Anh ta lướt khắp diễn đàn.
"Chuyện gì thế này? Sao lại không có bình luận nào thế?"
"Nội dung rõ ràng hay vãi mà?"
Tôn Hiểu là một người khá phù phiếm. Điều anh ta mong chờ nhất chính là được đông đảo thành viên trên diễn đàn trầm trồ thán phục, kiểu như…
“Wow! Pro vãi!”
“Quay chất thế!”
Vân vân.
Đây mới là những gì anh ta muốn thấy nhất, nhưng tình hình hiện tại lại khiến anh ta hoang mang tột độ, chỉ muốn gào lên: Rốt cuộc là tại sao?
Lướt mấy phút, ngoài vài bình luận khen lấy lệ thì chẳng có ai bàn tán sôi nổi cả. Cảm giác thỏa mãn vừa nhen nhóm đã bay biến sạch sành sanh.
Vất vả cả một ngày trời.
Người ngợm thì đau nhức. Thôi, tắm rửa rồi đi ngủ cho xong.
Tôn Hiểu đứng dậy rời khỏi bàn máy tính, liếc nhìn mấy bình luận rồi thở dài bất lực. Anh ta đi về phía phòng tắm, rất nhanh sau đó, tiếng nước chảy đã vọng ra. Xuyên qua tấm kính mờ, có thể lờ mờ thấy một bóng người đang uốn éo bên trong. Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ phải thốt lên một câu…
Ừm, đúng là dẻo dai thật.
Tôn Hiểu nào biết rằng, mấy đoạn video anh ta đăng lên diễn đàn đã gây ra sóng to gió lớn. Ban đầu không có bình luận nào là vì các thành viên còn đang dán mắt vào video, lấy đâu ra thời gian mà bình luận!
Mỗi một trận chiến đều vô cùng kịch tính. Đặc biệt là cảnh năm vị cường giả của thành phố Duyên Hải liên thủ, càng khiến người xem sôi máu.
Mạnh!
Thật sự quá mạnh.
[Vãi chưởng! Mạnh kinh khủng! Con tà vật kia rốt cuộc là thứ gì vậy? Bị đánh nát nửa người mà không chết, vậy cuối cùng nó chết kiểu gì?]
[Mod Yêu Yêu nói rồi, có thể liên quan đến con tà vật ba mươi năm trước. À không, hình như không phải liên quan, mà chính là nó tái xuất giang hồ đấy.]
[Mấy người này là cường giả mạnh nhất thành phố Duyên Hải á? Tôi thấy cũng thường thôi. So với cường giả chỗ chúng tôi thì còn kém xa.]
[Lầu trên không chém gió không chịu được à? Mày có biết ông chú bịt một mắt kia xếp hạng bao nhiêu toàn quốc không hả? Đúng là mắt như mù.]
Các kiểu tranh luận, cà khịa nhau thi nhau xuất hiện.
Tuy nhiên, cũng có không ít nhân vật có tiếng nói trên diễn đàn sau khi xem xong video vẫn chưa thể hoàn hồn. Đối với họ, đây cũng là lần đầu tiên họ được chứng kiến một cảnh tượng như vậy.
Một nhóm các nhân vật máu mặt trên diễn đàn đã lập một nhóm chat riêng, bắt đầu thảo luận sôi nổi.
[Chắc chắn là tà vật Chương Lang Ma, tôi từng thấy trong tài liệu của ba tôi rồi.]
[Trận chiến ba mươi năm trước tôi còn chưa ra đời, vẫn luôn thắc mắc không biết là tà vật cỡ nào mà có thể giết được cả nửa bước cường giả đỉnh cao. Giờ thì tôi đã biết, hóa ra là một con hàng siêu cấp.]
[Không chỉ là siêu cấp thôi đâu. Bị đánh nát đến mức đó mà vẫn hồi phục được như cũ. Phải công nhận, mấy vị cường giả đỉnh cao của thành phố Duyên Hải kia mạnh thật.]
[Tôi nghi con Chương Lang Ma không phải do họ giết.]
[???]
Hàng loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong nhóm, rõ ràng là có chút khó hiểu.
Người kia tiếp tục giải thích:
[Tôi đã xem đi xem lại video rất nhiều lần. Đòn tấn công mạnh nhất của năm vị cường giả đỉnh cao chỉ đánh nát được một nửa cơ thể của tà vật, đó đã là giới hạn của họ rồi. Nhưng con tà vật đó có cơ thể gần như bất tử, làm sao mà chết được. Tôi đoán, chắc chắn đã có một cường giả khác ra tay giết chết tà vật Chương Lang Ma.]
[Ý ông là, ở thành phố Duyên Hải còn có một cao thủ ẩn danh khác?]
[Không sai!]
Nhóm chat bỗng chốc im lặng.
Nghĩ lại chuyện này, suy xét kỹ một chút thì thấy đối phương nói rất có lý.
Tôn Hiểu đã không quay được cảnh Lâm Phàm đại chiến với tà vật Chương Lang Ma. Không phải anh ta không muốn, mà là không thể. Anh ta chỉ là một người bình thường. Trận chiến giữa nhóm của Độc Nhãn Nam và Chương Lang Ma biến hóa khôn lường, đánh từ đông sang tây, chiến trường trải dài quá rộng.
Lúc này, Tôn Hiểu tắm xong, đang định lướt diễn đàn lần nữa thì kết quả là…
“Vãi!”
“Nhiều người thế này!”
Tôn Hiểu phấn chấn tột độ, cơn mệt mỏi tan biến sạch. Nụ cười rạng rỡ hiện lên trên mặt anh ta. Ngủ nghê gì tầm này nữa! Anh ta lập tức lao vào cuộc chiến, bắt đầu viết một bài dài để giải thích những gì mình đã trải qua trong quá trình quay video.
Chỉ đơn giản như vậy, sự phù phiếm của anh ta đã được thỏa mãn.
Ngoại ô, đại bản doanh của tà vật.
Một đám tà vật đang vô cùng hoang mang, mang theo một nỗi buồn man mác.
Con tà vật trước đó chui lên từ lòng đất, từng nhắc nhở Chương Lang Ma không được khinh địch, lúc này đang đi đi lại lại giữa đám tà vật, kể lể lại chuyện cũ. Đồng thời nó cũng nhấn mạnh Chương Lang Ma đã tự cao tự đại đến mức nào. Nó đã sớm nói rồi, cái giá phải trả sẽ rất đắt. Giờ thì xem đi, nó nói có sai đâu? Không chịu nghe lời thì bây giờ hối hận cũng muộn rồi.
Chương Lang Ma là tà vật mạnh nhất trong số chúng.
Không có Chương Lang Ma lãnh đạo, chúng chẳng khác nào rắn mất đầu.
Trên một chiếc ghế đá, có một chiếc điện thoại di động.
“Ting!”
Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn.
[Ngươi sẽ sống lại!]
[Ngày hai tháng tư!]
[Trời quang mây tạnh!]
[Nắng đẹp rực rỡ!]
Trên sân thượng của Bộ phận Đặc biệt.
Độc Nhãn Nam và Kim Hòa Lị đang đứng chờ đợi.
Rất nhanh, một chiếc trực thăng từ xa bay tới, đáp xuống bãi đáp trên sân thượng. Gió từ cánh quạt thổi tung vạt áo khoác của hai người.
Năm vị cường giả xuất hiện, tuổi tác cũng tương đương với Độc Nhãn Nam. Quần áo họ mặc đều là trang phục thường ngày.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch