Vị bác sĩ mổ chính vừa cứu Lâm Phàm ban nãy đang ung dung thưởng thức bữa cơm, đúng lúc ấy một y tá chạy đến báo tin, người ông vừa cứu cách đây không lâu lại tự làm mình nguy kịch, cần ông quay lại cứu gấp.
Ông chậm rãi nhả miếng gà Cung Bảo trong miệng ra, mặt không cảm xúc phán một câu: "Hắn bị bệnh à."
Cô y tá sốt ruột nói: "Chủ nhiệm, hắn bị bệnh thật mà! Bệnh tâm thần, mình chữa không nổi đâu."
Chuyện này kinh động đến cả phó viện trưởng của bệnh viện, ông nghe xong chỉ biết thở dài, sau đó cầm điện thoại lên, gọi thẳng tới phòng làm việc của viện trưởng bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
"Viện trưởng Hách, ông anh không cố ý chơi tôi đấy chứ? Ông xem ông đưa tới cho chúng tôi loại bệnh nhân gì đây, vừa phẫu thuật thành công chưa được bao lâu, hắn lại tự làm mình bất tỉnh, phải đẩy vào phòng cấp cứu lần nữa rồi."
"Chuyện khác không nói, nhưng riêng vụ này thì đừng hòng tôi đổi ý. Lát nữa cấp cứu xong, tôi sẽ đích thân cho xe cứu thương tống hai vị 'đại thần' này về lại cho ông."
"Đừng có mời tôi uống rượu, đây không phải chuyện một chầu rượu là xong đâu. Tôi còn phải quản lý cả cái bệnh viện này nữa, ông không biết chỉ trong nửa ngày mà tôi nhận bao nhiêu đơn khiếu nại rồi đâu. Các bệnh nhân khác và người nhà của họ đều đang phàn nàn đấy, cứ giữ hai vị 'thánh' này ở đây, họ không thấy an toàn chút nào, ông hiểu không?"
"Vả lại chuyện bên Thái Sơn ông cũng biết rồi đấy, bệnh viện của tôi bây giờ đang phải tiếp nhận rất nhiều ca nguy kịch, ai cũng bận tối mắt tối mũi, bệnh nhân cần cứu thì nhiều, chắc chắn không thể cứ cắt cử bác sĩ y tá chạy theo giải quyết mấy vụ trời ơi đất hỡi của hắn mãi được."
"Thôi được rồi, tôi biết ông cũng khổ sở vì họ lắm. Tôi hiểu cái khó của ông, nhưng tình hình bây giờ thật sự không thể giữ họ ở đây được nữa."
"Mẹ kiếp! Lão Hách, ông đòi hỏi quá đáng rồi đấy! Ông mà còn lằng nhằng nữa, có tin tôi bảo bác sĩ mổ chính 'lỡ tay' một cái, rồi trả về cho ông hai thằng tàn phế không?"
"Cái gì? Ông còn mừng không hết ấy chứ!"
"Được, được, lúc nào rảnh thì gặp. Ông cứ chuẩn bị mà nhận người về đi."
Phó viện trưởng suýt nữa thì ném luôn cả điện thoại, sau khi thương lượng xong xuôi, ông mệt mỏi thở hắt ra một hơi. Vài phút sau, ông lại nhấc điện thoại lên dặn dò.
"Chuẩn bị sẵn một chiếc xe cứu thương, chờ ca cấp cứu kia kết thúc là lập tức trả người về Thanh Sơn ngay."
…
Bên ngoài phòng cấp cứu.
Trương lão đầu sốt ruột đi tới đi lui ngoài cửa phòng phẫu thuật.
Vô lý, sách nói rõ ràng chỉ cần châm cứu vào chỗ đó thì tuyệt đối sẽ không sao. Tại sao thằng nhóc Lâm Phàm kia lại choáng váng rồi ngất đi được?
Càng nghĩ lão càng thấy sai sai.
