Trong nháy mắt, chúng đã trở lại dáng vẻ cũ, biến thành những con thú cưng đáng yêu và lẩn trốn vào một nơi bí mật. Với chút sức mọn đó mà dám chủ động gây sự ở thành phố Duyên Hải, đúng là tự tìm đường chết.
Ẩn mình bên cạnh con người sống cho sướng thân không phải tốt hơn sao? Cứ thích lòi mặt ra gây chuyện.
Đúng là não có vấn đề.
Đêm nay còn dài.
Loảng xoảng!
Phòng thẩm vấn.
Cao Hùng vẫn kiên cường không hé nửa lời. Dù đối phương có dụ dỗ ngon ngọt đến đâu, đưa ra những lợi ích khiến người ta phải nao lòng, hắn cũng quyết không mở miệng.
Hắn là thành viên của hội Ám Ảnh, có trách nhiệm và lòng trung thành tuyệt đối.
Miệng kín như bưng, thà chết chứ không khai.
Có tiếng động truyền đến.
Cao Hùng kinh ngạc nhìn sang, hắn không ngờ Vu Cửu lại bị bắt vào đây. Lúc này, trông Vu Cửu thê thảm vô cùng, bị người ta khiêng vào, nửa thân dưới đã tê liệt. Hắn không ngừng rên rỉ: “Cứu tôi với, khám cái eo cho tôi trước đã!”
"Chuyện gì thế này?"
Hắn không tài nào chấp nhận được sự thật này, cảm giác cứ như đang mơ.
Trong đầu hắn chợt lóe lên một hình ảnh.
Người của hội Ám Ảnh đến cứu mình nhưng lại bị người của bộ phận đặc biệt tóm gọn. Chắc là vậy rồi, nếu không thì chẳng thể nào giải thích nổi.
Ôi!
Cao Hùng thực sự cảm động.
Tổ chức không hề bỏ rơi hắn.
Còn phái người đến cứu hắn, tuy không thành công nhưng ân tình này hắn sẽ mãi khắc cốt ghi tâm. Cũng không uổng công lúc trước hắn uống độc tự sát, suýt thì toi mạng nhưng lại được cứu sống.
Nếu như...
Hắn biết hai kẻ mà tổ chức phái tới đều muốn giết mình, có lẽ hắn sẽ còn đau lòng hơn nữa.
Độc Nhãn Nam liếc Cao Hùng một cái rồi đi về phía Vu Cửu.
Thẩm vấn bên này không được thì chuyển sang bên kia.
Thế nào cũng moi được chút thông tin.
Cao Hùng vẫn im lặng như tờ, từ lúc bị bắt đến giờ, hắn chưa hề nói một lời.
Độc Nhãn Nam đứng cạnh Vu Cửu đang nằm liệt trên ghế, hỏi: "Người của hội Ám Ảnh, đúng không?"
"Khám cái eo cho tôi trước được không, chân tôi mất cảm giác rồi." Vẻ mặt Vu Cửu thảm thương, lại còn chịu mở miệng, đối với Độc Nhãn Nam thì đây là một khởi đầu rất tốt.
"Không vội." Độc Nhãn Nam cười nói.
Vu Cửu nói: "Ông đừng hỏi nhiều làm gì có được không? Từ lúc các ông bắt được hắn đến giờ, chắc cũng hỏi ra hết rồi, cần gì phải hỏi tôi nữa."
"Tôi nói thật đấy, tôi cần khám eo, các ông gọi một bác sĩ giỏi đến xem giúp tôi đi."
Hắn hoang mang tột độ.
Đến giờ vẫn không hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện quái gì.
Đá một cú vào đầu đối phương thì cổ chân gãy, tung ra Tiễn Đao Cước thì eo lại gãy làm đôi. Lạ thật, sao lại có thể như vậy được?
Độc Nhãn Nam cảm thấy có thể moi được thông tin ông ta muốn từ miệng Vu Cửu.
Bởi vì tên này quá lắm mồm.
"Các người là người của hội Ám Ảnh, đúng không?" Độc Nhãn Nam biết rõ nhưng vẫn hỏi, câu này bắt buộc phải hỏi, phải chính tai nghe đối phương thừa nhận mới là quan trọng nhất.
Vu Cửu ngẩng đầu lên: "Tôi nói này, phiền ông đi mời giúp tôi..."
Lời còn chưa dứt.
Độc Nhãn Nam túm gáy Vu Cửu, ấn thẳng mặt hắn xuống bàn kim loại làm một cú “tiếp xúc thân mật”.
Rầm!
Một tiếng vang chói tai.
Mũi Vu Cửu tóe máu, máu tươi chảy ròng ròng.
Thịt cũng nát bét.
"Ông làm cái gì vậy?" Vu Cửu không thể tin nổi nhìn Độc Nhãn Nam.
Đang nói chuyện ngon lành.
Tự dưng lại ra tay.
Chuyện này hắn hoàn toàn không hiểu nổi.
Sau đó hắn nhìn sang Cao Hùng, phát hiện trên mặt gã kia không hề có một vết thương nào, lành lặn nguyên vẹn. Hắn bị bộ phận đặc biệt bắt mấy ngày rồi mà không sao, tại sao mình vừa vào đã bị tra tấn thế này?
Độc Nhãn Nam túm tóc Vu Cửu, giật ngược đầu hắn ra sau, mặt lạnh như tiền nói: "Tao đang hỏi mày, rốt cuộc có phải người của hội Ám Ảnh không?"
"Tôi..."
Rầm!
Độc Nhãn Nam lại ấn đầu Vu Cửu xuống. Đầu hắn như cái lò xo, vừa đập vào mặt bàn nảy lên đã bị Độc Nhãn Nam túm tóc giật lại.
Độc Nhãn Nam cúi xuống, mắt dán chặt vào mắt Vu Cửu: "Tao hỏi mày đấy."
Vu Cửu bị hành động của Độc Nhãn Nam làm cho ngu người.
Ít nhất cũng phải cho tôi cơ hội nói chứ.
Vừa nãy tôi định nói rồi, tự dưng ông lại ấn đầu tôi xuống. Thế thì bố ai mà nói cho được?
Mà đúng lúc này.
Ngay khi hắn vừa chuẩn bị mở miệng.
Độc Nhãn Nam đưa ngón tay cái ra, cạy miệng Vu Cửu, đầu ngón tay sục sạo trong cổ họng hắn tìm gì đó. Nhưng tìm một lúc cũng không thấy túi độc, ông ta bèn rút tay ra, tiện thể chùi mấy cái vào quần áo của Vu Cửu.
Trong miệng Vu Cửu làm gì có giấu độc.
Hắn đâu có điên như Cao Hùng, sống sướng thế này, ai lại muốn chết.
Đối với Vu Cửu, hành động vừa rồi của Độc Nhãn Nam khiến hắn suýt nôn ọe, cảm giác kinh dị không tả nổi. Có ai tưởng tượng được cảm giác có vật lạ trong miệng không?
Lại còn ngoáy nữa chứ.
Ghê tởm thật sự.
"He he, đây là thái độ của ông khi hỏi cung đấy à? Ông có biết tôi là ai không..." Vu Cửu liếm vệt máu tươi chảy dài từ mũi, nở một nụ cười bệnh hoạn. Nhưng nụ cười của hắn còn chưa kịp tắt thì chuyện khiến hắn tuyệt vọng đã ập đến.
Độc Nhãn Nam lại túm lấy đầu của Vu Cửu.