Nhưng rất nhanh, Tiểu Bảo trông thấy đại sư Vĩnh Tín đứng một bên, cảm giác như bảo bối bị người khác cướp mất. Vẻ mặt cậu nhóc tiu nghỉu, nói:
“Hóa ra anh có bạn mới rồi nên mới không thèm tìm tôi chơi nữa, đúng không? Tôi đến Thanh Sơn tìm anh thì anh không có ở đó. Tôi đến chỗ anh làm việc cũng không thấy anh đâu. Giờ anh với ông Trương lại dắt người khác đến đây chơi mà không thèm hú tôi một tiếng. Tôi giận lắm! Không thèm nói chuyện với anh nữa!”
Tiểu Bảo quay ngoắt đi, bướng bỉnh bĩu môi, ấm ức đến mức sắp khóc.
Trẻ con thẳng thắn là thế.
Không vui là không vui.
Cảm giác y hệt như bị bạn thân nhất phản bội.
"Đâu có! Trước đó anh với ông Trương có đi tìm cậu mà, tại cậu không có ở nhà thôi." Lâm Phàm cảm thấy Tiểu Bảo có vẻ không vui. Dù không biết vì sao nhưng anh và ông Trương đều rất thích chơi cùng cậu nhóc.
“Hừ! Tôi không tin! Thế sao hôm nay anh không rủ tôi đi chơi?”
Tiểu Bảo là một đứa trẻ bướng bỉnh, có rất ít bạn. Vốn là một cậu ấm nhà giàu kiêu ngạo nên cậu chẳng có mấy bạn. Người mà cậu nhóc xem là bạn thân chỉ có Lâm Phàm và ông Trương.
Mà bây giờ, cậu lại thấy bạn thân nhất của mình đi chơi với người khác.
Cậu không vui chút nào.
Lâm Phàm gãi đầu, kéo Tiểu Bảo lại: "Tiểu Bảo, chúng ta chơi game đi."
Hình ảnh trên màn hình máy chơi game là ông Trương đang bị Lâm Phàm tóm gọn.
"Không chơi." Tiểu Bảo hừ một tiếng, lại quay mặt đi, trông yếu đuối hẳn. Ý tứ quá rõ ràng: Cậu đang giận lắm đấy. Nếu anh dỗ tôi, tôi sẽ tha thứ cho anh. Nhưng anh phải hứa sau này đi chơi phải rủ tôi, nếu không tôi sẽ còn giận nữa.
Đại sư Vĩnh Tín mỉm cười nói: "Tôi chơi với cậu."
Lông mày Tiểu Bảo nhíu chặt lại, cậu lườm đại sư Vĩnh Tín một cái, đặt cặp sách xuống rồi ngồi phịch vào ghế: “Bắt đầu nhanh lên! Tôi sẽ cho ông biết tay!”
Cậu nhóc lườm Vĩnh Tín, ánh mắt như muốn nói: Ông đừng hòng cướp bạn thân của tôi.
Đám vệ sĩ mặt không cảm xúc đứng yên tại chỗ.
Bọn họ cũng không ngờ cậu chủ Tiểu Bảo lại coi trọng hai người bạn kia đến vậy. Trước đây Tiểu Bảo cũng từng kết bạn, nhưng thường kết thúc bằng một trận cãi vã. Hơn nữa, cậu chưa bao giờ chủ động đi làm hòa.
Đây là lần đầu tiên.
Ông chủ tiệm game đã sớm chuẩn bị sẵn truyện tranh phát cho đám vệ sĩ. Toàn là những bộ đang hot, chắc chắn sẽ thu hút được họ.
Đúng lúc này.
Ông chủ tiệm game thấy một đám học sinh tiểu học kéo đến. Ông vội vàng chạy ra chặn lại. Bên trong có khách quý bao trọn rồi. Hơn nữa, đám nhóc này hôm trước vừa gây sự xong, xem ra đúng như ông nghĩ, là đến để xin lỗi.
Một thằng nhóc mập ú, mũi còn thò lò, vênh váo ngẩng đầu nói: “Ông chủ, hôm nay tôi đến đây, nếu ông chịu đưa tôi năm xu chơi game thì tôi sẽ tha thứ cho ông, còn cho bạn bè tôi đến quán ông chơi nữa.”
Lúc này, ông chủ tiệm game đâu còn hơi sức đâu mà để ý đến đám nhóc này, vội vàng xua tay: “Về nhà làm bài tập đi. Suốt ngày không có việc gì làm là chạy ngay đến tiệm game. Coi chừng tôi mách bố mẹ mấy đứa, để họ cầm roi đến dạy dỗ bây giờ.”
Thằng nhóc mập ú trợn mắt: “Ông chủ, ông làm thế là tổn thương tình cảm của đôi ta đấy! Ba xu cũng được!”
“Cút về nhà làm bài tập!” Ông chủ tiệm game hết kiên nhẫn.
Thằng nhóc mập mím môi nén khóc, hùng hổ nói: “Ông làm thế là làm tổn thương tôi! Tôi sẽ không tha thứ cho ông đâu! Sau này tôi sẽ không cho bạn bè đến quán của ông chơi nữa! Ông đã mất đi sự ủng hộ của tôi rồi đấy!”
"Chúng ta đi!"
Ông chủ tiệm game nhìn đám học sinh tiểu học rời đi, chỉ biết lắc đầu bất lực.
Mấy đứa nhóc này…
Không lo học hành cho giỏi, cứ đòi chơi game. Với tinh thần chính nghĩa ngời ngời, ông chủ tiệm game phải ngăn chặn hành vi này. Nhất định phải dùng nỗ lực của bản thân để dẫn dắt chúng đi đúng đường.
Knock-out!
Tiểu Bảo đắc ý hất cằm, ra vẻ: Thấy chưa, tôi mà đã nổi giận là sẽ bộc phát sức mạnh tối thượng, không ai thắng nổi đâu! Muốn thắng thì dỗ tôi đi!
“Tiểu Bảo, cậu tiến bộ ghê! Trước kia không thắng nổi, giờ lại thắng rồi, giỏi thật đấy.”
Lâm Phàm vui vẻ cười nói.
Tiểu Bảo tiu nghỉu cúi đầu. Rõ ràng không phải thế, trước đây toàn là cậu nhường anh thôi, trình của cậu vốn cao lắm mà.
Chẳng qua bây giờ lại bị nói là có chút tiến bộ, tức chết đi được.
"Tôi chơi một ván được không?" Đại sư Vĩnh Tín hỏi. Ông không có hứng thú gì với game, nhưng hai bên có thể thông qua trò chơi để tăng thêm tình hữu nghị.
Lâm Phàm mỉm cười: "Được chứ."
Đại sư Vĩnh Tín ngồi xuống, nhìn Tiền Tiểu Bảo nói: "Bạn nhỏ, lão nạp chơi với nhóc một ván nhé."
"Không thích, không chơi với ông." Tiểu Bảo đứng dậy, không muốn chơi với kẻ đã cướp mất bạn của mình. Thấy vậy, ông Trương mừng rỡ ngồi xuống, muốn so tài với đại sư Vĩnh Tín.