Tiểu Bảo vui vẻ nói: “Ngon chứ ạ, cháu cố tình cho người đi mua đấy, đặc biệt chuẩn bị cho buổi cắm trại hôm nay.”
Đám vệ sĩ xung quanh nhìn mà thèm. Giá của mấy món này còn gấp mấy lần lương tháng của họ.
Người nghèo làm gì có tư cách ăn.
Chỉ có giới nhà giàu mới hưởng thụ được những thứ này.
Trở thành bạn của cậu chủ Tiểu Bảo đúng là may mắn không biết để đâu cho hết, nói chung là ghen tị muốn nổ mắt.
Tà vật Gà Trống ngoan ngoãn ngồi xổm một chỗ.
Tiếng kêu vừa rồi của nó chính là để hiệu triệu đồng bọn. Lũ loài người làm sao hiểu được thứ ngôn ngữ cao siêu dùng để giao tiếp giữa các tà vật chứ.
Ngươi mạnh thì đã sao?
Anh hùng ta đây sẽ dẫn đại quân tới, dùng số lượng áp đảo nghiền nát ngươi ra bã! Lũ nhân loại ngu xuẩn hèn mọn, kể từ lúc các ngươi chém giết đồng bào ngay trước mặt nó, còn ép nó ăn thịt uống máu đồng loại, số phận bi thảm của các ngươi đã được định đoạt rồi!
Còn nó, nó sẽ trở thành vị anh hùng vĩ đại, được vô số tà vật tôn sùng.
Tà vật Gà Trống chìm trong ảo tưởng, bắt đầu phê pha.
Đột nhiên, nó cảm thấy sợi dây trên cổ hơi thít lại. Không phải tự nó thít, mà là do tên nhân loại ngu ngốc kia đang kéo nó. Hành động thô lỗ này khiến Tà vật Gà Trống vô cùng tức giận.
“Gà Mái, mấy món này ngon lắm, mày thử miếng đi.” Lâm Phàm đưa một miếng thức ăn đến trước mỏ nó.
Tà vật Gà Trống lườm Lâm Phàm một cái, sau đó cúi đầu gắp thức ăn.
Nhân loại ngu xuẩn, cứ cho ngươi đắc ý thêm một lúc nữa! Nó, vị anh hùng tà vật vĩ đại, đã dẫn dắt bọn họ đến bờ vực thẳm, chỉ chờ đại quân được nó hiệu triệu đến xé xác tất cả. Đến lúc đó, Lâm Phàm sẽ biết Tà vật Gà Trống sống bên cạnh hắn vĩ đại đến nhường nào.
Ủa?
Không tệ. Món này vị cũng được đấy.
Lâm Phàm thấy Gà Mái có vẻ thích món này thì vui vẻ mỉm cười. Anh rất thích chia sẻ những thứ tốt đẹp với thú cưng của mình.
...
"Các anh em trên mạng, bây giờ tôi sẽ đi đường tắt để đón đầu đám tà vật. Lát nữa tôi sẽ tìm một chỗ khuất để nấp, liều mình vạch trần bộ mặt thật của chúng cho mọi người xem."
Tôn Hiểu cầm điện thoại, không đi theo sau đám tà vật nữa mà chạy đường vòng lên phía trước, chĩa camera về phía xa.
Nhưng đúng lúc này, anh ta phát hiện có người ở đằng xa.
“Mẹ kiếp! Sao giờ này lại có người ở ngoại ô?”
Tôn Hiểu kinh hãi kêu lên.
Phòng livestream lại bùng nổ bình luận:
“Vãi chưởng! Ngông cuồng thật sự! Đại quân tà vật sắp càn quét tới nơi rồi mà còn ung dung cắm trại!”
“Số bọn họ nhọ thật! Nếu đám tà vật không đổi hướng thì hội này toang chắc!”
“Anh Tôn, nhân lúc chúng chưa tới, mau bảo họ chạy đi!”
Tôn Hiểu đọc bình luận, thấy cũng có lý.
Ngay khi anh ta định đứng dậy, mặt đất bắt đầu rung chuyển, bụi bay mù mịt ở phía xa. Anh ta vừa đứng lên lại vội vàng nằm rạp xuống, chỉ dám giơ điện thoại chĩa về phía đó.
"Tà vật đến rồi, không kịp báo cho họ nữa."
Tôn Hiểu bất lực nằm im. Giờ anh ta cũng hết cách. Anh ta vừa tính rồi, chạy qua đó cũng mất một lúc. Mà trong khoảng thời gian đó, đám tà vật chắc chắn sẽ đến chỗ họ trước.
Đến lúc ấy, đừng nói cứu người, chỉ sợ chính anh ta cũng bị vạ lây.
Bình luận trên livestream nổ tung:
“Anh Tôn đã cố hết sức rồi!”
“Ôi trời, nghĩ cái gì mà dám đi cắm trại vào lúc tà vật xuất hiện thế này? Đúng là tự tìm đường chết mà!?”
“Đúng là tự làm tự chịu, không thể sống nổi mà! Đây là ví dụ sống sờ sờ, hy vọng họ không chết quá thảm.”
Người xem livestream chỉ biết cảm thán.
Đây đúng là đi nộp mạng.
Nhìn thấy đại quân tà vật khổng lồ như vậy, họ cũng sợ đến mức không biết nói gì, chỉ có thể giống như Tôn Hiểu, trốn thật kỹ ở xa mới mong bình an vô sự. Dĩ nhiên, dù vậy thì Tôn Hiểu cũng đang ở trong vòng nguy hiểm.
"Động đất à." Tiểu Bảo ngạc nhiên nói.
Lâm Phàm và ông Trương cùng nhìn về phía trước, nơi bụi bặm đang cuồn cuộn kéo tới. Một mảng tối đen, không thể nhìn rõ tình hình bên trong.
Đám vệ sĩ bảo vệ Tiểu Bảo ai nấy đều dựng tóc gáy.
“Tất cả lên đạn! Chuẩn bị chiến đấu!”
“Cậu chủ, tà vật đang tiến về phía này, chúng ta mau rút thôi!”
Đội trưởng đội vệ sĩ vội vàng hét lên.
Lúc đến đây, anh ta đã phân tích rất kỹ, theo lộ trình thì đám tà vật sẽ không đi qua đây, nhưng bây giờ chúng lại xuất hiện, gay to rồi.
Với thực lực của bọn họ mà đối đầu với tà vật, không phải anh ta nói quá, chắc chắn là bị giết trong nháy mắt.
Dĩ nhiên, người bị giết trong nháy mắt là bọn họ.
Ông Trương níu chặt cánh tay Lâm Phàm, mặt mày tái mét vì sợ hãi, nấp sau lưng anh, thỉnh thoảng lại tò mò ló đầu ra nhìn.
"Tiểu Bảo cũng sợ."
Tiểu Bảo chỉ muốn có một buổi cắm trại vui vẻ, vô lo vô nghĩ, được ở bên những người mình thích, cùng nhau chơi đùa, đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cậu.
Lâm Phàm dang tay, đặt lên vai hai người họ, trấn an:
“Đừng sợ, có tôi ở đây rồi, tôi sẽ bảo vệ mọi người.”