"A! Đồng hồ của tôi đâu rồi?" Ông Trương xắn tay áo lên, định bụng khoe chiếc đồng hồ, nhưng lại phát hiện cổ tay trống trơn, liền mếu máo nói: "Lâm Phàm, đồng hồ của tôi mất rồi."
Tắm một cái mà trôi luôn cả đồng hồ.
Có điều, đối với ông Trương, đó là đồng hồ thật một trăm phần trăm.
Lâm Phàm gãi đầu, cây bút vẽ lại để ở nhà trọ mất rồi, nếu mang theo thì anh đã vẽ ngay cho ông Trương một cái khác. Thấy ông Trương sa sút tinh thần, anh vội choàng vai an ủi.
"Đừng buồn, chắc nó rớt ở nhà trọ thôi. Lát nữa về mình tìm lại là thấy ngay."
"Thật không đó?" Ông Trương hỏi.
Lâm Phàm mỉm cười: "Thật mà."
Tiểu Bảo nhảy từ trên ghế xuống, vệ sĩ bên cạnh lập tức giơ tay ra đỡ. Lỡ như cậu chủ Tiểu Bảo nhà mình có ngã, bọn họ sẽ phải làm đệm thịt ngay.
"Lâm Phàm, ông Trương, tôi dẫn hai người đi mua đồng hồ. Tôi mua cho hai người cái xịn nhất!" Tiểu Bảo kéo tay hai người, nói.
Cậu nhóc sợ nhất là hai người bạn thân của mình bị người khác cướp mất, đặc biệt là cái ông trọc già bên cạnh đây.
Đại sư Vĩnh Tín mỉm cười nói: "Bạn nhỏ, cậu có thể tặng cho lão nạp một cái được không? Lão nạp có thể dạy võ công cho cậu."
Thứ duy nhất ông có thể đem ra trao đổi chính là võ công.
Hơn nữa ông cũng đã tính toán kỹ lưỡng.
Muốn kéo gần quan hệ với cậu nhóc này thì phải cho cậu ta xem vài trò hay ho, ví dụ như tay không chém gạch chẳng hạn… Trẻ con mà thấy mấy trò này chắc chắn sẽ tò mò lắm.
Tiểu Bảo liếc mắt nhìn đại sư Vĩnh Tín.
Ông là ai?
Tưởng tiền của tôi là giấy chắc?
Mà kể cả là giấy đi nữa thì tôi cũng không cho ông! Tôi chỉ cho bạn thân nhất của tôi thôi!
Đại sư Vĩnh Tín vừa nói đùa một câu đã nhận ngay ánh mắt khinh bỉ của Tiểu Bảo. Điều khiến ông không thể chấp nhận nổi chính là, đám vệ sĩ xung quanh cũng nhìn ông bằng ánh mắt y hệt.
Ngay cả nữ nhân viên cửa hàng cũng không ngoại lệ.
Ánh mắt họ như muốn nói: Già đầu rồi còn đi lừa con nít! Đúng là đồ không biết xấu hổ!
Tiểu Bảo có tiền, rất nhiều tiền. Ngoài tiền ra, cậu chỉ có hai người bạn thân, thế nên cậu dẫn thẳng mọi người đến cửa hàng đồng hồ sang trọng bậc nhất thành phố Duyên Hải.
Đừng hỏi giá, cậu không quan tâm. Mua đồ cho bạn thân mà nhắc đến tiền là sỉ nhục tình bạn trong sáng và thuần khiết nhất!
Đám vệ sĩ chứng kiến cảnh này mà lòng ghen tị lần nữa trỗi dậy.
Nói thật, hâm mộ chết đi được!
Ngày nào họ cũng kè kè bên cậu chủ Tiểu Bảo, thời gian ở cạnh cậu chủ còn nhiều hơn hai người kia. Tại sao lại không được đãi ngộ như vậy chứ?
Chua loét! Cảm giác như vừa nuốt cả ký chanh vậy!
