Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 269: CHƯƠNG 269: LÂM PHÀM BỊ NGƯỜI TA ĐỂ MẮT TỚI

"Hoan nghênh các vị cường giả đã tới thành phố Duyên Hải hỗ trợ. Chỉ tiếc là trận chiến đã kết thúc từ tối qua rồi." Độc Nhãn Nam cười híp mắt tiến tới, chào hỏi năm người họ.

Năm người này đều là những cường giả hàng đầu trong nước.

“Ai mà ngờ nó lại kết thúc sớm thế chứ? Lúc chúng tôi hay tin thì cũng sắp đến nơi rồi nên chẳng buồn quay về nữa. Lâu rồi không gặp, coi như đến thăm bạn cũ một chuyến.”

Người đang nói là Hằng Kiến Thu, ngoài năm mươi, mặc một bộ thường phục sẫm màu, để râu dê. Gã này từng được xem là một trong những đối thủ của Độc Nhãn Nam.

Hằng Kiến Thu thật sự không ngờ trận chiến lại kết thúc nhanh đến vậy. Lúc còn trên trực thăng, gã đã mường tượng ra cả rồi, cơ hội để thể hiện mình tới rồi! Ngay thời khắc Độc Nhãn Nam tuyệt vọng nhất, gã sẽ như thiên thần giáng thế, xuất hiện trước mặt lão Độc Nhãn đang bị tà vật Chương Lang Ma hành cho tơi tả, rồi phán một câu cực ngầu: “Ông vất vả rồi, chuyện còn lại cứ giao cho chúng tôi!”

Tuy chỉ là tưởng tượng thôi nhưng càng nghĩ càng thấy hăng. Nhưng hiện thực và ảo mộng lúc nào cũng có khoảng cách. Đời nào lại được như mơ chứ!

Độc Nhãn Nam lẩm bẩm, đúng là nụ cười đểu cáng.

Sau đó, gã nở một nụ cười xã giao giả tạo: "Các vị lặn lội đường xa tới đây, chúng tôi vô cùng cảm kích. Thân là chủ nhà, tôi nhất định phải tiếp đãi các vị một cách long trọng nhất. Mời đi theo tôi."

Mọi người đều cười.

Xem ra Độc Nhãn Nam cuối cùng cũng trưởng thành rồi.

Bọn họ từng nói, với cái tính cách đó, sớm muộn gì Độc Nhãn Nam cũng bị người ta ghét, ngay cả người thầy coi trọng gã nhất cũng sẽ chán ghét gã mà thôi. Nhưng rồi, bọn họ đã bị vả mặt chan chát khi tốt nghiệp, người thầy ấy đã dùng cơ hội duy nhất của mình để sắp xếp cho gã về thành phố Duyên Hải, nhận một chức quèn trong Bộ phận đặc biệt.

Còn bọn họ…

Thì đơn giản hơn, dựa vào thế lực gia đình để vào làm ở trụ sở chính. Xuất phát điểm tuy không bằng Độc Nhãn Nam, nhưng cơ hội thăng tiến lại cao hơn nhiều.

Lúc này.

Năm vị cường giả đang tươi cười bỗng cứng đờ mặt mũi khi ngồi vào chỗ.

Cách thức tiếp đãi long trọng nhất?

Là nhà ăn á?

"Các vị đừng khách sáo, cứ tự nhiên như ở nhà. Nhà ăn của chúng tôi toàn mời đầu bếp xịn nhất thành phố Duyên Hải về nấu đấy. Lấy ví dụ như bát cháo trắng này, nhìn thì bình thường thôi, nhưng hương vị lại phi thường lắm. Ăn cùng với đậu phụ cay thì đúng là hết sảy."

"Nếu còn khách sáo với tôi là không nể mặt nhau rồi nhé, cứ qua kia lấy khay rồi tự phục vụ, muốn ăn bao nhiêu cứ lấy bấy nhiêu."

