"Toang rồi, phen này bác tài bán nhà là cái chắc."
"Bán nhà? Tôi thấy bán vợ còn chưa chắc đủ ấy chứ."
"Dân lái xe bọn tôi mà gặp mấy con xe sang này là phải giữ khoảng cách ít nhất chục mét, né như né tà, không dám lại gần một xăng-ti-mét nào. Cái xe van này thì hay rồi, không chỉ đi sát rạt mà còn chủ động ‘hôn’ người ta một cái. Tôi đoán nhé, tài xế xe van chắc chắn là một em gái xinh tươi nào đó muốn dùng khổ nhục kế để câu đại gia, trên phim toàn diễn thế này còn gì."
"Phim anh nói có phải là motip bạch liên hoa ngây thơ vô số tội cố tình đâm vào xe của tổng tài bá đạo lạnh lùng, kiểu không mê gái đẹp mà chỉ mê mấy em cá tính không?"
"Bác cũng xem rồi à?"
"Xem rồi, cũng vui phết."
Người dân xung quanh xúm lại bàn tán, một số còn rút điện thoại ra chụp ảnh. Tuy không phải chuyện gì to tát nhưng cũng khá thú vị để hóng hớt.
Bên trong xe.
“Sếp Chu, giờ tính sao đây?” Sếp Vương nuốt nước bọt, hoảng thật sự, không dám xuống xe vì sợ bị đánh. Mà nếu bị đánh một trận có thể giải quyết được chuyện này thì anh ta cũng cam lòng, chỉ sợ người ta bắt đền thì đúng là toang thật.
Coi như công sức cày cuốc bấy lâu nay đổ sông đổ bể, lại còn mất luôn cả mối làm ăn này nữa.
"Bình tĩnh." Sếp Chu ngả lưng ra ghế, lẳng lặng châm một điếu thuốc rồi đưa cho Vương Nhị Đản một điếu. Cả hai cứ thế ngồi im trong xe, khói thuốc lượn lờ, không khí nặng trĩu như chì.
Cảm giác thật sự bế tắc cùng cực.
Vương Nhị Đản quay đầu lại nhìn con tinh tinh ngồi ở ghế sau.
Nếu thật sự không đền nổi, chắc chỉ còn nước bán nó đi thôi.
Ít nhất thì nó cũng đáng giá một khoản.
Sếp Chu vỗ vào đầu Vương Nhị Đản: “Đừng có nghĩ bậy, nó là nhân viên của chúng ta đấy.”
Không lâu sau, hút xong điếu thuốc, hai người mở cửa xe, chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất thì thấy một vệ sĩ mặc đồ đen từ chiếc xe sang bước tới, khí thế lạnh như băng.
Chu Hổ và Vương Nhị Đản dựa lưng vào xe, trán lấm tấm mồ hôi.
Kẻ đến không có ý tốt.
Bọn họ cũng từng là dân lăn lộn giang hồ, thời còn trẻ cũng là dân anh chị, chém người như chém chuối, sau này thì chuyển sang chuyên bắt cóc con nhà giàu. Tuy không phải nhân vật máu mặt gì cho cam nhưng cũng coi như đã trải sự đời.
Chỉ là tình hình hiện tại khiến họ có chút run sợ.
Mấy gã vệ sĩ vây quanh, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm khiến hai người hoảng hồn, cảm giác như sắp bị hổ đói nuốt chửng đến nơi.
"Mấy đại ca, có gì từ từ nói, bọn em không cố ý đâu ạ. Vừa rồi em lên cơn bệnh, em bị chứng co giật ngắt quãng, các anh xem này..."
"Này, này."
Chu Hổ bắt đầu nghiêng đầu ngả ngớn, hai tay giơ lên co giật y như bị động kinh, cố chứng minh cho mấy gã đô con kia thấy mình bị bệnh thật, nếu không đã chẳng đâm vào xe của các vị.
"Tránh ra!"
Tiểu Bảo xua tay, đám vệ sĩ liền dạt sang một bên, nhường đường cho cậu và Lâm Phàm đi thẳng tới chỗ Chu Hổ. Xe bị đâm cũng chẳng sao, chỉ là một món đồ chơi mà thôi.