"Đẹp không?" Tiểu Bảo hỏi.
Lâm Phàm nhìn ông Trương: "Tiểu Bảo hỏi ông thấy đẹp không kìa?"
Ông Trương lắc lắc cổ tay đeo đồng hồ, vẻ mặt vui sướng tột độ, nói: "Đẹp, quá đẹp, cảm giác đã ghê. Mát lạnh mà lại nặng trịch. Tôi thích lắm!"
"Tiểu Bảo, cậu tốt quá!"
Tiểu Bảo ngẩng đầu, cười hì hì: "Chúng ta là bạn mà, mua đồ cho các cậu, tôi cũng vui."
Lâm Phàm cũng là lần đầu tiên đeo đồng hồ, cảm giác hơi là lạ, nhưng nhìn chung cũng không tệ.
Vệ sĩ cầm thẻ ngân hàng đi thanh toán, lúc nhìn hóa đơn thì trợn mắt há mồm.
Hai chiếc đồng hồ hơn hai mươi triệu.
Vãi chưởng!
Mẹ kiếp, số tiền này có khi cả đời hắn cũng chẳng kiếm nổi.
Trừ phi cậu chủ Tiểu Bảo cao hứng, thưởng cho bọn họ thì may ra.
Đây là hai chiếc đồng hồ xịn nhất trong cửa hàng, là báu vật trấn tiệm. Nguyên tắc của Tiểu Bảo chính là không cần tốt nhất, chỉ cần đắt nhất!
Bạn có thể nói Tiểu Bảo ngốc.
Vì cậu ta đúng là thích tiêu tiền phung phí.
Nhưng muốn thằng ngốc này mua đồ đắt tiền cho bạn thì về cơ bản là chuyện không tưởng.
Đại sư Vĩnh Tín đi theo suốt chặng đường.
Ông thấm thía sâu sắc sự đáng sợ của những người lắm tiền.
Đúng là có tiền.
Bá đạo thật.
Đại sư Vĩnh Tín nhiều lần bắt chuyện với Tiểu Bảo, hy vọng có thể làm thân hơn một chút, nhưng đổi lại chỉ là sự khinh thường.
Bình thường ông không phải là người thích khoe khoang thân phận.
Nhưng trong tình huống hôm nay, ông cũng chẳng ngại nữa. Thế là, nhân một lúc tình cờ, ông giả vờ đánh rơi giấy tờ tùy thân ngay trước mặt Tiểu Bảo. Ai ngờ, Tiểu Bảo chẳng thèm liếc mắt, thẳng chân giẫm lên, để lại một dấu giày rõ mồn một, rồi lại toe toét nói chuyện với Lâm Phàm xem nên đi đâu chơi, hay ở đâu có đồ ăn ngon.
Việc này khiến trái tim mỏng manh của đại sư Vĩnh Tín tan nát.
Lão nạp sống từng này tuổi đầu chưa thấy thằng nhóc nào như thế này.
Ban đêm.
Trời đã tối.
Bộ phận Đặc biệt.
"Tiểu Bảo, tạm biệt nhé."
Lâm Phàm vẫy tay chào Tiểu Bảo. Bọn họ được Tiểu Bảo đưa về tận nơi. Vốn dĩ họ muốn đưa Tiểu Bảo về nhà, nhưng cậu nhóc nhất quyết đòi đưa họ về trước, nên đành phải đồng ý.
"Nhớ nghe máy của tôi đấy nhé." Tiểu Bảo vẫy tay đáp lại.
"Được."
Đoàn xe limousine sang trọng màu đen lần lượt rời đi.
Ông Trương nói: "Tiểu Bảo đúng là người tốt."
Lâm Phàm gật đầu đồng tình: "Đúng vậy."
Đại sư Vĩnh Tín không về cùng họ mà đã rời đi từ trước, chỉ sợ quay lại Bộ phận Đặc biệt sẽ vô tình bị người khác bắt gặp. Đối với ông mà nói, đó sẽ là một chuyện phiền phức.