Bọn họ vây quanh chậu nước, nhìn hình ảnh phản chiếu bên trong.
“Tốc độ này còn nhanh hơn cả máy bay,” Đại sư Vĩnh Tín cảm thán.
Lâm Minh Đạo thầm đắc ý, cố tình tăng tốc, cốt là để cho bọn họ thấy ông ta vẫn còn có thể nhanh hơn nữa. Chừng này đã là gì đâu.
Lưu Hải Thiềm giả vờ tán dương: "Nếu có thể nhanh hơn chút nữa thì tốt."
Quả nhiên.
Tốc độ của con hạc giấy lại nhanh hơn.
Lâm Minh Đạo muốn chứng minh cho Lưu Hải Thiềm xem thế nào mới gọi là bản lĩnh. Ông ta cho rằng Lâm Minh Đạo không thể nhanh hơn được nữa sao? Đây mới chỉ là khởi động mà thôi.
Có điều, việc này tiêu hao sức lực của ông ta quá lớn. Cũng may là có cao thủ Y gia trợ lực.
Cầu Khoa Giang.
Lâm Phàm và ông Trương đang nằm dài trên lan can hóng gió. Tà vật Gà Trống vẫn giữ đúng bổn phận, tỏ ra ngoan ngoãn. Các người đi thì ta đi, các người dừng thì ta dừng. Không có ý đồ gì khác.
Nó chỉ muốn thể hiện mình rất biết điều để họ lơ là cảnh giác. Thân là nằm vùng, an toàn là trên hết.
Trên mặt sông, từng chiếc tàu chở hàng lướt qua, tiếng còi vang lên tu tu.
Lâm Phàm dang rộng hai tay, để cơn gió từ mặt sông thổi lất phất vào mặt. Anh cảm nhận được những hạt năng lượng đang chuyển động trong không khí. Trong khoảnh khắc tự do tự tại này, những hạt năng lượng từ từ tràn vào cơ thể anh. Phương pháp tu hành khí công này quả thật thần kỳ.
Anh không hề cố ý tu luyện, lần nào cũng là tự nó vận hành, cảm nhận thiên nhiên, cảm nhận gió thổi, thậm chí cảm nhận được cả những con cá đang bơi lội dưới lòng sông.
“Muốn ăn cá không?” Lâm Phàm hỏi.
"Muốn."
Ngay sau đó, Lâm Phàm bật người nhảy lên, hai tay chắp lại, dùng một tư thế đẹp mắt lao thẳng xuống sông, giọng nói vọng lên: “Xuống dưới chờ tôi. Tôi đi bắt cá!”
Ông Trương dắt theo con Gà Trống mặt đang nghệt ra, ba chân bốn cẳng chạy xuống gầm cầu.
Đối với con Gà Trống mà nói, nó không tài nào hiểu nổi tình huống này là sao.
Đang yên đang lành nói nhảy là nhảy, không cho người ta một cơ hội phản ứng nào. Có đáng sợ quá không chứ?
Cũng may là xe cộ qua lại không ai để ý đến tình hình bên này. Nếu không chắc chắn sẽ có người la lên: “Có người nhảy cầu!”
Nếu có phóng viên ở đây, thì chẳng cần hỏi han gì nhiều, tít báo đã có sẵn: “Cha con tâm sự, con trai bất ngờ nhảy sông tự vẫn.”
Rất nhanh, Lâm Phàm đã tay xách hai con cá leo lên bờ, người ướt sũng.
“Bắt được hai con rồi này.”
Ông Trương vỗ tay khen: “Giỏi quá đi.”
“Nhưng quần áo cậu ướt hết rồi.”
Con Gà Trống không thể hiểu nổi hành vi của hai người này. Mỗi người đã xơi hai quả trứng gà rồi mà vẫn chưa đủ hay sao?
Đi ngang qua bờ sông mà cứ thế nhảy thẳng xuống. Thật sự có chút đáng sợ. Người bình thường chắc chắn không làm được chuyện này. Kể từ khi bám theo hai người này, con Gà Trống có cảm giác con đường mình đi ngày càng lệch lạc.
