Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Viện trưởng Hách dạo này sống thoải mái hẳn, cũng chẳng nhớ đã bao lâu rồi không còn nghe thấy những âm thanh quen thuộc ấy nữa.
Ví dụ như tiếng gào thét thất thanh:
“Viện trưởng, xảy ra chuyện rồi, ông mau tới đây!”
“Bí bo! Bí bo!”
Hai thứ âm thanh này thì có gì hay ho đâu, cứ nghe thấy là biết có chuyện chẳng lành rồi.
Giờ thì tốt rồi.
Ông có thể yên tâm xem phim, tên trộm ngốc nghếch trong phim thật thú vị, nhà thiết kế trang phục chắc chắn là một nhân tài hiếm có.
Ông xem mà thích mê.
Ông còn tập dưỡng sinh quyền ngay trong phòng làm việc. Người già phải vận động nhiều, tập xong một bài quyền, mồ hôi cũng đã lấm tấm. Ông đứng bên cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa, việc này rất tốt cho thị lực.
Đột nhiên.
Ông nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.
“Sao lại về rồi?”
Viện trưởng Hách giật nảy mình. Không phải ông không nhớ hai bệnh nhân này, mà là họ về sớm quá. Mới đi có mấy ngày thôi mà, rốt cuộc cái gã một mắt kia làm ăn kiểu gì vậy?
Giấy trắng mực đen đã ký rành rành rồi.
Hay là gã chịu không nổi nên đuổi người về đây?
Đây là vi phạm hợp đồng.
Phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trong lòng thì gào thét cho lắm vào, chứ bên ngoài lại bất lực. Người ta đã về đến nơi rồi, chẳng lẽ còn đuổi đi được nữa?
Tại cổng chính.
Vừa thấy hai bệnh nhân tâm thần quay về, Tiêu Khải vội vàng cất điện thoại đi, dù phim đang đến đoạn cao trào cũng đành bỏ dở. Bệnh nhân đi chưa được bao lâu đã quay về, báo hiệu bóng tối sắp ập đến rồi.
Thần Ánh Sáng vĩ đại ơi, Ngài ở đâu?
Lâm Phàm và ông Trương vẫy tay chào Tiêu Khải, như thể những người bạn thân lâu ngày không gặp đang hỏi thăm nhau: “Dạo này khỏe không anh bạn?”.
Dù chẳng ai nói tiếng nào, nhưng ý tứ thì chắc là vậy.
Là bảo vệ của bệnh viện tâm thần, Tiêu Khải vốn chẳng sợ bệnh nhân nào, nhưng hai người trước mặt thì ngoại lệ. Họ là huyền thoại sống, là hai ông trùm không gây chuyện thì không yên.
Cứ thử đi hóng hớt một vòng là biết, đã có bao nhiêu nhân viên y tế vô tội phải nhập viện làm bệnh nhân sau khi tiếp xúc với họ. Nghĩ thôi đã thấy rùng mình.
Nhưng anh lại vô cùng hâm mộ hai bệnh nhân này.
Chắc kiếp trước họ phải giải cứu cả thế giới, nếu không thì với thân phận bệnh nhân tâm thần, làm sao quen được đại gia, mà trông vị đại gia kia còn có vẻ rất quan tâm đến họ nữa chứ.
Trong đầu anh ta bỗng hiện lên một cảnh tượng.
Viện trưởng: “Đây là phúc lợi của bệnh nhân tâm thần, có ai muốn đổi chỗ với họ không?”
Tiêu Khải (gào thét trong lòng): “Tôi! Tôi muốn đổi!”
Đúng vậy, khát vọng chính là mãnh liệt như thế.
Tiêu Khải là một con mọt tiểu thuyết chính hiệu. Nhân vật chính nào mà chẳng được quý nhân giúp đỡ rồi một bước lên mây? Giờ cơ hội đang ở ngay trước mắt, sao anh có thể bỏ qua được.
Không cua được đại gia thì phải bám lấy người nói chuyện được với đại gia.
“Lâu rồi không gặp, hai anh đi đâu về vậy?”, Tiêu Khải căng thẳng hỏi, cố nặn ra một nụ cười thật thân thiện để họ cảm nhận được thiện chí của mình.