“Mùi tiền nồng nặc.” Chu Hổ nghiêm mặt nói. Do kinh nghiệm nghề nghiệp trước đây, anh ta cực kỳ nhạy cảm với mùi của giới nhà giàu, cho dù Tiểu Bảo chưa xuất hiện trước mặt, anh ta cũng đã ngửi thấy mùi tiền đang đến gần.
Tiểu Bảo mặc một bộ đồ hiệu phẳng phiu, cái dáng điệu ưỡn ngực ra vẻ ta đây đúng chuẩn một phú nhị đại. Cậu ta ngẩng đầu, đôi mày rậm nhíu chặt.
"Hình như chúng ta gặp nhau ở đâu rồi thì phải?"
Cậu ta thấy hai người này quen lắm.
Chắc chắn đã gặp ở đâu đó rồi.
Khi Chu Hổ và Vương Nhị Đản nhìn thấy Tiểu Bảo, cả hai suýt nữa thì nghẹt thở, vội vàng thì thầm với nhau.
"Sếp Chu, hình như... trước đây chúng ta từng bắt cóc thằng nhóc này thì phải."
"Sếp Vương, ông nói bậy gì thế! Đó là lần đầu tiên thôi, còn lần thứ hai là chúng ta đến nhà cậu ta thông cống mà."
Chu Hổ vội nói với vẻ mặt hết sức chân thành: “Cậu chủ Tiểu Bảo, tôi là người lần trước đến thông cống cho nhà cậu đây. Cậu còn khen tay nghề của bọn tôi cao siêu nữa mà, cậu quên rồi sao?”
Anh ta tuyệt đối không thể để đối phương nhớ ra chuyện mình từng bắt cóc cậu ta được.
Họ đã từ những kẻ bắt cóc tàn nhẫn trở thành ông chủ của một công ty. Tuy công ty đến giờ vẫn chỉ có hai người bọn họ và một con tinh tinh, nhưng cũng xem như đang trên đà phát triển.
Tương lai còn rộng mở.
Một khi bị phát hiện từng là kẻ bắt cóc, đám vệ sĩ mặc đồ đen lực lưỡng này chẳng tống cổ họ vào tù ngay lập tức hay sao.
“Ồ, ra là mấy chú thông cống.” Tiểu Bảo nhớ ra rồi, nhưng vẫn không nhớ tên.
Lâm Phàm mỉm cười nhìn hai người trước mặt, tính ra đây đã là lần thứ ba họ gặp nhau.
Khi Chu Hổ bắt gặp nụ cười của Lâm Phàm, anh ta lo lắng cúi gằm mặt xuống, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Bị nhận ra rồi sao?
Tiểu Bảo chỉ vào chiếc xe, hỏi: "Chuyện này tính sao đây?"
“Không có tiền.” Chu Hổ và Vương Nhị Đản bị vệ sĩ vây quanh, bất lực giơ hai tay lên. Nếu xung quanh không có nhiều người như vậy, chắc chắn họ đã co cẳng bỏ chạy, còn xe van với tinh tinh thì vứt lại cho đối phương xử lý, giữ mạng là trên hết.
Sau xe.
Tà Vật Gà Trống không biết đã xuất hiện trước mặt con tinh tinh từ lúc nào.
Hai tà vật nhìn nhau.
Con tinh tinh cúi đầu.
Tà Vật Gà Trống ngẩng cao đầu.
“Ngươi cũng được đấy, xấu như ma chê quỷ hờn mà cũng được loài người giữ lại, xem ra cũng có chút bản lĩnh. Ngươi có biết ta là ai không?”
Tuy về mặt hình thể, nó chẳng là gì so với con tinh tinh.
Nhưng Tà Vật Gà Trống chỉ cần ưỡn ngực ngẩng đầu là khí chất ngạo nghễ lại tuôn ra ào ạt.
Tà Vật Cách Cách Vu: “Đồng bào cấp ba, khiêm tốn.”
Tà Vật Gà Trống: “???”
Vô số dấu chấm hỏi hiện lên.