Hừ! Hết cách, Tang Cẩu đành phải giơ móng vuốt nhỏ lên, khẽ cào vào mép cửa. Nếu người bên trong vẫn không thèm đếm xỉa, nó chỉ còn nước mò sang phòng khác.
"Có tiếng động, ta nghe rõ ràng mà." Trương lão đầu nhảy khỏi giường, mở cửa phòng ra và hai mắt lập tức sáng rực lên.
Vẻ ngoài nhỏ xinh của Tang Cẩu lúc này đã khiến trái tim già cỗi của ông ta tan chảy. Trương lão đầu vội vàng ôm chú cún lên, bế xốc nó vào lòng: "Xem ta tìm thấy gì này, một chú chó con đáng yêu hết sảy! Ta thích chó nhất đấy."
Hai người đặt chú chó con lên giường.
"Cún con bị thương rồi, chắc là đau lắm." Trương lão đầu xót xa.
"Ừm, đau lắm." Lâm Phàm gật đầu phụ họa.
"May mà ta biết châm cứu, để ta chữa cho nó."
"Chữa khỏi rồi là chúng ta chơi với nó được đúng không?"
Cả hai vây quanh chú cún, săm soi cẩn thận như thể lần đầu tiên trong đời nhìn thấy chó vậy, trông cực kỳ yêu thích. Ha, đúng là hội những người yêu chó mà.
Tang Cẩu đắc ý vô cùng.
Lũ nhân loại ngu xuẩn, cứ chìm đắm trước vẻ ngoài cute của Tang Cẩu ta đi!
Nhưng mà khoan đã...
Lão già này đang làm cái trò gì vậy?
Lão định châm kim bạc vào đâu thế?
Dù cảm giác bị kim châm trên người hơi khó chịu, nhưng Tang Cẩu chẳng còn cách nào khác, đành tạm thời cắn răng chịu đựng.
Trương lão đầu rất cẩn thận chữa trị cho cún con. Tuy đây là chó, nhưng chắc cũng không khác người là bao, huyệt vị đều giống nhau cả thôi. Cứ thấy chỗ nào ngứa mắt thì châm vào chỗ đó, đảm bảo không sai được.
Lâm Phàm nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của Tang Cẩu.
"Cún con đáng yêu thật, ta thích nó lắm."
Tang Cẩu nghe hiểu tiếng người. “Đáng yêu”, “thích lắm”, toàn là những từ nó hiểu. Ha ha ha, đợi đến khi nó hồi phục hoàn toàn, cắt đuôi được đám cường giả đang truy sát, nó nhất định sẽ hiện nguyên hình cho lũ nhân loại ngu ngốc này thấy. Để xem lúc đó bọn họ còn dám khen nó đáng yêu nữa không...
Ọt ọt!
Lâm Phàm đột nhiên ôm bụng, cơn đói lại réo gọi.
"Lão Trương, ta đói, ta muốn ăn quá."
Trương lão đầu sốt ruột hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Xoẹt!
Ngay lập tức, ánh mắt của Lâm Phàm và Trương lão đầu đồng loạt dán chặt vào chú cún con đáng yêu.
Hả?
Tang Cẩu nhận ra ánh mắt của hai tên nhân loại này có gì đó không ổn.
Trông cứ như đang nhìn đồ ăn vậy.
Không!
Chắc là ảo giác thôi!
Chắc chắn là do bọn chúng bị vẻ ngoài của mình hớp hồn rồi.
Nếu đã vậy, để ta khiến nội tâm các ngươi tan chảy hoàn toàn!
Tang Cẩu liền liếm láp lòng bàn tay Lâm Phàm, phô diễn dáng vẻ đáng yêu nhất có thể của một chú chó.
"Nó đáng yêu thật đấy."
Trương lão đầu nhìn Tang Cẩu trong lốt cún con chân ngắn mà lòng yêu thích không thôi. Đôi mắt chú cún đen láy, bộ lông ngắn vừa mượt mà vừa đen bóng.
"Ừm, đáng yêu thật sự." Lâm Phàm gật đầu đồng tình. Lòng bàn tay bị cún con liếm hơi nhột, nhưng chơi cũng vui.
