Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 3: CHƯƠNG 3: DỊ GIỚI GÕ CỬA BỆNH VIỆN

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh của Lâm Phàm lại mở ra. Một người đàn ông lẳng lặng bước vào. Anh ta là điều dưỡng được bệnh viện tâm thần Thanh Sơn cử đến, mục đích là để trông chừng hai bệnh nhân tâm thần đặc biệt này.

Đừng nhìn công việc của anh ta có vẻ nhẹ nhàng, thực chất áp lực mà anh ta gánh trên vai lớn kinh khủng.

Hai người trước mắt chính là những bệnh nhân tâm thần nguy hiểm nhất trong lịch sử bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Mặc dù họ chưa từng làm hại ai, nhưng chiến tích của họ thì không một y bác sĩ nào của bệnh viện Thanh Sơn dám xem thường.

Bởi vì những chiêu trò họ dùng để tự hành hạ bản thân phải nói là muôn hình vạn trạng, trò gì cũng có. Nói đâu xa, cái màn quấn dây đồng vào người rồi chích điện mà cả hai vừa nghịch ngu mới đây, e rằng mấy tay chuyên tra tấn tù nhân cũng phải quỳ xuống gọi một tiếng bố.

Lão Trương cúi xuống sát tai Lâm Phàm, thì thầm: "Thằng cha đứng ở cửa chắc chắn là đến canh chừng chúng ta. Bọn họ đúng là lũ thiển cận, không hiểu nổi hành vi của chúng ta nên cứ cho rằng chúng ta đang tự hại mình. Haiz, lũ phàm nhân ngu ngốc, rõ ràng mọi việc chúng ta làm đều có cơ sở khoa học cả."

"Lén châm cho tôi vài kim vào tay đi." Lâm Phàm liếc trộm anh điều dưỡng đang đứng ở cửa.

"Chuyện nhỏ, gần đây dựa theo số liệu cơ thể của cậu, tôi vừa nghiên cứu ra một bộ châm pháp mới. Cậu muốn biết tên không?"

Lão Trương lén lút rút ra một cây kim bạc, vờ như đang trò chuyện phiếm với Lâm Phàm, nhưng thực chất ra tay không một tiếng động, thủ pháp tuy đơn giản mà thô bạo, một phát nhắm thẳng vào huyệt vị của đối phương.

"Tinh Cầu Vận Chuyển Pháp à?" Lâm Phàm hỏi.

Lão Trương lắc đầu, bình tĩnh đáp: "Lần này là phiên bản nâng cấp, tên là Ngân Hà Hệ Vận Chuyển Pháp."

Anh chàng điều dưỡng đứng ở cửa thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Phàm và Lão Trương. Thấy hai người lén lén lút lút thì thầm với nhau, anh ta cũng chẳng biết họ đang nói gì, nhưng cũng không có hứng thú tìm hiểu.

Nếu bắt đầu giao lưu với bệnh nhân tâm thần, anh ta sợ sớm muộn gì tam quan của mình cũng sẽ bị bẻ cong mất.

...

Chỉ một lúc sau, trên cánh tay Lâm Phàm đã găm chi chít kim bạc.

Vẻ mặt Lão Trương vô cùng nghiêm túc, trông qua có nét gì đó giống một vị lão trung y thực thụ. Ông ta nhỏ giọng hỏi: "Giờ cậu cảm thấy thế nào?"

"Tay hơi tê, đầu hơi váng, có chút choáng, nhưng nhìn chung cũng ổn." Lâm Phàm mơ màng nói.

Lúc đầu khi đối phương mới châm kim vào tay, đầu óc hắn còn khá tỉnh táo, nhưng bây giờ lại thấy hơi choáng váng, tầm nhìn cũng mờ đi.

"Không thể nào."

Lão Trương ngơ ngác gãi đầu, cảm thấy khó hiểu. Sao đầu thằng nhóc này lại choáng được nhỉ? Rõ ràng ông ta châm vào tay nó, nếu có choáng thì cũng phải là cái tay choáng mới đúng chứ, liên quan gì đến cái đầu.

Thời gian trôi qua, đầu óc Lâm Phàm càng lúc càng đặc quánh lại. Hắn cảm thấy khó chịu, lẩm bẩm một mình: "Đầu mình nặng trịch, tầm nhìn thì mờ ảo, trước mắt trắng xóa, còn có cả một bầy nòng nọc đang bơi lội tung tăng."

"A, tình hình có vẻ tệ hơn rồi, ồn ào quá, mình có cảm giác như có ai đó đang thì thầm trong đầu mình vậy."

Lão Trương há hốc miệng, mặt nghệt ra như gặp ma.

"Xem ra bệnh của cậu không nhẹ đâu."

Tít… tít… tít!

Thiết bị cảnh báo trong phòng bệnh đột ngột vang lên inh ỏi.

Anh chàng điều dưỡng đang chán chường nghịch điện thoại ở gần đó giật nảy mình, suýt nữa thì làm rơi cả điện thoại. Anh ta vội vàng chạy tới xem xét, không nhìn thì thôi, vừa thấy cánh tay Lâm Phàm găm đầy kim bạc, đầu óc anh ta như nổ tung, chỉ muốn ngất ngay tại chỗ.

Tổ cha nó!

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Hai người không thể yên ổn nghỉ ngơi một ngày, cố gắng đừng gây chuyện được hay sao?

Anh ta vội vàng lao ra hành lang, hét lớn cầu cứu:

"Bác sĩ, bác sĩ ơi, cứu với, bệnh nhân có chuyện rồi!"

Các bác sĩ nghe thấy tiếng la liền vội vã cùng y tá chạy tới. Anh chàng điều dưỡng sốt ruột túm lấy tay một bác sĩ, hốt hoảng nói: "Bệnh… Bệnh nhân… trên tay bệnh nhân toàn là kim bạc, còi báo động réo inh ỏi… các anh mau cứu người đi."

Các bác sĩ vừa đến đều biết bệnh nhân trong phòng bệnh đặc biệt này được chuyển từ bệnh viện tâm thần sang.

Rõ ràng ca phẫu thuật cứu mạng cậu ta mới kết thúc cách đây không lâu, không ngờ bây giờ lại xảy ra chuyện.

Trời ơi!

Hay là ông cứ lấy búa đập cho tôi ngất luôn đi cho rồi.

...

Cộc cộc… Soạt soạt...

Lâm Phàm cảm nhận được có người đang cố vạch mí mắt mình ra, sau đó còn dùng đèn pin chiếu thẳng vào mắt. Bên tai hắn vang lên đủ mọi âm thanh hỗn tạp.

"Đồng tử bệnh nhân đang co lại, nhịp tim tăng nhanh, mau chuẩn bị phòng cấp cứu rồi đẩy người qua đó ngay!"

Kích hoạt bối cảnh dị giới.

Đã kích hoạt bối cảnh thứ nhất, tặng kèm 'Thiên Chùy Bách Luyện Pháp', mời ngài tranh thủ thời gian tu hành.

Thời gian giáng lâm: Ngày 1 tháng 3.

Phần thưởng trải nghiệm: Không rõ.

Lâm Phàm phát hiện vô số thông tin từ đâu ùa vào não, khiến đầu óc hắn đau nhức, hỗn loạn tột độ. Cuối cùng hắn không chịu nổi nữa, ngất lịm đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!