Đồng thời dặn dò gã công tử bột kia, cứ khăng khăng nói với người khác là mình không bị bệnh tâm thần là được.
Nếu cậu nói mình bị bệnh tâm thần, người khác sẽ không tin.
Chỉ khi cậu nói mình không phải bệnh nhân tâm thần, người khác mới tin.
Chuyện này gây ra ảnh hưởng cực lớn cho Viện trưởng Hách, gia đình gã công tử bột kia cũng tuyên bố muốn lấy mạng ông.
Viện trưởng Hách đầu đầy dấu chấm hỏi.
Mấy người có biết mình đang nói gì không?
Mao Sơn, Đạo gia, Phật gia, Y gia, tôi quen biết hết đám sếp sòng của các người đấy, muốn hỏi vì sao tôi biết à?
Chuyện phải kể từ ba mươi năm trước.
Đêm hôm đó mưa rất to... Thúy Hoa ướt sũng đứng trước cửa nhà tôi.
Nhầm kịch bản rồi.
Phải là đám sếp sòng kia hồi còn trẻ đều là lũ cuồng tu luyện, không muốn bị chương trình học ở trường đại học làm phiền, nên rất nhiều người đã tìm đến cửa, hy vọng có được một tờ giấy chứng nhận bệnh nhân tâm thần để được yên tĩnh tu luyện, không bị quấy rầy.
Viện trưởng Hách thấu tình đạt lý, hào sảng vung bút.
"Bệnh nhân này cần một môi trường cực kỳ yên tĩnh, không thể bị người khác làm phiền, nếu không sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến bệnh tình, đặc biệt là các môn học lý thuyết cực kỳ nguy hiểm."
Thao tác quá hoàn hảo.
Sau đó, đợi đến khi những người đó muốn quay lại cuộc sống bình thường, ông lại vung bút.
"Sau quá trình điều trị tận tình, bệnh tình đã hồi phục như người bình thường."
Mà bây giờ, những người đó đều đã thành sếp sòng cả rồi.
Viện trưởng Hách gặp phiền phức, họ không giúp sao được, trời mới biết cái miệng rộng của Viện trưởng Hách có lỡ lời nói bậy bạ gì trước mặt truyền thông hay không, tuy ảnh hưởng không lớn nhưng chung quy vẫn là một vết nhơ.
Cốc cốc cốc!
"Mời vào." Viện trưởng Hách bưng hộp bánh kem, liếm sạch bong, ngon thật.
Một bác sĩ vội vã chạy vào nói: "Viện trưởng, không xong rồi, bệnh nhân phòng 666 nổi loạn, còn kéo theo các bệnh nhân khác, bây giờ đang gào thét biểu tình ngoài hành lang..."
Viện trưởng Hách trợn tròn mắt.
Có thể cho tôi yên tĩnh một ngày được không?
Tôi còn mười năm nữa là về hưu rồi, tôi hy vọng có thể về hưu một cách khỏe mạnh bình an, chứ không phải mệt chết dí ở đây.
Các bác sĩ và hộ công dàn trận như lâm đại địch, hệt như dỗ trẻ con, đầu tiên là dỗ dành Lâm Phàm và Trương lão đầu, hai "lão làng" đang dẫn đầu nhóm người "nổi loạn".
Bởi vì hai vị này là bậc "tiền bối" của các bệnh nhân nơi đây.
"Chúng tôi muốn cái này!" Lâm Phàm hô.
"Nhất định phải cho chúng tôi!" Trương lão đầu hất mặt lên trời, vênh váo như sợ người khác không biết ông cũng là một trong những người cầm đầu.
Các bác sĩ và hộ công cảm thấy khó hiểu.
Họ nhỏ giọng trao đổi.
"Bọn họ muốn cái gì?"
"Tôi thấy cái O—O kia rất có thể là hai quả trứng gà và một cây lạp xưởng."
"Vậy cái 0 còn lại là gì?"
"Tôi thấy cái 0 kia gầy hơn cái O nhiều, chắc là muốn trứng cút."
"Ra là vậy, họ đói bụng muốn tìm đồ ăn đó mà."
