Trương lão đầu đặt giấy lên giường, rồi bò rạp xuống, chổng mông lên hí hoáy vẽ vời gì đó.
"Ừm..."
"Lâm Phàm, chữ 'Tạ' viết thế nào ấy nhỉ?"
Trương lão đầu gãi đầu, trông bộ dạng phiền não ra mặt.
Lâm Phàm nằm bên cạnh, mặt tỉnh bơ, đăm chiêu một lúc lâu rồi đáp: "Tôi cũng không biết."
"Ta nhớ ngày xưa ta biết viết mà." Trương lão đầu nhíu mày tỏ vẻ không vui, cây bút màu dừng trên mặt giấy, mãi mà không hạ xuống được. Bỗng nhiên, ông nảy ra một ý, bèn vỗ vai Lâm Phàm: "Ta nghĩ ra rồi!"
"Người ở phòng bên cạnh nói với ta, hình ảnh mới là thứ chân thật nhất."
Soạt soạt!
Trương lão đầu vẽ lên giấy hình một quả tạ.
« O—O »
"Cậu xem ta vẽ giống cái gì?" Trương lão đầu đắc ý chỉ vào hình vẽ, hỏi.
Lâm Phàm đáp tỉnh queo: "Cục tạ."
"Chuẩn rồi! Đến chúng ta còn nhận ra thì bọn họ chắc chắn cũng hiểu được thôi. Dù sao thì trông họ cũng đâu có ngốc lắm." Trương lão đầu nói.
Lâm Phàm khen: "Ông đỉnh thật."
Trương lão đầu đắc ý huơ huơ cây bút màu trong tay: "Tất nhiên rồi! Cậu chờ đấy, ta vẽ luôn cả bao cát cho cậu xem."
Sau một hồi hí hoáy, trên trang giấy lại xuất hiện thêm một bức họa.
« 0 »
"Cậu nhìn xem đây là cái gì?" Trương lão đầu lại chỉ vào trang giấy hỏi, ông rất thích được người khác khen, đặc biệt là Lâm Phàm.
Lâm Phàm trầm trồ: "Bao cát."
"Đúng rồi, chính là bao cát! Ta vẽ đẹp lắm đúng không? Ta đã bảo mà, ngày xưa ta có năng khiếu hội họa lắm đấy. Nếu ta mà được ra ngoài vẽ tranh thì mấy ông đại sư kia chỉ đáng làm con cháu của ta thôi." Trương lão đầu cực kỳ tự tin.
"Được, vẽ rất chân thật." Lâm Phàm gật gù nhận xét.
Trương lão đầu đưa cho Lâm Phàm một tờ giấy, rồi giơ tờ của mình lên cao quá đầu: "Chúng ta đi biểu tình! Bắt bọn họ trả lại tạ và bao cát cho chúng ta! Đó là đồ của chúng ta!"
Cửa phòng bệnh 666 mở ra.
Đối với toàn bộ bác sĩ của Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn mà nói, phòng bệnh này chính là nơi khiến họ đau đầu nhất. Bạn sẽ không bao giờ biết được những người bên trong sẽ giở trò gì đâu.
Lâm Phàm và Trương lão đầu giơ cao tờ giấy trên tay, đi dọc hành lang.
"Chúng tôi muốn cái này!"
Hai người đồng thanh hô lớn, như thể đã tập luyện cả trăm ngàn lần, không hề có chút sai lệch.
Cùng lúc đó, trong một phòng bệnh khác.
Một bệnh nhân tâm thần đang cầm cây lạp xưởng hun khói làm thước kẻ, thao thao bất tuyệt giảng giải về sự huyền bí của vũ trụ bao la cho mấy người bạn cùng phòng.
Mọi người gọi ông ta là Giáo sư Tinh Không.
Bộ "Ngân Hà Hệ Vận Chuyển Pháp" mà Trương lão đầu sáng tạo ra chính là nhờ có sự chỉ điểm của vị này.
Giáo sư Tinh Không tỏ vẻ tức giận, vì ông ta phát hiện các học sinh của mình đang bị tiếng ồn bên ngoài thu hút sự chú ý. Ông ta liền cầm cây lạp xưởng hun khói gõ mạnh vào đầu người ngồi gần nhất: "Tập trung nghe giảng cho tôi!"
