Thái độ của Tiểu Bảo rất rõ ràng, cậu nhóc không thèm ngó ngàng gì đến đại sư Vĩnh Tín, mà cứ quấn lấy Lâm Phàm.
"Sau này tôi tìm anh ở đâu bây giờ?"
Cậu nhóc đến Thanh Sơn không tìm được Lâm Phàm, đến Bộ phận đặc biệt cũng không tìm được.
Muốn gặp được anh đúng là phải trông vào vận may.
Lâm Phàm nói: "Cậu có thể đến chỗ chúng tôi làm việc để tìm."
Tiểu Bảo cũng biết Lâm Phàm sẽ nói như vậy. Rồi mắt cậu nhóc sáng lên, nghĩ ra một cách, liền kéo tay Lâm Phàm: "Để tôi dẫn anh đi mua điện thoại di động. Có điện thoại rồi thì tôi tìm anh sẽ dễ hơn nhiều."
"Tiện hơn thật không?" Lâm Phàm hỏi.
Tiểu Bảo gật đầu lia lịa: "Ừ ừ, chắc chắn tiện lắm. Lúc nào rảnh tôi có thể gọi cho anh."
Mấy gã vệ sĩ đang đọc manga ở bên cạnh nhìn mà ngưỡng mộ. Cậu chủ Tiểu Bảo đối với hai tên bệnh nhân tâm thần kia đúng là tốt hết sảy! Tốt đến mức khiến họ cũng phải ghen tị. Nếu họ cũng là bệnh nhân tâm thần, liệu cậu chủ Tiểu Bảo có đối xử tốt với họ như vậy không nhỉ?
Thật lòng mà nói.
Đây là lần đầu tiên họ ngưỡng mộ bệnh nhân tâm thần đến vậy.
Tiểu Bảo kéo Lâm Phàm đi ra ngoài, còn ông Trương và đại sư Vĩnh Tín thì cứ để họ ở lại đây chơi game là được. Dĩ nhiên, tà vật Công Kê cũng lẽo đẽo theo sau. Nó đã khắc ghi hình bóng của Tiểu Bảo vào đầu. Người có thể trở thành bạn của tên nhân loại ngu xuẩn này chắc chắn là một nhân vật rất quan trọng.
Nằm vùng chẳng phải là phải giỏi phát hiện những chi tiết mà người khác không để ý sao?
Nó tự nhận mình là một kẻ nằm vùng ưu tú.
Thậm chí, nó có thể vênh váo tuyên bố với đám đồng loại tà vật rằng: Tà vật Công Kê nó đây đã vào tận trụ sở của Bộ phận đặc biệt, tè vào mặt cường giả, rồi vẫn có thể ung dung rời đi, thử hỏi có tà vật nào làm được như nó không?
Nó sẽ không bao giờ thừa nhận là mình bị dọa cho sợ mất mật.
Mà là hiên ngang tè vào mặt đối phương trong tình huống hết sức bình thường. Phải gọi là bá đạo cỡ nào chứ!
"Ông Trương, tôi đi mua đồ với Tiểu Bảo đây."
Lâm Phàm quay đầu lại nói.
Ông Trương lập tức đứng dậy đi theo: "Đợi tôi với, tôi cũng đi."
Đại sư Vĩnh Tín đang chơi game cực kỳ thuần thục, thấy họ rời đi cũng đành đứng dậy đi theo. Ông ta biết cậu nhóc kia cảnh giác với mình, bèn trầm ngâm một lát, xem ra phải tạo dựng quan hệ tốt với đứa bé này mới được.
Nghĩ một lát, ông ta bật cười, chỉ là một đứa con nít thôi mà, dỗ dành chẳng lẽ không được? Nắm chắc trong lòng bàn tay.
“Các vị khách quý đi thong thả.”
Ông chủ tiệm game khúm núm tiễn khách. Ông ta tiễn một mạch ra đến tận cửa, dõi theo bóng lưng họ đi xa dần, mãi cho đến khi họ biến mất ở ngã tư đường mới thu lại ánh mắt, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ.