Làm việc ở bệnh viện tâm thần lâu ngày, tư duy của các bác sĩ và hộ công đã đạt tới cảnh giới thượng thừa, chuyện gì cũng có thể liên tưởng đến đồ ăn.
Một bác sĩ lớn tuổi dũng cảm đứng ra, giơ hai tay lên ra hiệu cho các bệnh nhân im lặng, sau đó uống một ngụm nước nóng trong bình giữ nhiệt để thông họng rồi mới nói: "Yêu cầu của mọi người, chúng tôi đều đã thấy, cũng có thể thấu hiểu."
"Mọi người cứ yên tâm, những thứ này đều có thể đáp ứng, mỗi người hai quả trứng gà luộc, một cây lạp xưởng, một quả trứng cút."
Đám bệnh nhân đi theo Lâm Phàm hóng chuyện nghe vậy thì reo hò ầm ĩ.
"Có trứng gà ăn rồi!"
"Có lạp xưởng ăn rồi!"
"Còn có trứng cút nữa, nhưng trứng cút là gì thế?"
"Mày ngu thế, trứng cút là trứng của con chim cút."
"À, ra là vậy."
Bọn họ đi theo Lâm Phàm và Trương lão đầu để kháng nghị đòi cái gì?
Muốn cái gì?
Họ không biết, cũng chẳng biết mình cần gì.
Dù sao thì cứ đi theo là được.
Nãy giờ họ đã thấy rất vui rồi.
Không ngờ đi theo hai người đó còn được cả trứng gà, lạp xưởng với trứng cút, thế là ánh mắt cả bọn nhìn về phía Lâm Phàm và Trương lão đầu trở nên trìu mến hơn hẳn.
"Chúng tôi không cần những thứ đó!" Lâm Phàm kháng nghị.
"Chúng tôi muốn cái này!" Trương lão đầu chỉ vào nội dung trên tờ giấy.
Ông bác sĩ già ngơ ngác, mấy chữ trên giấy tuy nguệch ngoạc nhưng không khó hiểu, chỉ là hình vẽ phía sau thì rất khó đoán, ông nhỏ giọng hỏi: "Các vị muốn cái gì?"
Lâm Phàm và Trương lão đầu chỉ vào tờ giấy rồi dõng dạc hô to: "Chúng tôi muốn cái này, cái này, chính là cái này!"
Các bác sĩ và hộ công cũng sắp sụp đổ rồi.
Cái này?
Rốt cuộc cái này là cái gì chứ, có thể nói rõ hơn một chút được không?
Ông bác sĩ già kinh nghiệm phong phú, am hiểu giao tiếp với bệnh nhân tâm thần, ông tự tin mình có thể giao tiếp với bệnh nhân mà không gặp bất cứ trở ngại nào, thậm chí còn cực kỳ trôi chảy.
Đây chính là kinh nghiệm đúc kết sau hai mươi năm trong nghề.
Vô cùng phong phú.
Không phải thứ mà đám trẻ có thể học được, bọn họ cần thời gian để rèn luyện.
"Được, có thể đáp ứng các vị, nhưng rốt cuộc các vị đang nói đến cái gì?" Bác sĩ già hỏi.
"Cái này." Lâm Phàm và Trương lão đầu tiếp tục chỉ vào tờ giấy.
"Vậy cái này cụ thể là cái gì?"
"Chính là cái này."
"Có thể nói rõ hơn một chút được không?"
"Chính là cái này."
"Rõ ràng thêm chút nữa."
"Chính là cái này."
...
Thời gian trôi qua, không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng, nụ cười tự tin trên mặt ông bác sĩ già dần biến mất, không phải vì ông tức giận, mà vì ông đã tự tin thái quá vào khả năng giao tiếp với bệnh nhân tâm thần của mình.
Nhìn cái bình giữ nhiệt trong tay, ông có một sự thôi thúc mãnh liệt muốn đập nó vào đầu mình.
Ta là ai?
Ta đang ở đâu?
Ta đang ở trong bệnh viện tâm thần!
Một hộ công trẻ tuổi an ủi: "Bác ơi, đây không phải lỗi của bác đâu ạ."