Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 9: CHƯƠNG 9: THẮT NƠ CON BƯỚM XINH ĐẸP (2)

Trời sáng rồi!

Lâm Phàm mở to mắt, yên tĩnh nằm trên giường, khung cảnh xung quanh có chút lạ lẫm. Hắn nhìn sang trái rồi lại ngó sang phải, mọi thứ chẳng giống cách bài trí trong bệnh viện tâm thần chút nào.

Chăn mền rất thơm, không khí trong phòng cũng rất trong lành.

Hắn vén chăn lên rồi đi đến trước gương soi thử.

Gương mặt trong gương đã đổi thành người khác, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, sắc mặt hơi xanh xao, khí chất thì có phần ẻo lả. Sở dĩ Lâm Phàm đoán vậy là bởi vì bóng người trong gương đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng phấn in hình hoạt hình.

"Thằng nhóc này bị khùng à? Sao lại mặc đồ thế này đi ngủ được chứ?"

Lâm Phàm đứng trước gương lẩm bẩm một hồi.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vọng vào giọng của một người phụ nữ.

"Dương Dương, mau dậy ăn sáng rồi còn đi học nào."

Trong đầu Lâm Phàm bỗng xuất hiện thêm vài mảng ký ức xa lạ.

Chủ nhân của cơ thể này tên là Trần Dương!

Là học sinh lớp 12 ban 2, bạn bè gán cho cậu cái biệt danh là đồ ẻo lả.

Lâm Phàm cởi bộ đồ ngủ ra, thay bộ đồng phục đã được xếp gọn gàng trên bàn.

Sau đó hắn vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, xong xuôi liền đi ra phòng ăn.

Trong phòng ăn, một người phụ nữ trung niên đang bận rộn luôn tay, thấy hắn ra, bà liền bưng một tô cháo nóng hổi đặt lên bàn.

"Dương Dương, nhìn gì thế? Mau ăn cháo rồi đi học, chiều nay ba con sẽ đến trường nói chuyện lại với giáo viên của con. Mấy đứa bạn kia đúng là quá đáng, Dương Dương nhà mình đáng yêu, hiền lành như thế, vậy mà bọn nó dám bắt nạt con, tức chết mẹ mà."

"Nhưng con phải nhớ, con cũng là đàn ông con trai, đừng để người ta bắt nạt mãi thế, gặp phải chuyện tương tự thì phải biết phản kháng, biết chưa?"

Người phụ nữ trung niên luôn miệng cằn nhằn.

Lâm Phàm ngồi vào bàn ăn, nhìn tô cháo trước mặt mà chẳng có chút khẩu vị nào. May mà bên cạnh có một hộp sữa tươi, hắn vặn nắp, đổ nửa hộp sữa vào tô cháo rồi dùng thìa khuấy đều.

"Cháo sữa đậu nành."

Trên mặt hắn lộ ra nụ cười, hắn thích nhất là sữa đậu nành.

Lâm Phàm bưng tô lên húp một hơi sạch sành sanh. Người khác đều nói đầu óc hắn có vấn đề, nhưng bản thân hắn biết mình chẳng có bệnh gì cả, hắn tuyệt đối không phải bệnh nhân tâm thần, những người kia mới là có vấn đề. Nhưng hắn lười tranh cãi với họ.

Bây giờ hắn đã xuyên không đến thế giới khác, phải mau chóng hoàn thành nhiệm vụ mới có thể về nhà được.

Nhưng nhiệm vụ của hắn là gì?

Phải làm thế nào mới được tính là hoàn thành?

Lâm Phàm không hiểu.

Thôi kệ, tạm thời không nghĩ nữa. Chuyện tới đâu hay tới đó.

Rất nhanh, Lâm Phàm đã xử lý xong tô cháo. Hắn cầm ví tiền nhét vào túi quần rồi đứng bật dậy.

Theo ký ức trong đầu thì bây giờ hắn phải đến trường.

Lâm Phàm ra đến cửa, đang định cúi xuống mang giày thì người phụ nữ trung niên tự xưng là mẹ kia vội vàng buông khăn lau trong tay, nhanh chân đi tới.

"Dương Dương, để mẹ làm cho, hôm nay mẹ sẽ thắt cho con một cái nơ bướm thật xinh, đảm bảo sẽ có rất nhiều bạn nữ thích Dương Dương nhà ta."

"Xong rồi, Dương Dương, con xem, mẹ thắt có đẹp không?"

Người phụ nữ trung niên ngẩng mặt nhìn hắn, vẻ mặt đầy mong chờ, như đang đợi một lời khen.

Lâm Phàm nhìn bà rồi lại cúi xuống nhìn sợi dây giày được thắt thành hình nơ bướm xinh xắn, nhất thời chìm vào im lặng, cuối cùng khẽ gật đầu.

"Đẹp lắm."

Người phụ nữ trung niên vui vẻ chồm tới hôn một cái chóc lên má Lâm Phàm, "Mẹ biết mà, Dương Dương chắc chắn sẽ rất thích, hồi bé con thích nơ bướm nhất mà. Con mau đến trường đi kẻo muộn. Đi đường cẩn thận nhé."

"Thì ra thế giới bên ngoài là như thế này."

Lâm Phàm đứng trong khu dân cư, nghiêng đầu nhìn một vòng xung quanh. Từ năm 11 tuổi hắn đã vào Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, cho tới tận bây giờ chưa từng rời khỏi, dĩ nhiên là không tính những lúc hôn mê nằm bẹp dí trên xe cứu thương.

Có so sánh mới thấy, Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn vẫn tốt hơn, lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt.

Còn ở đây thì yên tĩnh quá.

Lâm Phàm xốc lại tinh thần, chậm rãi đi về phía trạm xe buýt rồi lẳng lặng đứng chờ.

Ting!

Không bao lâu sau, chiếc xe buýt mang biển số 666 đã dừng lại bên đường trước mặt hắn.

Lâm Phàm lên xe, bỏ hai đồng vào thùng vé.

Ông chú tài xế đầu hói kiểu Địa Trung Hải thấy Lâm Phàm là học sinh liền tốt bụng nhắc nhở: "Cháu trai, cháu có thẻ học sinh mà, lần sau quẹt thẻ là được."

"Cảm ơn ạ." Lâm Phàm gật đầu.

Tít!

Hắn tỏ vẻ đã hiểu, liền quẹt thẻ học sinh vào máy.

Ông chú tài xế ngạc nhiên nhìn hắn, rõ ràng đã bỏ hai đồng vào rồi, giờ lại quẹt thẻ làm gì nữa?

Thằng nhóc này có bị khùng không vậy?

Thôi kệ, dù sao mình cũng lời được hai đồng, hơi đâu mà lo chuyện bao đồng.

Nghĩ vậy, ông chú đầu hói đắc ý cho xe lăn bánh.

Lâm Phàm ngồi vào một chỗ trống, không bao lâu sau, xe buýt lại dừng ở trạm đón khách, một cô bé đáng yêu nhanh chóng bước lên. Cô bé buộc tóc đuôi ngựa, đeo cặp sách sau lưng, liếc một vòng trong xe rồi quyết định vịn lan can đứng, thân hình nhỏ nhắn lắc lư theo nhịp xe chạy.

"Ngồi đây đi." Lâm Phàm thấy vậy bèn xích vào trong rồi nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!