông nội, chỉ cần dọa một tiếng là sợ co rúm lại, ngay cả một câu thừa cũng không dám hó hé.

Nhiều nhất cũng chỉ dám lí nhí một câu: “Các cậu đừng đánh tớ, tớ sợ đau.”

Dựa vào ký ức trong đầu, Lâm Phàm biết gã Trương Hạo này là một trong những kẻ thường xuyên bắt nạt chủ nhân của cơ thể này.

Cả hai học chung một lớp, bình thường Trương Hạo vẫn thường dọa nạt, bắt nạt Trần Dương; lúc tan học thì sẽ chặn đường cậu, không nghe lời là bị đấm cho một trận.

"Tao đã bảo mày giữ chỗ cho tao cơ mà? Sao lại có người ngồi đây? Mày dám cãi lời tao à?"

Thấy Lâm Phàm còn cả gan lờ mình đi, Trương Hạo lập tức kéo mạnh vai Lâm Phàm xoay lại, chuẩn bị cho Trần Dương biết thế nào là muốn chết.

Thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thản nhiên của Lâm Phàm, không hiểu sao Trương Hạo lại thấy hơi rén. Cũng không phải ánh mắt đối phương kinh khủng đến mức nào, mà là nó quá thờ ơ, quá bình tĩnh, gã thậm chí còn không cảm nhận được một tia dao động nào từ đôi mắt đó.

"Trần Dương, mày bị điên à?"

Trương Hạo thẹn quá hóa giận, rõ ràng gã là tiểu bá vương của trường này, vậy mà bây giờ lại bị ánh mắt của tên nhóc nhát gan như Trần Dương dọa cho hết hồn, nếu để người khác biết được thì gã còn mặt mũi nào nữa?

Cô bé ngồi cạnh Lâm Phàm lí nhí nói: "Lúc nãy là anh trai này tốt bụng nhường chỗ cho em ạ."

Trương Hạo dĩ nhiên không thể đi chấp nhặt với một đứa học sinh tiểu học.

Xung quanh có bao nhiêu người lớn, nhỡ đâu xui xẻo bị người quen nhìn thấy rồi về mách lẻo với ba gã, chắc chắn gã sẽ ăn một trận đòn nhừ tử.

Trương Hạo hung hăng liếc Trần Dương một cái, gã giơ nắm đấm lên lắc lắc trước mặt cậu, ý tứ rất rõ ràng, tan học mày cứ liệu hồn.

Đúng lúc này, đột nhiên ở đầu xe bên kia truyền đến tiếng hét thất thanh.

"Giết người!"

"Có thằng điên giết người!"

Đám người chen chúc ùa ra phía sau, ai nấy đều sợ hết hồn hết vía.

Một người đàn ông cầm một con dao phay, điên cuồng hét lớn: "Tao chém chết chúng mày, tao chém chết chúng mày!"

Lâm Phàm nhìn về phía gã đàn ông kia rồi khẽ lắc đầu.

Không có mùi vị quen thuộc, không phải đồng loại. Đúng vậy, gã này không phải bệnh nhân tâm thần. Xem ra người ở thế giới này hiểu lầm rất lớn về bệnh nhân tâm thần.

"A a a a a!"

Trương Hạo nhìn thấy người cầm dao phay đang tiến lại gần, lập tức sợ đến mức ngã phịch xuống sàn, liều mạng lết về phía sau, cố chen vào đám đông.

Gã đàn ông nọ nhìn thấy cô bé đang ngồi cạnh Lâm Phàm, sắc mặt bèn trở nên dữ tợn hơn hẳn: "Tao chém chết mày!"

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cô bé lớp 8 này chắc chắn sẽ ngã gục trong vũng máu.

Hành khách xung quanh đều hét toáng lên, bọn họ không nỡ nhìn nhưng cũng chẳng ai dám xông lên ngăn gã điên đang cầm vũ khí lại, chỉ có thể thầm cầu nguyện có ai đó đến cứu cô bé.

Phập!

Tất cả mọi người đều nhắm mắt lại, không một ai dám nhìn thảm cảnh đó. Thế nhưng chờ một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của cô bé, vài người dần dần hé mắt, không ngờ cảnh tượng trước mặt lại khiến họ kinh ngạc đến ngây người.

Một cậu học sinh mặc đồng phục cấp ba đang dùng tay không chặn lấy lưỡi dao phay, chắn trước mặt cô bé.

Tí tách! Tí tách!

Máu tươi từ lòng bàn tay không ngừng nhỏ xuống sàn xe.

"Mày muốn làm gì?" Lâm Phàm lạnh lùng hỏi.

"Mày mau buông tay ra!"

Người đàn ông giận dữ gào lên, gã căm tức nhìn Lâm Phàm, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của cậu, gã vậy mà lại cúi đầu, trong lòng giật thót một cái rồi theo bản năng né tránh.

Giống như hàng giả gặp phải hàng thật nên chột dạ vậy.

Khí thế đó quá mạnh mẽ, áp đảo đến mức gã không dám phản kháng.

"Mày không đau à?" Gã đàn ông gằn giọng hỏi.

Lâm Phàm thản nhiên đáp: "Đau."

Gã đàn ông gầm lên: "Thế sao mày còn không buông ra?"

Lâm Phàm lại hỏi: "Mày muốn làm gì?"

Bầu không khí trong xe tức khắc tĩnh lặng.

Người đàn ông ngây người nhìn Lâm Phàm, có lẽ gã đã bị cậu thiếu niên trước mặt làm cho hoang mang tột độ, thậm chí bây giờ đầu óc gã trống rỗng, đến chính gã cũng không biết mình đang muốn làm gì nữa.

Tài xế run rẩy gọi điện báo cảnh sát.

"Aaaaa!"

Người đàn ông ôm đầu hét lớn.

Tao chỉ muốn chém người thôi mà, tại sao mày lại cản tao?

Thấy gã đã buông tay, Lâm Phàm bèn nhanh chóng nắm lấy cán dao rồi nhẹ nhàng dùng sức rút lưỡi dao ra khỏi da thịt, mùi máu tanh nồng nặc.

Lâm Phàm tiện tay ném con dao xuống sàn, xong xuôi liền tiến đến chỗ Trương Hạo đang ngồi bệt dưới đất, giơ bàn tay phải đẫm máu lên vẫy vẫy trước mặt gã.

"Bạn học, cậu không sao chứ?"

Trương Hạo run lẩy bẩy, môi trắng bệch, gã nhìn vẻ mặt lạnh tanh của Lâm Phàm rồi lại nhìn bàn tay đầm đìa máu tươi kia, trong lòng càng thêm kinh hãi.

Nhưng đối phương vẫn kiên trì vẫy tay trước mặt, gã không còn cách nào khác, đành từ từ đưa tay ra nắm lấy bàn tay đầy máu đó, lắp bắp: “Không… không sao.”

Sền sệt, âm ấm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!