Đúng là một ngày tuyệt vời.
Bội thu!
Ông ta thích nhất là cậu nhóc nhà giàu kia đến chơi game. Đồng thời, ông ta cũng nhận ra, ông già đầu trọc kia đúng là một tên nhà nghèo.
Tại cửa hàng điện thoại di động.
Nhân viên nữ trong cửa hàng thấy một đám vệ sĩ áo đen bước vào thì sợ đến tái mặt, trong đầu tự động tua lại mấy tình tiết trong phim ảnh: đại ca xã hội đen nào đó đang ăn cơm, thấy cô nhân viên xinh đẹp liền cho đàn em đứng ngoài chờ, sau đó thì xảy ra mấy chuyện kia…
Không dám nghĩ tiếp! Ngại chết đi được!
Sau đó, khi thấy ba người lớn và một đứa trẻ bước vào, sắc mặt cô càng trắng bệch.
Chẳng lẽ...
“Lấy hai chiếc điện thoại ra đây! Loại đắt nhất, xịn nhất!” Tiểu Bảo đứng trên chiếc ghế do vệ sĩ mang tới, hai tay đút túi quần, lạnh lùng nói.
Đúng là phong thái của cậu ấm nhà giàu số một. Đi mua đồ thôi cũng phải bá đạo như vậy! Tuyệt đối không phải người thường có thể so bì!
Tất nhiên, nếu tôi mà có tiền, tôi cũng bá đạo như vậy cho xem.
Nữ nhân viên nhận ra mình đã nghĩ nhiều, vội vàng lấy hai chiếc điện thoại từ trong quầy ra: "Đây là hai mẫu điện thoại mới nhất, cũng là loại tốt nhất trong cửa hàng chúng tôi, vừa mới ra mắt không lâu. Nhưng giá hơi chát ạ!"
Tiểu Bảo ngoắc ngoắc tay.
Vệ sĩ liền rút thẻ ra: “Quẹt thẻ đi, thêm hai cái sim nữa, mỗi sim nạp một trăm nghìn.”
Nữ nhân viên kinh ngạc đến ngẩn người, như gặp phải ma. Thật lòng mà nói, cô chưa từng thấy ai bá đạo như thế này. Mua hai chiếc điện thoại thì cũng thôi đi, mấu chốt là tiền nạp thẻ dọa người quá.
“Nhanh lên một chút! Cậu chủ nhà chúng tôi còn có việc!” vệ sĩ thúc giục.
Lũ người phàm này, mới có chút chuyện cỏn con mà đã làm ra vẻ mặt kinh thiên động địa như vậy. Nếu để cô ta biết cậu chủ còn kiểm soát những thứ khủng khiếp hơn nữa, e là không chỉ đơn giản là vấn đề chênh lệch tuổi tác, mà có khi cô ta sẽ sợ đến mức bốc hơi khỏi thế gian này luôn quá.
"Vâng, vâng, xin chờ một lát."
Gặp phải khách sộp, nữ nhân viên nào dám chậm trễ, liền nhanh nhẹn làm thủ tục. Không lâu sau, cô đã giao hai chiếc điện thoại mới tinh đến trước mặt Tiểu Bảo, mỉm cười nói:
"Xong rồi ạ."
Tiểu Bảo lưu số của mình vào, rồi gọi thử vào máy. Chuông reo lên rồi tắt ngúm.
"Thích không?"
Cậu nhóc đưa điện thoại cho ông Trương và Lâm Phàm.
Lâm Phàm mỉm cười: "Thích."
Ông Trương vui vẻ nói: "Tôi cũng thích lắm. Mà tôi có đồng hồ rồi. Đợi sau này tôi có tiền, nhất định cũng sẽ mua cho mọi người mỗi người một cái đồng hồ."
Niềm vui đôi khi chỉ đơn giản như vậy.