Này anh bạn, mày nói cái gì đấy? Sợ là mày không biết tao là ai nên mới dám lảm nhảm trước mặt tao à, không phục thì xuống xe solo, xem đám con người đáng sợ đang theo tao đây có đập nát cái sọ khỉ của mày không.
Tà vật Công Kê: "Mày biết tao là ai không?"
Tà vật Tinh Tinh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào tà vật Công Kê. Dĩ nhiên nó không ngờ lại có một đồng loại giống mình ẩn náu trong thế giới loài người.
Nó là một tà vật có chí lớn, sống trong thế giới con người, tránh xa môi trường u ám của tà vật. Hơn nữa, nó sống ngon ơ, sớm đã quen với nếp sống ở đây rồi.
Tà vật Công Kê đang đợi đối phương hỏi mình là ai, để rồi nó có thể ngạo nghễ tuyên bố thân phận của mình.
Tà vật anh hùng.
Kẻ nằm vùng trong xã hội loài người, thâm nhập vào tận nội bộ của chúng.
Chỉ là tà vật Tinh Tinh không hề hỏi, không cho nó cơ hội làm màu, điều này khiến nó cực kỳ khó chịu. Thế là nó đành phải tự khai, đích thân nói ra thân phận của mình.
Tà vật Công Kê chống nạnh nói: "Thôi được, tao nói thẳng cho mày biết, tao là tà vật anh hùng, nằm vùng bên cạnh loài người. Thấy đám người ngoài kia không? Bọn nó đã hoàn toàn bị tao khuất phục rồi, ngày nào cũng được ăn ngon, cưỡi con xe xịn nhất. Chỉ cần tao dậm chân một phát là loài người phải run bần bật. Tao đã nằm vùng thành công trong Cục Đặc Chủng của loài người mà không hề bị phát hiện, có muốn theo tao không?"
"Tao có thể dắt mày theo."
Nói xong câu này, tà vật Công Kê cảm thấy cuối cùng mình cũng ngẩng cao đầu được rồi.
Nó phát hiện ra tà vật Tinh Tinh này có vẻ cũng có não, không giống mấy đứa đồng loại ngu ngốc nó từng gặp, có lẽ có thể hợp tác ra trò với nó.
Dẫn mày nhập môn, trở thành tà vật ngụy anh hùng, chính là ban cho mày lợi ích lớn nhất rồi.
Tà vật Tinh Tinh lại cảm thấy con tà vật Công Kê trước mặt này hình như não có vấn đề.
Nói trắng ra là hơi thiểu năng.
Nó ẩn mình trong thế giới loài người, không làm hại ai, thậm chí còn dùng sức của mình để giúp con người làm việc, cảm thấy mọi thứ đang tiến triển rất tốt.
Dĩ nhiên.
Thỉnh thoảng nó cũng gặp phải mấy con tà vật không có thiện chí, thế là một trận khô máu lại xảy ra. Sức mạnh của nó đủ để nghiền nát hầu hết bọn chúng, nên nó vẫn luôn bình an vô sự.
Tà vật Tinh Tinh tốt bụng nói: "Này đồng loại cấp ba quèn kia, mày rời khỏi thế giới loài người đi, ở đây không hợp với mày đâu. Mày quá yếu, quá ngu, lại còn quá hèn."
Tà vật Công Kê đứng hình.
Ba chữ "quá" khiến lông gà của nó dựng đứng, cảm thấy bị sỉ nhục nặng nề. Đáng ghét, trước giờ chưa có ai dám nói với nó như thế.
Tà vật Công Kê hận sắt không thành thép: “Mày làm tao thất vọng quá.”
Nó muốn dạy cho tà vật Tinh Tinh một bài học, nhưng đối phương quá mạnh. Đừng nhìn vẻ ngoài ngáo ngơ của nó, nhưng là một tà vật, nó có thể cảm nhận được sức mạnh bùng nổ bên trong cơ thể đối phương.
Thôi bỏ đi.
Coi như tà vật Công Kê ta đây không phải là loại dễ chọc.
Vốn dĩ nó đã nhìn thấy một tà vật có tiềm năng.
Nó cũng có lòng yêu mến nhân tài.
Chỉ là bây giờ xem ra...
Không yêu mến nổi.
Từ phía xa.
Một thanh niên trẻ tuổi đẹp trai, mái tóc vuốt ngược sành điệu, miệng ngậm một cành hồng, một tay chống lên tường, nâng cằm một cô gái lên, dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn đối phương.
"Người đẹp, cho anh mời em một bữa được không?"
Chàng trai tuấn tú này đến từ tổng bộ Cục Đặc Chủng. Ông già không cho đến, nhưng gã thích thì gã đến thôi, ai cản được? Trời cũng không cản nổi!
Theo lời của gã thì chính là... Duyên Hải đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, gặp phải nguy hiểm mà chỉ có gã mới trấn áp được, ngoài gã ra thì còn ai?
Người phụ nữ mặc một chiếc váy dài, làn da trắng nõn, khóe mắt có vài nếp nhăn mờ.
Từ Tử Hạo rất tự tin.
Gương mặt điển trai cộng với kiểu tóc chất lừ khiến gã trông vô cùng bảnh bao.
“Mẹ, anh ta là ai vậy?” Đúng lúc này, một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi đi tới, cảnh giác nhìn gã.
Sét đánh ngang tai.
Từ Tử Hạo trân trối nhìn người phụ nữ xinh đẹp, rồi lại nhìn thiếu niên bên cạnh.
"Mẹ?"
"Con trai?"
Người phụ nữ mỉm cười gật đầu.
Uỳnh!
Từ Tử Hạo đột ngột đứng thẳng người, cúi đầu xin lỗi: "Dì ơi, làm phiền rồi, thật ngại quá, cháu nhận nhầm người rồi ạ."
Nói rồi ba chân bốn cẳng chuồn lẹ.
Vãi!
Con trai lớn thế này rồi, tuổi của người ta ít nhất cũng phải ba mấy bốn mươi.
Mình mới ngoài hai mươi.
Trâu già gặm cỏ non à.
Từ Tử Hạo rẽ qua một góc đường mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.
Chết tiệt.
Bị vẻ ngoài đánh lừa rồi.
"Ể!"
"Mùi của tà vật."
Từ Tử Hạo từ tổng bộ Hạ Đô đến thành phố Duyên Hải, chỉ muốn cho các thành viên ở Cục Đặc Chủng nơi này xem thử, thiên tài hàng đầu từ tổng bộ rốt cuộc pro cỡ nào.
Nguy hiểm mà bọn họ bó tay, gã sẽ xử lý.
Tà vật mà bọn họ sợ hãi, cứ để gã đến diệt.
Đây chính là thiên tài của tổng bộ, Từ Tử Hạo.
"Mùi phát ra từ đằng kia."
Từ Tử Hạo bước nhanh về phía xa, trong lòng lẩm bẩm, thành phố Duyên Hải này quản lý tà vật có vẻ lỏng lẻo, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra ở Hạ Đô được.
Nếu tà vật dám xuất hiện ở Hạ Đô thì kết cục chỉ có một con đường chết.