Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 337: CHƯƠNG 337: CUỘC CHIẾN NGẦM

Từ xa.

Đại sư Vĩnh Tín vẫn luôn lẽo đẽo theo sau. Trông ông chẳng khác gì một cụ già bình thường, không hề thu hút sự chú ý của ai, chỉ lặng lẽ quan sát tình hình từ xa và thầm lẩm bẩm.

"Gay go rồi đây."

Ông cảm thấy vấn đề khá nghiêm trọng. Muốn tiếp tục giữ mối quan hệ tốt đẹp với họ đã khó, mà làm sao để không bị người khác phát hiện lại càng khó hơn.

Không lâu sau.

Từng chiếc xe sang lần lượt lướt qua.

Ánh hào quang của đồng tiền lúc nào cũng chói lóa như vậy, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Suy nghĩ trong lòng ai cũng rất đơn giản, họ cũng muốn trở thành chủ nhân của những chiếc xe sang này.

Nhưng cùng lắm cũng chỉ là mơ mộng mà thôi.

"Lâm Phàm, chú Trương, mau lên xe."

Tiểu Bảo hạ cửa kính xe xuống, hét lên, nhưng khi cậu ta nhìn thấy Tôn Hiểu, gương mặt non nớt ngây thơ lại lộ rõ vẻ “biết ngay mà, anh chắc chắn có mục đích”.

Lâm Phàm và chú Trương là bạn của cậu ta.

Hơn nữa cậu ta biết Lâm Phàm là bệnh nhân tâm thần, đầu óc vốn không được lanh lợi cho lắm, rất dễ bị lừa. Là bạn bè thì phải bảo vệ bạn mình thật tốt, không cho bất kỳ ai có cơ hội lợi dụng.

Thấy Lâm Phàm chuẩn bị đi, Tôn Hiểu thoáng chút bất lực.

Anh ta rất muốn được đi cùng đại ca.

Nhưng anh ta phát hiện, cậu nhóc nhà giàu kia dường như có thành kiến với mình, ánh mắt nhìn anh ta đầy vẻ cảnh giác, cứ như thể biết tỏng ai là người xấu vậy.

Tôn Hiểu hơi chùn bước, nhưng vẫn lấy hết can đảm nói:

"Đại ca, tôi có thể đi cùng để ghi chép lại sinh hoạt thường ngày của mọi người được không?"

Lâm Phàm vừa định nói “tùy cậu” thì Tiểu Bảo đã nhanh nhảu cướp lời: "Không được, xe hơi chật, không ngồi được nhiều người đâu. Tài xế, lái xe đi."

Tài xế nhấn ga phóng đi.

Ngay sau đó.

Chỉ còn lại một mình Tôn Hiểu đứng ngơ ngác trong gió.

"Haiz! Đúng là phiền phức thật, muốn chụp ảnh đại ca thì phải dỗ cho cậu nhóc kia vui vẻ đã. Xem ra phải tốn chút công sức rồi."

Tôn Hiểu sờ sờ mặt mình.

Anh ta thấy mình cũng đâu đến nỗi nào, thậm chí còn tạo cảm giác rất dễ gần và đáng tin, trẻ con rất thích chơi với anh ta, sao lại gặp phải ca này chứ?

Chẳng lẽ dạo này độ đẹp trai của mình tụt dốc không phanh à?

Nghĩ lại cũng có khả năng đó.

Bên trong xe.

Tiểu Bảo ôm cánh tay Lâm Phàm, nói: "Anh phải cẩn thận với gã đó, hắn ta không coi anh là bạn đâu."

Lâm Phàm chớp mắt: "Tụi mình cũng có phải bạn của cậu ta đâu."

Câu này nghe hơi đau lòng.

“Hì hì, dù sao thì cứ tin em là không sai đâu.” Tiểu Bảo ngẩng cao đầu nói: “Em mới là bạn tốt nhất của anh, sẽ không bao giờ lừa anh.”

"Bạn tốt."

"Bạn tốt."

Lâm Phàm mỉm cười với chú Trương.

Tà vật Công Kê đang ngoan ngoãn ngồi im bỗng ngửi thấy một mùi quen thuộc. Nếu đoán không lầm, đây chính là mùi của đồng loại.

Bên ngoài, một chiếc xe van đang chạy song song.

"Chu tổng, mình đi chậm lại chút đi, bên cạnh là xe sang đấy, lỡ đụng phải một cái là mình bán nhà cũng không đền nổi đâu.” Vương Nhị Đản tỏ vẻ ngưỡng mộ nhìn chiếc siêu xe bên cạnh, ao ước có được một chiếc xe sang như thế.

Nếu là trước đây, khi họ vẫn còn là phường trộm cướp bắt cóc, nhìn thấy mấy loại xe sang thế này là trong đầu lại nảy ra suy nghĩ, có nên bắt cóc con tin này không nhỉ.

Nhưng bây giờ.

Công việc chính của họ là thông cống, dựa vào đôi tay của mình để kiếm tiền, không còn làm mấy chuyện phạm pháp đó nữa.

Chu Hổ nói: "Yên tâm đi, Vương tổng."

Bây giờ họ gọi nhau là Chu tổng và Vương tổng.

Rất ra dáng doanh nhân.

Tà vật Tinh Tinh ngồi ở ghế sau, xuyên qua cửa kính xe, nó nhìn thấy tà vật Công Kê trong chiếc xe sang bên cạnh.

Ánh mắt nó ánh lên vẻ tò mò.

Đồng loại...

Tà vật Công Kê cũng vô cùng ngạc nhiên khi thấy tà vật Tinh Tinh. Không ngờ lại có tà vật sống chung với con người, lại còn là một con tà vật xấu xí như vậy mà cũng khiến con người khuất phục được.

Xem ra bản lĩnh của tên gián điệp này cũng không phải dạng vừa.

Chỉ là tà vật Công Kê có chút vênh váo. Thấy đồng loại phải ngồi trên một chiếc xe cà tàng, còn mình thì vi vu trên xe sang.

Xét về khoản chọn chỗ nằm vùng, rõ ràng tà vật Công Kê cao tay hơn hẳn, thế nên nó đắc ý cũng phải thôi.

Cuộc chiến ngầm giữa các tà vật.

Bắt đầu từ đây.

Tà vật Công Kê tạm thời chiếm thế thượng phong.

"Chu tổng, chạy gần chiếc xe sang này áp lực quá đi mất."

Vương Nhị Đản chưa bao giờ có cảm giác này. Có lẽ khi đối mặt với tiền tài, bất kỳ ai cũng sẽ trở nên nhỏ bé, cho dù họ đã có khả năng tự nuôi sống bản thân.

"Đừng căng thẳng, xe sang thôi mà, tôi rành mấy loại này lắm, để tôi xem chiếc này bao nhiêu tiền." Chu tổng nghiêng đầu nhìn chiếc xe sang trọng màu đen đang chạy bên cạnh.

Những đường nét tuyệt đẹp, thân xe đen bóng, quả là một vẻ đẹp vượt ngoài biên giới.

"Toang rồi."

Ngay lúc này.

Có lẽ là do ý trời, hoặc cũng có thể do Chu tổng bị vẻ đẹp của chiếc xe sang làm cho mê mẩn, tay lái khẽ lệch sang phải. Rầm một tiếng, chiếc xe tải đã va vào chiếc xe sang.

Hai chiếc xe dừng lại bên đường.

Những người đi đường xung quanh thấy cảnh này đều bất giác hít một hơi khí lạnh. Hiệu ứng nhà kính xuất hiện rồi, không một ai là ngoại lệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!