Dĩ nhiên, nó tuyệt đối sẽ không thừa nhận chuyện này.
Lâm Phàm cúi đầu nhìn bộ quần áo ướt sũng của mình, mỉm cười, ngọn lửa bùng lên, hong khô quần áo, thậm chí còn nướng chín cả hai con cá trong tay.
“Nhìn này, xong rồi.”
Ông Trương há hốc miệng, vỗ tay tán thưởng: “Lợi hại thật, lợi hại thật!”
Con Gà Trống kinh ngạc đến ngẩn người.
Đây không phải là chuyện người thường làm được!
“Anh ta chắc chắn không phải người.”
Con Gà Trống cũng không phải loại chưa trải sự đời. Con người mà có thể khiến toàn thân bốc lửa sao?
Gặp quỷ à?
Nhưng bây giờ nó lại được tận mắt chứng kiến, vậy thì chỉ có thể là đối phương có vấn đề.
Con Gà Trống ghi nhớ chuyện này trong lòng. Thân là nằm vùng, nó phải khắc ghi những tình huống bất ngờ này vào đầu. Biết đâu sau này sẽ có lúc dùng đến.
Sau đó, Lâm Phàm và ông Trương mỗi người một con cá, ung dung ngồi ăn. Ăn xong còn trơ lại cái đầu xương thì đưa đến trước mặt con Gà Trống.
“Gà Mái, phần này cho mày đấy.”
Anh đưa cái đầu cá xương xẩu tới, nở một nụ cười ấm áp như thể đang đối xử với người bạn thân nhất của mình.
Con Gà Trống nhìn cái đầu cá không còn sót lại chút thịt nào dưới đất, nhất thời chỉ muốn xông lên dùng cái mỏ gà này mổ mù đôi mắt chó của hắn.
Đồ chó, quá tàn nhẫn!
Làm nhục nó đến thế này là cùng!
Nó nhẫn nhịn, cúi đầu xuống mổ cái xương cá. Tuy hơi cứng nhưng mùi vị cũng không tệ.
Một lúc sau, Lâm Phàm và ông Trương nằm dài trên bãi cỏ, ngắm nhìn bầu trời xanh biếc.
"Thật hy vọng ngày nào cũng vui vẻ như thế này," ông Trương nói.
Lâm Phàm đáp: "Sẽ được mà. Chúng ta sẽ mãi mãi vui vẻ như thế này."
Họ quen nhau ở bệnh viện tâm thần, dần trở thành bạn bè, vun đắp nên một tình bạn sắt son. Cùng giúp đỡ nhau tiến bộ. Ai nấy đều thấu hiểu tâm tư của đối phương. Chỉ cần một ánh mắt, một biểu cảm là biết người kia muốn làm gì.
Đó chính là sự ăn ý. Một cảm giác mà rất nhiều người cả đời cũng không thể có được.
Lúc này, Lâm Minh Đạo đang điều khiển hạc giấy bỗng lên tiếng: “Thấy đám tà vật di chuyển rồi.”
Mọi người đang chán đến phát rồ, bèn rủ nhau chơi Đấu Địa Chủ, nghe vậy liền vội vàng vây lại bên chậu nước, nhìn vào hình ảnh phản chiếu bên trong.
“Số lượng đông thật.”
Lưu Hải Thiềm nói, vẻ mặt ông ta trở nên nghiêm nghị. Nếu số lượng tà vật cỡ này tấn công thành phố Duyên Hải thì quả thực rất phiền phức. Nhưng với thực lực của họ, việc ngăn chặn cũng không thành vấn đề, chỉ sợ trong đám tà vật đó lại có con nào lợi hại như tà vật Gián Ma thì gay go.
“Đừng nhìn số lượng vội. Xem thử có tà vật nào mạnh không đã?” Lâm Minh Đạo thúc giục.