Trong văn phòng.
Viện trưởng Hách đang nhâm nhi một ly trà kỷ tử táo đỏ, tiện thể lướt xem tin tức về thành phố Diên Hải.
"Tà vật mà đã mò đến thành phố Diên Hải nhanh vậy sao?"
Đối với người thường, chuyện bốn thanh niên mất tích có vẻ là chuyện thường ngày ở huyện, nhưng trong mắt ông, sự việc không hề đơn giản. Có thể khiến ban đặc biệt tìm không ra người, kết quả chỉ có một, đó là đã bị tà vật xử lý rồi.
Đúng lúc này, điện thoại của ông reo lên.
"Alô! Sao lại gọi cho tôi thế, chắc lại có đứa nào thần kinh không ổn định muốn nhập viện chứ gì?"
"Cậu nói tìm khắp thành phố đều không thấy bốn người bọn họ à? Cậu chém gió hơi quá rồi đấy, cậu đã ghé qua bệnh viện tâm thần của tôi đâu mà dám vỗ ngực bảo tìm khắp thành phố rồi?"
"Rồi rồi, không cà khịa nữa. Nếu tôi là tà vật, cậu nghĩ tôi sẽ đường đường chính chính lượn ra trước mặt các cậu à?"
"Trên mặt đất tìm không thấy thì chui xuống đất mà tìm. Cống ngầm trong thành phố thông khắp bốn phương tám hướng, tà vật trốn dưới đó cũng chẳng có gì lạ."
Cúp máy.
Viện trưởng Hách lại hớp một ngụm trà, châm điếu thuốc, khói bay lượn lờ, toát ra khí chất cao nhân. Lối tư duy uyên bác này trông có vẻ vô dụng, nhưng không phải ai cũng hiểu được đâu.
Tà vật sẽ đến bệnh viện tâm thần sao?
Chắc là không dám đâu.
Dù sao có viện trưởng Hách ta đây trấn giữ, chẳng lẽ mày không sợ tao đóng cho cái dấu chứng nhận, bắt ở đây cả đời à?
…
Đêm đã khuya, bệnh viện tâm thần dần chìm vào yên tĩnh, không khí có phần âm u, rợn người. Vài bệnh nhân mất ngủ, nằm trên giường lẩm bẩm một mình những câu chẳng ai hiểu nổi.
Hành lang vắng lặng, do tay nghề của thợ điện hơi non nên bóng đèn thỉnh thoảng lại chập chờn, nhấp nháy, khiến nơi vốn đã bất an này lại vô cớ tăng thêm vài phần kinh dị.
Một góc khuất trong bệnh viện tâm thần.
Két!
Nắp cống khẽ dịch chuyển, ngay sau đó, một sinh vật giống chó từ dưới cống bò lên.
Tà vật Tang Cẩu.
Không ngờ nó lại mò đến bệnh viện tâm thần thật.
Dáng vẻ nó nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối trông vô cùng đáng sợ, nhờ ánh đèn yếu ớt, có thể thấy tình trạng của Tang Cẩu không ổn chút nào, lông trên lưng và cổ nát bét, máu thịt tơi tả.
Ban ngày nó đã có một trận chiến dưới cống ngầm, bốn đứa choai choai kia đã gây ra cho nó không ít phiền phức, đặc biệt là thằng nhóc Mao Sơn đã khiến nó phải nhìn bằng con mắt khác. Không ngờ chút bản lĩnh quèn của thằng nhóc đó mà cũng khiến nó bị thương không nhẹ.
Tang Cẩu là tà vật có trí tuệ, với tình hình hiện tại mà bị cao thủ phát hiện thì chỉ có một con đường chết, vì vậy nó phải tìm một nơi để dưỡng thương.
Với bộ dạng hung tợn này, người thường nhìn thấy thôi cũng đủ dọa chết khiếp, nên nó đành bỏ ngay cái ý định nhờ con người che giấu tung tích.
