Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 298: CHƯƠNG 298: MỘT NGÀY DÀI ĐẰNG ĐẴNG (4)

Hạc giấy chao liệng trên không trung, quan sát bầy tà vật di chuyển ở phía dưới. Bất kỳ nhà động vật học nào có mặt ở đây cũng sẽ cho rằng đám tà vật này chỉ là động vật bình thường. Có điều, chúng nào phải động vật bình thường, mà là những tà vật cực kỳ đáng sợ.

Đột nhiên.

Có một con tà vật hình chim dường như nhận được chỉ thị, nó vỗ cánh, lao thẳng đến tấn công hạc giấy.

Tốc độ của nó cực nhanh, móng vuốt sắc bén đủ để xé nát cả sắt thép.

Rất nhanh.

Móng vuốt vừa chạm vào hạc giấy đã vang lên tiếng va chạm kim loại chói tai.

Lâm Minh Đạo đang điều khiển hạc giấy kinh hãi hét lên: “Bị tà vật phát hiện rồi! Tôi phải tăng tốc đây, mọi người quan sát cẩn thận vào!”

Trinh sát từ xa vốn là một chuyện vô cùng khó khăn, dĩ nhiên không thể nào đối đầu trực diện với tà vật được.

May mà có đại sư Vĩnh Tín dùng kinh văn gia trì, nếu không chỉ một cú va chạm nhẹ cũng đủ khiến hạc giấy nát bấy.

Đây cũng coi như là lần hợp tác đầu tiên giữa Mao Sơn và Phật gia.

Tà vật phi cầm không phá hủy được hạc giấy, có vẻ hơi sốt ruột, nó rít lên một tiếng rồi lại lao tới tấn công. Rõ ràng là quyết xé xác con hạc giấy này bằng được.

Dưới sự điều khiển của Lâm Minh Đạo, hạc giấy linh hoạt đổi hướng, sau đó hạ thấp độ cao, lẩn vào giữa bầy tà vật đông đúc để tìm kiếm sự hiện diện của những con tà vật đáng gờm hơn.

Bầy tà vật dưới mặt đất cũng phát hiện ra tình hình trên không, chúng giận dữ gầm lên.

Trong phút chốc, ngay khi hạc giấy sắp hòa vào bầy tà vật, một bóng đen xẹt qua, trông như một cái xúc tu bất thình lình xuất hiện.

“Mất liên lạc rồi.” Trán Lâm Minh Đạo rịn mồ hôi, vội vàng hỏi: “Vừa rồi mọi người có nhìn rõ đó là thứ gì không?”

Đám người Lưu Hải Thiềm cũng lắc đầu.

“Không thấy, tốc độ quá nhanh, chỉ kịp thấy một bóng đen lướt qua, có thể là xúc tu của con gì đó.”

“Phiền rồi đây. Có vẻ mọi chuyện không đơn giản như chúng ta tưởng tượng.”

Lâm Minh Đạo phùng mang trợn mắt: "Mấy người đùa tôi đấy à? Tôi nai lưng ra nãy giờ mà mấy người chẳng thấy được cái gì hết sao? Thế chẳng phải mấy tiếng đồng hồ tôi ngồi bất động nãy giờ là công cốc hết à?"

"Ừ."

"Ừ."

Lưu Hải Thiềm cùng đại sư Vĩnh Tín gật đầu, thừa nhận lời Lâm Minh Đạo nói: “Ông nói không sai, đúng là công cốc thật rồi.”

Cường giả Y gia nói: “Cũng không hẳn là công cốc. Ít nhất qua quan sát vừa rồi, chúng ta biết được rằng con hạc giấy làm từ hoàng phù, lại được gia trì kinh văn Phật môn mà vẫn bị phá hủy trong một đòn, chứng tỏ bản lĩnh của con tà vật kia không tầm thường. Báo cho Độc Nhãn Long đi, để ông ta chuẩn bị sớm.”

“May mà nhóm của Hằng Kiến Thu từ trụ sở chính vẫn chưa đi. Chúng ta có thêm người hỗ trợ trong việc đối phó với tà vật.”

