Vu Cửu gầm lên: “Rốt cuộc mày là thằng nào? Sao lại có thể đả thương tao ra nông nỗi này?”
Hắn uất ức không cam lòng.
Lâm Phàm nói: “Tôi có đánh anh đâu. Tôi không thích đánh nhau, hành động đó không thân thiện chút nào cả.”
Mà đúng là hắn chẳng hề nhúc nhích thật.
Sao lại có thể vu oan giá họa cho người tốt như vậy chứ.
Nghe mấy lời này, Vu Cửu tức đến muốn hộc máu. Tao đã thành cái dạng này rồi mà mày còn nói không ra tay à? Mày coi tao là thằng mù chắc?
Độc Nhãn Nam cảm thấy có gì đó không ổn, bèn dặn dò thuộc hạ tiếp tục trấn áp tà vật, còn mình thì đi về phía trụ sở. Ngay khi chuẩn bị bước vào, ông ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên sân thượng.
Có một bóng người đang đứng ở đó.
Vụt một tiếng, Độc Nhãn Nam đã đáp xuống sân thượng.
“Anh là người của hội Ám Ảnh?”
“Đám tà vật này đều do các người giở trò?”
Đối mặt với câu hỏi dồn dập của Độc Nhãn Nam, Hà Mộc chỉ im lặng nhìn ông ta. Chênh lệch thực lực giữa hai người quá lớn, hành động này của anh ta cực kỳ mạo hiểm.
Sao còn chưa ra tay? Nếu còn không ra, mình sẽ không thoát được.
Mà anh ta cũng không ngờ đối phương lại phản ứng nhanh đến vậy.
“Chỉ giỏi câu giờ thôi à?” Độc Nhãn Nam hừ lạnh, tung một chưởng về phía Hà Mộc. Ông ta là cao thủ Phật Môn, sức mạnh đương nhiên kinh người.
Hà Mộc nào dám đỡ đòn, chỉ có thể liên tục lùi lại.
Hà Mộc lật tay.
Vô số lá bùa vàng bay ra, trong nháy mắt kết thành Thất Tinh Trận, vây khốn Độc Nhãn Nam.
“Thủ đoạn Mao Sơn, thú vị thật.” Độc Nhãn Nam nói.
Bùa vàng là loại cao cấp nhất.
Bình thường, một lá bùa tím đã gần đạt tới cấp bốn, huống hồ chi là bùa vàng cao cấp nhất.
Nhưng đối thủ của Hà Mộc là cường giả số hai của thành phố Duyên Hải, chỉ dựa vào mấy lá bùa vàng này thì vẫn chưa đủ trình.
Trong nháy mắt, Thất Tinh Trận vỡ tan.
Sắc mặt Hà Mộc không đổi, anh ta biết trận pháp này chắc chắn không cản được Độc Nhãn Nam. Bản thân anh ta cũng không đủ sức để liều mạng với đối phương, chỉ có thể không ngừng né tránh, cố gắng kéo dài thêm chút thời gian.
“Ngoại hình sáng sủa, tuổi còn trẻ mà lại lầm đường lạc lối, gia nhập hội Ám Ảnh. Ta cho cậu một cơ hội gia nhập Cục Đặc Chủng, cống hiến cho sự an toàn của người dân thành phố, ta có thể giúp cậu khôi phục thân phận bình thường.”
Độc Nhãn Nam là người yêu tài.
Mà nhân tài ở thành phố Duyên Hải lại quá hiếm hoi.
Ông ta hy vọng có thể chiêu mộ thêm nhiều nhân tài về dưới trướng, từ từ khuếch trương sức mạnh của thành phố Duyên Hải.
Khoan đã.
Độc Nhãn Nam càng lúc càng kinh ngạc, bất ngờ nói: “Đúng là nhân tài hiếm có, không chỉ biết trận pháp Mao Sơn mà còn am hiểu cả sức mạnh Phật Gia, nhân tài như vậy thật hiếm thấy, ta rất thích. Nhưng muốn dùng chút tài mọn này để cầm chân ta thì cậu còn non lắm. Theo ta về đi!”