Trong bóng tối, Tang Cẩu thu nhỏ cơ thể, sương đen quanh mình tụ lại vào trong. Trong chớp mắt, nó biến thành một chú cún lùn đen tuyền siêu cấp đáng yêu, ngoại trừ vết thương trông hơi ghê thì mọi thứ đều đúng chuẩn gu "cute phô mai que" của loài người.
Nếu có cô gái nào nhìn thấy, chắc chắn sẽ tan chảy trước vẻ ngoài đáng yêu của nó, ôm chầm vào lòng không nỡ buông tay.
Rồi cô bé đó nhất định sẽ thốt lên: “Cún con đáng yêu quá đi!”
"Hừ, lũ nhân loại ngu ngốc, mau ra đây mà rước trẫm về đi."
Tang Cẩu không nói được, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ y như con người.
...
Phòng bệnh 666.
Lâm Phàm và lão Trương đang ngồi bó gối trên giường, cả hai cùng uống sữa đậu nành. Uống sữa đậu nành trước khi ngủ giúp dễ ngủ hơn.
"Tôi phát hiện cái đồng hồ của tôi hình như là hàng đểu, nó bán cho tôi cái đồng hồ hỏng rồi." Lão Trương trông rất bực bội, ông kéo tay áo lên cho Lâm Phàm xem: "Cậu nhìn đi, hôm nay rõ ràng là mùng 2 tháng 3, mà nó lại hiện 29 tháng 2. Tôi bảo nó sửa, nó lại nói đồng hồ này bị người khác táy máy rồi, hỏng là do tôi chứ không phải trách nhiệm của nó, muốn sửa thì tự bỏ tiền ra."
"Cái đồng hồ mấy trăm vạn này, phí sửa chữa cũng ngốn mất mấy vạn, tôi đào đâu ra tiền chứ."
"Hay là cậu cho tôi mượn mấy vạn đi, ít hôm nữa tôi trả."
Miệng thì kể lể thảm thương, nhưng thực chất mục đích chính của lão Trương là vay tiền.
"Tôi không có tiền." Lâm Phàm nói thẳng.
Lão Trương nghển cổ: "Tôi biết cậu không có tiền mà, hỏi vậy thôi. Hay là chúng ta đi bắt cóc đi, tôi nghe nói bắt cóc tống tiền là nhanh nhất."
"Bắt ai?" Lâm Phàm hỏi. Hắn sẵn lòng giúp đỡ lão Trương, bạn thân gặp nạn, sao có thể khoanh tay đứng nhìn.
Lão Trương chỉ vào Lâm Phàm: "Bắt cậu đấy. Cậu chẳng phải có bạn gái sao? Tôi giả vờ bắt cóc cậu, bảo cô ấy đi sửa đồng hồ cho tôi, chỉ cần sửa xong là tôi thả cậu ra ngay để cô ấy khỏi lo."
Lâm Phàm chớp mắt, lạnh nhạt đáp: "Tôi không có bạn gái."
"Cái cô trên TV không phải bạn gái cậu à?" Lão Trương ngạc nhiên hỏi.
"À! Đấy là vợ tôi, tôi làm gì có bạn gái." Lâm Phàm tỏ vẻ tiếc nuối: "Ông là bạn tôi mà tôi lại không giúp được, tôi buồn lắm. Nhưng ông yên tâm, tôi sẽ nghĩ cách giúp ông."
Lão Trương thở dài: "Vợ à, tôi cứ tưởng là bạn gái chứ. Vợ thì ăn thua gì."
Khi hai người đang trò chuyện, bỗng có mấy tiếng "ư ử" yếu ớt vọng vào từ ngoài cửa.
"Cậu có nghe thấy tiếng gì không?" Lão Trương hỏi.
"Không."
"Rõ ràng là có mà."
"Tôi không nghe thấy."
Tang Cẩu đang giả dạng cún con bị thương bắt đầu thấy bực mình. Lũ người này bị điếc hết rồi à?
Ta đã rên hừ hừ cả buổi trời mà chúng nó còn không mau ra mở cửa rước ta vào.