Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 309: CHƯƠNG 309: TÔI XEM TRÊN TV RỒI, CHIÊU NÀY GỌI LÀ VẪY KIM ĐIÊU

Đội trưởng đội vệ sĩ dặn dò tài xế lái xe tới, sau đó kéo cậu chủ Tiểu Bảo.

“Cậu chủ, chúng ta đi nhanh thôi. Với tay lái của tôi, chắc chắn có thể thoát khỏi chỗ này.”

Anh ta rất tự tin vào tay lái của mình.

Thật ra, anh ta có một bí mật chưa từng nói với ai: không ít người từng khen cái dáng vẻ lái Ferrari bằng một tay của anh ta cực kỳ ngầu.

Anh ta không có Ferrari, nhưng anh ta có cậu chủ Tiểu Bảo.

“Anh Lâm Phàm, chú Trương, chúng ta đi nhanh thôi!” Tiểu Bảo không bị tâm thần, dĩ nhiên biết thế nào là nguy hiểm. Dù không thấy rõ thứ trong màn bụi đất kia là gì, nhưng cậu biết chắc chắn đó không phải thứ gì tốt đẹp.

Tà vật Công Kê quan sát tình hình. Nó phát hiện đám nhân loại ngu xuẩn định chuồn đi. Nó tuyệt đối không cho phép. Khó khăn lắm mới gọi được đại quân tà vật tới, sao có thể để bọn chúng chạy mất dễ dàng như vậy?

Sau đó, tà vật Công Kê làm một chuyện cực kỳ to gan. Nó thừa dịp Lâm Phàm không giữ chặt dây xích, đôi chân ngắn cũn lạch bạch chạy về phía đại quân tà vật.

“Gà Mái, quay lại đây!”

Lâm Phàm đang chuẩn bị đi cùng Tiểu Bảo thì thấy Gà Mái chạy mỗi lúc một xa, anh liền đứng khựng lại, vẫy tay gọi.

Thấy Gà Mái càng chạy càng xa, Lâm Phàm gãi đầu: “Hình như tôi đi không được rồi. Tôi phải dắt Gà Mái theo. Nó là thú cưng của tôi, không thể bỏ nó lại được.”

Đội trưởng đội vệ sĩ toát mồ hôi trán, vội nói: “Anh Lâm, tình hình bây giờ rất đặc thù, chỉ vì một con gà thì không đáng đâu.”

Lâm Phàm lắc đầu.

Ông Trương cũng nói: “Chúng ta phải đưa Gà Mái về, nó là thú cưng của chúng tôi, không thể bỏ rơi nó được.”

Tình hình vô cùng nguy cấp, đội trưởng đội vệ sĩ suy nghĩ trong giây lát rồi kéo thẳng tay Tiểu Bảo. Hết cách rồi, trách nhiệm của họ là bảo vệ cậu chủ. Họ chỉ bảo vệ người khác khi sự an toàn của cậu chủ được đảm bảo.

Hôm nay Lâm Phàm và ông Trương muốn ở lại tìm Gà Mái, đó là chuyện của họ, không liên quan gì đến anh ta.

“Cậu chủ, chúng ta đi!”

Anh ta đã quyết định bỏ mặc Lâm Phàm và ông Trương, chỉ cần đưa cậu chủ rời khỏi nơi này là được.

Đúng lúc này.

Trên trời bỗng có một con chim khổng lồ phát ra tiếng kêu chói tai. Nó sải rộng đôi cánh, chiều dài phải hơn bốn mét, cái bóng đen kịt bao trùm mặt đất.

“Nổ súng!”

Bọn họ là vệ sĩ của gia đình siêu giàu, dĩ nhiên có mang theo súng.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng vang lên, phá tan khung cảnh yên bình, không khí tức thì sặc mùi thuốc súng.

Tốc độ của con chim cực nhanh, đạn bắn theo không kịp.

Ngay sau đó, con chim khổng lồ kia đáp xuống sườn núi phía sau, giang rộng đôi cánh, gào lên một tiếng, hoàn toàn chặn đứng đường lui của họ.

“Toang rồi.”

Đội trưởng đội vệ sĩ biết rõ sự đáng sợ của tà vật. Bọn họ giỏi lắm cũng chỉ đối phó được với con người. Nếu đụng phải tà vật thì căn bản không có sức chống cự.

Tay cầm điện thoại của Tôn Hiểu cũng đang khẽ run.

Bình luận trên livestream bắt đầu nhảy loạn:

“Vãi chưởng! Đây rốt cuộc là tà vật gì thế?”

“Kinh khủng quá! Sải cánh của nó phải rộng bốn, năm mét!”

“Anh Tôn là chuyên gia, mau giải thích cho bọn tôi đi.”

Đa số dân mạng đều biết về sự tồn tại của tà vật, nhưng được tận mắt chứng kiến lại là một chuyện hoàn toàn khác. Nhất là qua một buổi livestream chân thực thế này, không ít người dù chỉ ngồi sau màn hình cũng thấy lạnh sống lưng.

Tôn Hiểu trấn tĩnh lại sau cơn kinh hãi.

“Vừa rồi là Kim Điêu. Tôi từng thấy loại tà vật này chiến đấu với một cường giả của Bộ phận Đặc biệt. Con lần trước còn nhỏ hơn con này một nửa.”

“Theo phán đoán của tôi, con Kim Điêu này ít nhất là tà vật cấp bảy.”

“Hơn nữa, mọi người đừng xem thường loại tà vật này. Tốc độ của nó vượt qua cả vận tốc âm thanh, lực sát thương khi bay ở tốc độ cao là cực kỳ kinh khủng. Đồng thời, lông vũ của nó cũng vô cùng cứng rắn, súng đạn bình thường không thể nào xuyên thủng được.”

Dân mạng xem livestream nghe mà hoang mang.

Tà vật cấp bảy?

Thế thì bá đạo quá rồi!

Vũ khí nóng không xuyên thủng được lớp lông vũ.

Tốc độ bay vượt vận tốc âm thanh.

Chỉ cần tổng hợp mấy điểm này lại thôi cũng đủ thấy người thường không có cửa rồi.

E là ngay cả thành viên của Bộ phận Đặc biệt cũng chưa chắc là đối thủ của nó.

“Anh Tôn nói dài như vậy, tóm lại là đám người kia toang chắc rồi.”

“Chắc kèo là ý đó rồi!”

“Ôi, tội nghiệp mấy người đó quá!”

Tôn Hiểu chăm chú nhìn về phía xa, không chớp mắt. Anh ta lướt qua một lượt và nhận ra rất nhiều tà vật quen thuộc, toàn là những loài rất mạnh. Tà vật hùng mạnh cũng giống như động vật đứng đầu chuỗi thức ăn vậy.

Ví dụ như Kim Điêu là bá chủ bầu trời.

Còn đám tà vật như Ác Cẩu chỉ là tép riu mà thôi.

Tà vật Công Kê đứng trước bầy tà vật, nghênh ngang gào lên.

Tà vật Công Kê: “Cuối cùng các ngươi cũng tới! Không sai, chính ta đã gọi các ngươi đến! Ta là gián điệp nằm vùng trong thế giới loài người, là anh hùng của loài tà vật chúng ta. Thằng nhân loại ngu xuẩn sau lưng ta chính là mục tiêu của các ngươi. Giết chết hắn, tà vật chúng ta sẽ giành được thắng lợi!”

Bầy tà vật: “Ngươi sống cùng con người? Ngươi là kẻ phản bội?”

Tà vật Công Kê: “Ta là anh hùng của tà vật!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!