Hà Mộc biết nếu mình không đi thì sẽ không đi được nữa.
Đừng trách tôi nhé.
Là do tốc độ của anh quá chậm thôi, tôi đã cố hết sức rồi.
“Kim thiền thoát xác!”
Độc Nhãn Nam tóm được áo của Hà Mộc, nhưng trong tay chỉ còn lại mảnh áo rỗng, người đã biến mất tăm.
“Khá lắm, đúng là nhân tài, tiếc là đã lầm đường. Hội Ám Ảnh thì có gì hay ho, sao bằng gia nhập Cục Đặc Chủng của thành phố Duyên Hải chứ.”
Ông ta rời khỏi sân thượng, đi về phía trụ sở.
“Tôi và ông Trương xin đảm bảo, chúng tôi không hề động tay động chân, là anh ta tự ngã đấy chứ.” Lâm Phàm quả quyết.
Ông Trương gật đầu lia lịa: “Đúng vậy.”
Độc Nhãn Nam liếc nhìn Lâm Phàm, rồi lại nhìn Vu Cửu đang nằm sõng soài dưới đất, chỉ có thể nói gã này quá đen, chọc ai không chọc lại đi chọc đúng hai bệnh nhân tâm thần này.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Đối phó với hai bệnh nhân tâm thần này thực ra rất đơn giản, chỉ cần bạn không tỏ ra ác ý, thân thiện với họ một chút, thì mọi chuyện sẽ không phức tạp như tưởng tượng đâu.
Nhưng nếu bạn dám có hành động xấu nào với họ…
Vậy thì, xin chúc mừng.
Bi kịch chỉ còn cách bạn một bước chân thôi.
“Cậu là người của hội Ám Ảnh?” Độc Nhãn Nam hỏi.
Vu Cửu la lên: “Nửa người dưới của tôi mất cảm giác rồi, mau cứu tôi! Hắn đánh tôi bán thân bất toại! Tôi chỉ là một người dân bình thường, tôi muốn kiện các người tội lạm dụng chức quyền, tùy tiện đả thương dân lành!”
Độc Nhãn Nam cúi xuống kiểm tra eo của Vu Cửu, vừa sờ đã nắm rõ tình trạng xương cốt và mức độ thương tích.
“Mang đi, tối nay tôi sẽ đích thân thẩm vấn!”
Không ngờ người của hội Ám Ảnh lại xuất hiện liên tục.
Xem ra phải để tâm hơn mới được.
Lúc này, đám tà vật hỗn loạn bên ngoài cũng đã dần yên tĩnh, dù sao cũng chỉ là vài tà vật quèn, không đáng sợ như trong tưởng tượng.
Lâm Phàm và ông Trương bị Vu Cửu làm cho ngơ ngác.
Hai người chỉ đi ngang qua thôi mà.
Sao lại gặp phải một kẻ thần kinh không bình thường thế này, đáng sợ thật.
Bọn họ muốn về nhà.
Con gà trống tà vật cứ cảm thấy hình như mình vừa làm một việc gì đó sai sai.
Cảm giác rất kỳ quặc.
Nhưng rốt cuộc là sai ở đâu thì nó tạm thời vẫn chưa nghĩ ra.
Bên ngoài.
Khi hiệu lực của thuốc cuồng bạo tan biến, đám tà vật rơi vào trạng thái ngơ ngác tập thể.
Ba câu hỏi nhân sinh.
Tôi là ai?
Tôi đang ở đâu?
Tôi đang làm gì?
Đúng vậy.
Đám tà vật ngơ ngác nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. Rõ ràng chúng nó đang ẩn mình bên cạnh con người, đóng vai những thú cưng đáng yêu, ngoan ngoãn cơ mà.
Một số đã quen với cuộc sống này.
Một số thì không muốn tự đi tìm cái chết.