Lâm Phàm nói: “Đi làm.”
Ông Trương nói: “Đi tiêm cho người ta.”
Tiêu Khải ngớ người, chẳng hiểu họ nói gì, nhưng vẫn phải giữ nụ cười thân thiện trên môi. Vấn đề là, anh không biết phải đáp lại thế nào cho phải.
Anh đâu phải viện trưởng Hách mà có trình độ chuyên môn cao như vậy.
Cũng chưa từng đọc qua mấy cuốn sách kiểu như:
“Bách khoa toàn thư giao tiếp với bệnh nhân tâm thần.”
“Làm thế nào để kết bạn với người điên.”
Tiêu Khải thầm cảm thán, mình đọc cả vạn cuốn tiểu thuyết rồi mà mấy quyển sách kinh điển này lại chưa từng xem qua, thế mà cũng dám tự xưng là mọt sách. Xấu hổ quá, không xứng chút nào! Anh quyết định phải tìm thời gian cày ngay mấy cuốn này. Chỉ có như vậy mới xứng với danh hiệu mọt sách chân chính.
Đúng lúc này.
Viện trưởng Hách đi tới, cười hỏi: “Về rồi đấy à?”
Ông tỏ ra vô cùng dịu dàng và thân thiết. Ông biết các bệnh nhân đều coi nơi này là nhà, tuyệt đối không thể để lộ vẻ ngạc nhiên khi họ trở về, như vậy sẽ khiến họ cảm thấy bất an.
Bản thân là viện trưởng của một bệnh viện tâm thần.
Kiến thức chuyên môn của ông là điều không cần bàn cãi.
Ông tự tin có thể nắm bắt được suy nghĩ của bệnh nhân tâm thần. Dù đôi khi cũng xảy ra chút sự cố, nhưng đều là chuyện nhỏ, không đáng kể.
“Muốn uống Coca.”
“Muốn uống Sprite.”
“Hì hì.”
Viện trưởng Hách nhìn họ, thấy hai người vui vẻ như vậy thì cũng cười “hì hì” đáp lại. Một mối quan hệ thân thiết thường bắt đầu từ những biểu cảm đơn giản nhất.
Có lẽ với người bình thường, đây chỉ là một hành động đơn giản. Nhưng với bệnh nhân tâm thần, khi bạn cười cùng họ, mối quan hệ sẽ vô tình được kéo lại gần hơn, gieo vào lòng họ một hạt giống niềm tin: “À, người này cùng hội cùng thuyền với mình, là bạn tốt.”
Viện trưởng Hách cũng là người có sách xuất bản hẳn hoi. Tuy doanh số lẹt đẹt, nhưng toàn bộ kiến thức chuyên môn của ông đều được dồn hết vào đó. Chỉ tiếc là, dường như chẳng có mấy ai chịu bỏ công nghiên cứu sách của ông.
Haiz!
Ông đã vất vả cống hiến cho sự nghiệp phát triển của ngành tâm thần học, vậy mà hiệu quả lại chẳng đến đâu, khiến ông lo đến bạc cả đầu. Hách Nhân ông đây dù gì cũng là một nhân vật tiên phong trong lĩnh vực này cơ mà!
Sao sách lại ế chỏng chơ thế chứ?
Buồn thay! Tiếc thay! Đau thay!
Khắp bệnh viện tâm thần Thanh Sơn trở nên nhốn nháo. Hai vị đại gia bệnh nhân đã trở lại, những ngày yên tĩnh chưa được bao lâu, lẽ nào sắp phải quay về khoảng thời gian kinh hoàng trước kia sao?
Nhìn xem…
Một đám bệnh nhân đang vây kín bên ngoài phòng bệnh 666.
Có người dậm chân.
Có người cười ha hả.
Cũng có người đang đập đầu vào tường.
Trong mắt các y tá, cảnh tượng này chẳng khác nào một bầy khỉ con đang mở tiệc tưng bừng để chào đón vua núi rừng trở về.
Họ không dám lại gần.
Chỉ có thể đứng nhìn từ xa.