Các học sinh bệnh tâm thần rụt cổ lại, giả vờ chăm chú nghe giảng, nhưng ánh mắt thì không tự chủ được, thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài đầy tò mò.
Giáo sư Tinh Không lắc đầu nhìn ra ngoài, bực bội nói: "Các cậu ngồi yên đấy cho tôi, để tôi ra dạy dỗ lại bọn họ."
Các học sinh bệnh tâm thần nhìn giáo sư của mình bước ra ngoài, mắt không hề chớp.
Sau đó, qua khung cửa sổ, họ thấy Giáo sư Tinh Không cũng giơ cao hai tay, nhập bọn với Lâm Phàm và Trương lão đầu, hăng hái hô khẩu hiệu y như hai người kia.
Thậm chí, ông ta còn quay lại vẫy vẫy tay gọi đám học sinh trong phòng.
Môi ông ta mấp máy, tuy người trong phòng không nghe được ông ta nói gì, nhưng ý tứ và vẻ mặt hào hứng đã thể hiện tất cả. Dường như ông ta đang nói: "Mau ra đây chơi đi, vui lắm!"
...
Phòng làm việc của viện trưởng.
Tâm trạng của Hách viện trưởng đang cực kỳ tốt. Trước mặt ông là một chiếc bánh kem rất to.
Ông thầm nhủ: 'Sinh nhật vui vẻ.'
Sau đó, ông xúc từng thìa bánh kem cho vào miệng. Vị ngọt ngào, mát lạnh tan trên đầu lưỡi, lan tỏa đến tận tim, thật sự là khoan khoái dễ chịu.
Lâu lắm rồi ông mới có một ngày thảnh thơi thế này. Làm viện trưởng tuy bận tối mắt tối mũi, nhưng được cái không phải lo có kẻ nịnh bợ, đút lót nhờ vả.
Bởi vì ông là viện trưởng của Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, có ai lại đi tìm ông để nhờ giúp đỡ cơ chứ?
Nếu thật sự có người tìm đến nhờ ông giúp đỡ, đó mới là chuyện lạ!
Cái gì?
Cậu bị bệnh tâm thần à? Yên tâm, tôi là viện trưởng, chắc chắn sẽ ưu tiên sắp xếp cho cậu những người bạn cùng phòng duyên dáng đáng yêu, đảm bảo cậu ở đây sẽ không bao giờ thấy nhớ nhà.
Nếu có kẻ phạm tội lớn cần ông giúp đỡ, hy vọng có thể dùng quan hệ để làm một bộ hồ sơ bệnh án tâm thần.
Ông chắc chắn sẽ nhận lời ngay.
Và tự mình đứng ra xử lý.
Đến khi đối phương muốn dừng lại, ông vẫn sẽ ngạo nghễ viết vào hồ sơ.
“Đối tượng cực kỳ nguy hiểm, có khả năng gây tổn hại nghiêm trọng cho xã hội. Đề nghị xử lý nhân đạo hoặc giam giữ vĩnh viễn.”
Long Quốc luôn rất xem trọng đề nghị của một viện trưởng bệnh viện tâm thần cấp bậc đầu ngành như ông.
Ông đã từng dùng quyền hạn trong tay để làm một chuyện như vậy. Dù cảm thấy có lỗi với chức trách của bản thân, nhưng ông thấy người mẹ kia thật sự có vấn đề về tinh thần, cũng quá đáng thương.
Cô bé năm đó còn quá nhỏ, lời cô bé nói ra sẽ chẳng có ai tin.
Gã công tử nhà giàu kia lại vừa ngoan cố vừa có tiền có thế, chạy vạy quan hệ tìm đến tận chỗ ông. Vốn dĩ ông định mặc kệ, nhưng ông đã chú ý đến tin tức về vụ án xâm hại cực kỳ nghiêm trọng đó, lại còn tận mắt chứng kiến bộ dạng ngang ngược càn rỡ của gã công tử kia.
Trái tim vốn chỉ muốn an phận của ông đã rung động.
Cuối cùng, ông đã đưa ra quyết định, lập cho gã một bộ hồ sơ định đoạt sinh tử.