Có lẽ đây là niềm an ủi cuối cùng chăng.

Mà ông kia đã nhập viện năm lần, chân cũng gãy nốt rồi. Chẳng lẽ đến lúc đó lại ngồi xe lăn ra khai chiến với tà vật à?

Nghĩ thôi đã thấy rợn cả người.

Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Tiểu Khải mặc đồng phục bảo vệ, ngồi trên ghế lướt điện thoại đọc truyện mạng “Chiến Thần Trở Về”, đọc say sưa như điếu đổ.

Thậm chí cậu còn muốn la lên cho cả thế giới biết: Nhìn đi, thấy chưa, công việc đầu tiên của Chiến Thần sau khi về nước cũng là làm bảo vệ đấy!

Y chang công việc của cậu bây giờ.

Dĩ nhiên.

Có điều, tâm trạng của cậu lúc này lại chẳng vui vẻ gì. Cậu vừa mò được bộ truyện “Chiến Thần Trở Về: Anh Lắm Mồm”, tưởng vớ được hàng ngon, ai dè đọc vài chương đã tức hộc máu.

Chiến Thần về hưu đi làm bảo vệ, phát hiện con gái mình bị nhốt trong chuồng chó, liền vung tay gọi mười triệu anh em đến ứng cứu. Đọc đến đây, Tiểu Khải thấy máu nóng sôi trào, nhiệt huyết dâng lên ngùn ngụt.

Cậu kích động đến mức muốn nhảy dựng lên, biết ngay là sắp đến đoạn cao trào rồi.

Nhân vật chính nói với những kẻ ức hiếp con gái mình rằng: “Hành động của các người đã hoàn toàn chọc giận tôi! Dù cho có là ông Trời xuống đây cũng vô ích!”

Nhưng… quả bẻ lái tiếp theo của tác giả khiến cậu ngã ngửa. Đám anh em mà main gọi tới, mỗi người táng cho Chiến Thần một cái bạt tai rồi gầm lên: “Ngày nào mày cũng lắm chuyện!”

Thật sự, Tiểu Khải tức đến lộn ruột. Tác giả chó má! Mày có biết viết truyện không vậy hả?

Đó là Chiến Thần đó! Mấy người kia là chiến hữu vào sinh ra tử, là anh em cốt nhục tình thâm cơ mà. Gọi đến giúp thì có gì sai? Kể cả có gọi hơi nhiều lần một tí, nhưng cũng không thể đối xử với nhau như thế chứ!

Tình anh em sống chết có nhau, tình huynh đệ sâu như biển cả vứt đi đâu hết rồi?

Thôi được, cứ cho là tình anh em không sâu đậm đến thế, nhưng ít nhiều gì cũng phải còn chút tình nghĩa chứ?

Cậu thẳng tay cho bộ truyện này một sao, kèm theo một bình luận chửi đổng. Tiểu Khải đặt điện thoại xuống, hít một hơi thật sâu để bình tâm lại. Đọc truyện thôi mà cũng suýt tăng xông.

Nhưng đúng lúc này.

Cậu thấy hai bóng người quen thuộc đi tới từ phía xa. Nhìn kỹ lại, hóa ra là hai bệnh nhân tâm thần kia đã quay về. Lòng cậu chợt dấy lên một dự cảm không lành.

Tiểu Khải ngưỡng mộ hai vị bệnh nhân này lắm, dù sao người ta cũng quen biết được với cậu ấm con nhà giàu.

Nói gì thì nói, đúng là có chỗ dựa nó vẫn oách hơn.

Tiểu Khải vội cầm điện thoại lên, gọi cho Viện trưởng Hách để báo cáo tình hình. Trong suốt thời gian qua, cậu đã thấm thía một chân lý: bệnh viện tâm thần vắng bóng hai người này thì bình yên đến lạ!

Lâu lắm rồi cậu không còn thấy bóng dáng chiếc xe cứu thương nào ghé qua nữa.

❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!