Độc Nhãn Nam bưng một cái khay tới, lấy cháo, vài món ăn kèm và bánh bao đặt trước mặt mình.

Gã bưng bát cháo lên húp một ngụm, vẻ mặt đầy hưởng thụ.

“Ngon tuyệt!”

Cái biểu cảm khoa trương đó, cứ như đang thưởng thức sơn hào hải vị không bằng.

Hằng Kiến Thu nói: “Ông tiết kiệm thật đấy.”

“Haiz!” Độc Nhãn Nam đặt bát cháo xuống, thở dài: “Không tiết kiệm sao được? Xảy ra chuyện lớn như vậy, chỗ nào cũng cần tiền. Chúng tôi thì chẳng mong tà vật xâm lấn, nhưng dân chúng lại nghĩ ‘Tiền thuế của dân chúng tôi đóng là để cho các người ngồi chơi xơi nước à?’. Thế mà hễ có đại chiến với tà vật là lại muốn đòi mạng người ta. Cho nên bây giờ, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy. Ông xem bộ quần áo trên người tôi đây này, mặc mấy năm rồi không nỡ vứt, rách đâu vá đấy, vẫn mặc tốt chán.”

Độc Nhãn Nam nói với vẻ mặt chân thành tha thiết. Kỹ năng diễn xuất đã đạt tới trình độ thượng thừa, trông không giống đang đùa chút nào.

Kim Hòa Lị tủm tỉm cười nhưng cố nhịn, đi theo sau múc cháo cho năm vị cường giả từ trụ sở chính.

Hằng Kiến Thu nói: “Nhưng tôi nghe nói Bộ phận đặc biệt ở thành phố Duyên Hải đâu có thiếu tiền? Sản phẩm ăn theo bán chạy như tôm tươi, còn lấn sân sang đủ mọi ngành nghề. Với đầu óc kinh doanh như thế, làm sao mà thiếu tiền được?”

Độc Nhãn Nam kinh ngạc: "Ông nghe ai nói thế? Không thể tùy tiện vu khống người khác được. Dù có chuyện đó thật thì tôi cũng tuyệt đối không nhúng tay vào, chắc chắn là thành viên nào đó tự ý làm thôi."

"Thôi, tạm thời đừng bàn chuyện này, ăn sáng đã. Lát nữa tôi phải đi viếng những thành viên đã hy sinh. Các vị đại diện cho trụ sở chính cũng có thể qua xem một chút.”

Bước đầu tiên là dắt họ đi một vòng.

Đằng nào cũng đến rồi, nếu không làm theo quy trình thì sao thể hiện được bản sắc riêng của Bộ phận đặc biệt thành phố Duyên Hải chứ.

Lâm Phàm và ông Trương ngày nào cũng vui vẻ. Nỗi buồn chỉ là tạm thời, sầu não được một giây là niềm vui lại lấp đầy ngay. Bọn họ dắt theo tà vật Gà Trống đi vào thành phố.

Tà vật Gà Trống, với thân phận nằm vùng, đã nhanh chóng thích nghi với cuộc sống hiện tại. Nó luôn tự nhủ mình là anh hùng của loài tà vật.

Mà anh hùng thì thường phải chịu đựng sự hiểu lầm.

Nhưng sẽ có một ngày, đồng loại sẽ hiểu rằng tất cả những gì nó làm bây giờ đều là vì sự nghiệp vĩ đại của loài tà vật chúng ta.

Phía xa.

Đại sư Vĩnh Tín nấp trong một góc khuất ăn bánh bao, mắt vẫn dán chặt vào cửa.

Thấy Lâm Phàm xuất hiện, gã vội vàng nuốt chửng cái bánh bao, chuẩn bị qua đó dàn cảnh một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Chờ đợi đã lâu, tuyệt chiêu của Độc Nhãn Nam khó học quá thì thôi, đổi cách khác. Một thằng nhóc trẻ tuổi thế này, chỉ cần tâng bốc vài câu là chắc chắn sẽ sướng rơn lên tận mây xanh.

He he

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!