Càng nghĩ lão càng thấy không thể nào.
Trương lão đầu lôi ra một nắm kim châm, ông ta xắn tay áo lên, nhắm thẳng vào huyệt vị trên người mình mà đâm xuống.
Kim thứ nhất: không sao.
Kim thứ hai: cũng không sao.
...
Kim thứ mười ba.
Rầm!
Trương lão đầu ngã lăn ra đất bất tỉnh, người xung quanh đều kinh hãi hét toáng lên, vội vàng né ra xa.
Một y tá vội vã chạy tới kiểm tra, vừa nhìn tình trạng của Trương lão đầu xong thì mặt mày tái mét, gào lên muốn hụt hơi:
"Bác sĩ ơi, cứu người!!!"
Trong phòng cấp cứu.
Các bác sĩ và y tá phụ trách bệnh nhân đặc biệt từ bệnh viện Thanh Sơn đều bận rộn tối tăm mặt mũi.
Trước đó chỉ cấp cứu cho một mình Lâm Phàm thì vẫn còn tương đối dễ thở, không có áp lực gì, nhưng chỉ vài phút sau Trương lão đầu cũng được đẩy vào theo, khiến cả kíp trực được phen luống cuống tay chân.
Chủ nhiệm khoa bắt đầu kể lể: "Viện trưởng Lê từng nói với tôi, bác sĩ nào về bệnh viện mình cũng có cơ hội rèn luyện tay nghề, bởi vì họ phải thường xuyên xử lý những ca có độ khó cực cao. Lúc trước tôi còn không tin, chỗ chúng ta chỉ là bệnh viện nhỏ, lấy đâu ra nhiều ca nguy hiểm như vậy. Ai ngờ từ lúc tôi về đây nhận chức chín năm, chỉ trong chín năm đó, tôi đã phẫu thuật cho thằng nhóc này 48 lần, mà lần nào cũng trong tình trạng một chân bước vào quan tài rồi."
"Bác sĩ Vương thì 'tiếp' cậu ta 32 lần, và dĩ nhiên, như mọi người đã biết, bác sĩ Vương nghỉ việc rồi."
Trong phòng cấp cứu, các y tá lặng lẽ nghe chủ nhiệm kể chuyện xưa.
Các cô vô cùng đồng cảm với ông, cũng vô cùng muốn thở dài ngao ngán.
Bệnh nhân này đúng là một con gián chính hiệu, luôn tìm đường chết nhưng lại chẳng bao giờ chết nổi.
"Phó viện trưởng nói sao rồi?" Bác sĩ chủ nhiệm hỏi.
Ông đã cho người báo cáo với phó viện trưởng, nếu bây giờ không nhận được một câu trả lời thỏa đáng, ông sẽ lập tức xin nghỉ việc về nhà trông cháu, bệnh tâm thần đúng là đáng sợ quá mà.
Một y tá trẻ khẽ nói: "Phó viện trưởng dặn dò, lát nữa cấp cứu xong sẽ lập tức sắp xếp xe cứu thương, chính ông ấy sẽ lái xe đưa họ về bệnh viện tâm thần Thanh Sơn."
Bác sĩ chủ nhiệm nghe xong, trong lòng bỗng lóe lên tia hy vọng.
"Tất cả xốc lại tinh thần lên cho tôi! Tôi hy vọng trong vòng ba tiếng nữa, chúng ta có thể tiễn hai vị này khuất mắt khỏi bệnh viện! Mọi người làm được không?"
"Được ạ!"
Ngay khoảnh khắc ấy, tinh thần chiến đấu của các bác sĩ và y tá trong phòng cấp cứu bùng cháy ngùn ngụt. Ai nấy như siêu nhân biến hình, chỉ muốn bật max công suất, mau chóng cứu tỉnh hai vị ôn thần này rồi tống tiễn họ về nhà.
Chỉ vậy thôi, không còn mong gì hơn.