Tang Cẩu cười lạnh trong lòng.
Đáng yêu ư?
Không sai, chính xác là nó đang rất đáng yêu.
Lũ nhân loại ngu xuẩn đúng là dễ bị vẻ bề ngoài đánh lừa. Nếu chúng biết chú cún đáng yêu trong mắt mình thực chất là một tà vật cấp hai, chắc chắn sẽ không dám nói năng như vậy nữa.
Cứ chăm sóc ta cho tốt vào!
Đợi đến khi ta khỏe lại, không cần các ngươi hầu hạ nữa, ta sẽ ban cho các ngươi một ân huệ, đó là ăn sạch các ngươi không chừa một mẩu xương, để các ngươi hoàn toàn hòa làm một với ta.
Đây sẽ là vinh quang lớn nhất đời các ngươi.
Nghĩ đến đây, tâm trạng của Tang Cẩu bỗng phấn khích hẳn lên.
Ủa! Khoan đã!
Tang Cẩu phát hiện tên nhân loại ngốc nghếch trước mặt nó vậy mà lại chảy nước miếng. Lẽ nào là bị sự đáng yêu của mình quyến rũ sao?
Ha ha ha ha!
Không ngờ Tang Cẩu ta cũng có ngày được nhân loại yêu mến đến thế này.
"Đáng yêu thế này, chắc chắn ăn sẽ ngon lắm, đúng không?" Trương lão đầu tò mò hỏi.
Lâm Phàm nhìn con chó trên giường không chớp mắt, nước miếng chảy ròng ròng bên khóe miệng: "Ta cũng nghĩ vậy."
"Đáng yêu = ăn ngon."
Tang Cẩu nghe hiểu tiếng người, và ngay lập tức, một đàn quạ đen bay qua đầu nó. Khoan, hình như có gì đó sai sai.
Hai tên nhân loại này rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế? Đáng yêu, ăn ngon?
Cái quái gì vậy?
Sao nó nghe mà chẳng hiểu gì hết.
Trương lão đầu rút cây kim bạc trên người cún con ra, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Ta đã cố hết sức rồi nhưng vẫn không cứu được nó, nó sắp chết rồi."
"Cún ơi, nhắm mắt lại đi, mày chết rồi."
Trương lão đầu vuốt mắt cho chú chó, bởi vì chỉ khi nhắm chặt mắt thì mới có nghĩa là chết.
Chỉ là...
Tang Cẩu vẫn trợn trừng đôi mắt chó tròn xoe, vẻ mặt đầy hoang mang.
Nhắm mắt? Chết rồi?
Lũ nhân loại ngu xuẩn, các ngươi không thấy Tang Cẩu ta mắt còn đang mở thao láo đây à? Ta chết lúc nào? Ta còn lâu mới chết, có hiểu không hả?
Nhân loại, đừng có được voi đòi tiên, là do ta đã quá nuông chiều các ngươi rồi!
"À ơi, bé ngủ cho ngoan, đêm đã khuya rồi..." Trương lão đầu bắt đầu ngân nga hát ru.
Tang Cẩu vẫn trợn tròn hai mắt.
"Để những giấc mơ đẹp..."
Tang Cẩu vẫn tiếp tục trợn tròn hai mắt.
"Nó vẫn chưa chết." Trương lão đầu bối rối nói.
Lâm Phàm thản nhiên đáp: "Không sao, vậy chúng ta cứ chờ nó chết đi. Cứ nhìn chằm chằm vào nó, chỉ cần nó chết là chúng ta có thể ăn thịt."
"Cứ quyết định vậy đi."
Sau đó, Lâm Phàm và Trương lão đầu cứ thế ngồi trên giường, hai người bốn mắt nhìn chằm chằm vào Tang Cẩu, trông hệt như Tử Thần đang tập trung quan sát một kẻ sắp lìa đời, chỉ cần đối phương nhắm mắt là sẽ lao tới đoạt hồn ngay lập tức.
Bọn họ hoàn toàn không hay biết những suy nghĩ đang dậy sóng trong lòng Tang Cẩu.