Trong phòng bệnh.
Lâm Phàm và ông Trương ngồi vắt vẻo trên mép giường, tay cầm lon sữa đậu nành... à không, phải là Coca và Sprite mới đúng. Cả hai vừa đung đưa chân, vừa uống vừa vẫy tay chào hội anh em bệnh nhân bên ngoài.
Lâu rồi không gặp.
Gặp lại nhau vui thật đấy.
“Nước này ngon thật đấy.”
“Ừ, đúng là ngon bá cháy.”
Hồi còn ở bộ phận đặc biệt, mấy thứ nước này thèm cũng chẳng có mà uống, phải kìm nén suốt. Cuối cùng, cơn thèm Coca với Sprite đã lên tới nóc, nhịn nữa chắc nổ tung mất.
Thế nên, họ về rồi đây.
Cuối hành lang.
Viện trưởng Hách hỏi: “Tình hình sao rồi?”
Gã chủ nhiệm lâu năm cung kính đứng cạnh viện trưởng Hách, báo cáo tình hình: “Viện trưởng yên tâm, mọi chuyện vẫn ổn định. Các bệnh nhân chỉ tụ tập hóng chuyện thôi chứ không có hành vi quá khích nào cả.”
Là chủ nhiệm của Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, gã phải hiểu viện trưởng đang lo lắng điều gì.
Gã bấm đốt ngón tay tính toán.
Viện trưởng chỉ còn mười năm nữa là về hưu, trong khi gã vẫn còn trẻ. Đợi viện trưởng nghỉ rồi, khả năng cao gã sẽ là viện trưởng kế nhiệm. Tuy chỉ làm được vài năm nhưng được ngồi vào ghế viện trưởng, lý lịch của gã cũng đẹp hơn vài phần.
Nói ra ngoài cũng nở mày nở mặt.
Chẳng qua, vấn đề là phải làm sao để viện trưởng Hách thấy được điểm sáng của mình, chỉ có vậy ông ấy mới yên tâm giao lại Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn này cho gã.
Cho nên…
Bây giờ gã phải làm tốt việc của mình, thậm chí phải học cách suy một ra ba. Với những yêu cầu của viện trưởng, gã phải đoán xem đằng sau đó còn ẩn ý gì không, rồi cố gắng giải quyết triệt để.
Như vậy mới ghi điểm được.
“Viện trưởng, ngài về nghỉ trước đi ạ, ở đây cứ giao cho tôi.” Gã chủ nhiệm cung kính nói.
Là một chủ nhiệm bệnh viện tâm thần, kiến thức chuyên môn là thứ không thể thiếu. Hơn nữa, gã tự tin rằng ở cái bệnh viện này, người có chuyên môn cao hơn gã chỉ có viện trưởng, còn lại đều là đàn em hết.
Đó là sự tự tin, cũng là năng lực của một chủ nhiệm.
“Được, giao cho cậu tôi cũng yên tâm.”
Viện trưởng Hách vẫn còn tơ tưởng đến bộ phim xem dở, tuyết trắng ngập trời, chà, nghĩ lại thôi đã thấy hứng thú. Ông lập tức rút lui, không nhiều lời thêm.
Nếu thật sự có chuyện không giải quyết được, tự khắc sẽ có người tìm đến ông.
Gã chủ nhiệm khom lưng cúi đầu trước mặt viện trưởng, nịnh nọt hết lời. Đợi viện trưởng đi khuất, gã liền ưỡn ngực ngẩng đầu, chỉ tay năm ngón, ra lệnh cho đám y tá phải làm thế này... thế kia.
Trong phòng bệnh.
Lâm Phàm tìm một cái túi, gom hết sữa đậu nành trong tủ đầu giường bỏ vào, định mang đến bộ phận đặc biệt. Bên đó còn nhiều chuyện chưa giải quyết xong, tóc của Lưu Ảnh còn cần ông Trương chữa giúp, không thể để tối nay cậu ta đến mà không gặp được mình.
“Tôi đi nói chuyện với giáo sư Tinh Không một lát.”
Phương pháp châm cứu và thuật xoay chuyển vũ trụ của ông Trương đang gặp nút thắt, cần phải tham khảo ý kiến của người khác. Giáo sư Tinh Không chính là một người như vậy, vừa có tài vừa có học. Mỗi lần trao đổi với ông ấy, tư duy của ông Trương lại vỡ ra nhiều điều.
Đi thôi.
Ông Trương rời phòng bệnh, kéo giáo sư Tinh Không đang cầm cây xúc xích đi vào một phòng riêng. Không ai biết họ định làm gì, nhưng chắc chắn là có chuyện lớn sắp xảy ra.
Lâm Phàm dọn dẹp đồ đạc trong phòng.
Ngay sau đó.
Anh vỗ trán.
“Chết rồi, mình còn chưa trả tiền cho người ta.”
Nghĩ đến đây, tay anh khựng lại. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn chẳng có cách nào hay hơn, thế là anh lại tiếp tục dọn đồ.
Tại bộ phận đặc biệt.
“Ông có thể giới thiệu hai nhân tài đó cho tôi được không?”
Kim Thượng Võ muốn làm quen với Lâm Phàm và ông Trương, nhưng gã đàn ông một mắt lại ngần ngại. Theo ông ta thấy, rõ ràng gã một mắt này sợ ông ta cuỗm mất nhân tài.
Thật ra đâu cần phải thế.
Ông ta cũng là người có vai vế, mấy cái trò giành giật người thế này, ông ta không thèm làm.
Chỉ là muốn gặp gỡ người tài mà thôi.
Gã một mắt cười gượng, nụ cười trông không được tự nhiên cho lắm. Bắt gã giới thiệu ư? Giới thiệu người bình thường thì chẳng có vấn đề gì, nhưng hai người kia có phải người bình thường đâu?
Họ là bệnh nhân tâm thần đấy.
Nếu Kim Thượng Võ biết gã giới thiệu hai bệnh nhân tâm thần đến châm cứu cho mình, chuyện này sẽ phiền phức lắm.
“Không có gì đâu, tôi chỉ muốn trò chuyện với họ một chút thôi. Tình hình ở thành phố Diên Hải phức tạp thế này, ông nghĩ tôi là loại người đi lừa gạt à?”
Kim Thượng Võ thấy gã một mắt không đáp, tưởng gã đang lo lắng chuyện đó.
Nghĩ lại cũng thấy hơi buồn cười.
Không ngờ gã một mắt lại đề phòng mình đến thế.
Đắc ý thật.
Gã một mắt chậm rãi nói: “Chuyện này tạm thời đừng bàn nữa, nói cũng chẳng đi đến đâu. Cổ của ông giờ cũng khá hơn rồi, chuyện cần nói cũng đã nói xong, ông còn việc gì không? Nếu không còn gì, tôi khuyên ông nên về trước đi, thành phố Diên Hải nhiều việc quá, tôi lo không xuể.”
Đây rõ ràng là đang đuổi khách.