Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 422: CHƯƠNG 422: MA THẦN MUỘI MUỘI: CHỊ ƠI LÀ CHỊ!

Nhưng dân mạng trên diễn đàn đều bảo không có ảnh thì nói làm gì, chém gió vừa thôi.

Gã thật sự hối hận.

Hồi đó sao lại không chụp ảnh cơ chứ, giờ nghĩ lại mà muốn chết đi được.

“Tới rồi!”

Tôn Hiểu thấy Lâm Phàm, lập tức kích động chạy ra, vờ như tình cờ gặp mặt. Khoảng thời gian này, gã đã gặp rất nhiều cao thủ khác như đại sư Vĩnh Tín. Nhưng người gã mong gặp nhất vẫn là Lâm Phàm.

Độ hot của mấy người kia làm sao bằng Lâm Phàm được.

Ngay sau đó.

Gã nhìn thấy Ma Thần muội muội. Cô gái xinh đẹp không tưởng này đúng là một tai họa. Trong lòng gã vẫn luôn bị ám ảnh bởi mấy chục nghìn tệ đó. Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, tim gã lại rỉ máu.

Đó đều là tiền mồ hôi nước mắt của gã.

Vậy mà chỉ vì một bữa ăn, gã đã trực tiếp quay về vạch xuất phát.

Tôn Hiểu chỉ muốn nói với nữ thần rằng: Bữa cơm hôm đó cô mời khách vẫn chưa trả tiền cho tôi đâu. Tôi biết chắc là cô quên rồi, giờ tôi nói ra cũng không có ý gì khác, chỉ nhắc nhẹ cô thôi. Trả tiền đây!

Suy nghĩ thì hay lắm.

Nhưng nhìn nữ thần, cuối cùng Tôn Hiểu vẫn không tài nào mở miệng được.

“Mọi người đi đâu vậy?” Tôn Hiểu hỏi.

Lâm Phàm nói: “Cô ấy mời chúng tôi đi ăn. Anh đi không?”

Vừa nghe những lời này.

Tôn Hiểu lập tức hoảng hốt nhìn Ma Thần muội muội. Đối với gã, “mời ăn” là một chuyện cực kỳ kinh khủng. Nếu là trước kia, gã nhất định sẽ giơ cả hai tay tán thành.

Nhưng sau khi ăn quả đắng một lần.

Gã sợ thật rồi.

Gã mỉm cười, lịch sự từ chối.

“Tôi ăn rồi, không đói chút nào.”

Hiện thực quá tàn khốc.

Để săn được tin tức nóng hổi, Tôn Hiểu nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định bám theo. Chỉ là sau khi đến nhà hàng, gã viện cớ đau bụng để vào nhà vệ sinh. Thật ra là đi tìm bà chủ, dặn đi dặn lại rằng lát nữa người trả tiền là cô gái xinh đẹp kia, còn bọn họ đều là được mời.

Bà chủ là một phụ nữ trung niên. Nghe xong, ánh mắt bà nhìn Tôn Hiểu đầy kỳ lạ.

Ăn bám à?

Đồ cặn bã.

Tôn Hiểu cảm nhận được ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, chỉ đành bất lực cúi đầu. Gã rất muốn giải thích rằng, dạo trước tôi bị lừa mất mấy chục nghìn. Nhưng nghĩ lại rồi thôi. Dù có nói ra người ta cũng chưa chắc đã tin, mà hiểu lầm thì cứ hiểu lầm vậy đi.

Dù sao ai cũng biết gã là một thằng nghèo kiết xác, sẽ không bắt gã trả tiền đâu.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, chính là đạo lý này.

Trong phòng riêng.

Suy nghĩ của Ma Thần muội muội rất đơn giản, chỉ là muốn lấy được máu tươi của mình mà thôi. Chuốc say là chuyện bất khả thi, tửu lượng của đối phương quá khủng, căn bản không thể nào say được.

“Cảm ơn cô đã luôn mời chúng tôi đi ăn. Làm tôi và ông Trương ngại quá.” Lâm Phàm thật sự rất ngại. Anh cũng không biết tại sao đối phương lại muốn mời bọn họ ăn cơm.

Có lẽ cô ấy thực sự là một người tốt.

Dù sao thì anh và ông Trương đều nghĩ như vậy.

Ma Thần muội muội cười rạng rỡ nói: “Không sao đâu. Trước đây anh đã cứu mạng tôi. Mọi người đều là bạn tốt, tôi mời các anh ăn cơm là chuyện nên làm mà. Hôm nay các anh có uống rượu không?”

Chị gái đã dặn cô, gặp phải chuyện thế này thì phải chủ động tấn công.

Đừng do dự.

Đừng nghĩ ngợi nhiều.

Kéo gần quan hệ mới có thể dễ dàng xâm nhập vào nội bộ của kẻ địch hơn.

Cô cảm thấy lời chị gái nói rất có lý. Tuy chị gái không trực tiếp ra tay giúp, nhưng về mặt chiến thuật thì vẫn cho được nhiều lời khuyên hữu ích.

“Uống một chút cũng được.” Lâm Phàm nhớ lại hương vị của rượu mạnh, thứ đó còn ngon hơn cả Coca.

Tôn Hiểu nghe đến rượu mạnh thì tim đập thình thịch. Chính mấy chai rượu đó đã suýt làm gã phá sản. Một bữa cơm bình thường thì tốn bao nhiêu tiền chứ? Chẳng đáng là bao.

Gã thề với trời, lần này tuyệt đối sẽ không đụng đến rượu mạnh.

Dù chỉ một giọt cũng không, ai uống làm chó.

“Cậu uống không?” Ma Thần muội muội hỏi.

Tôn Hiểu lắc đầu: “Tôi không biết uống.”

“Uống một chút đi, không sao đâu.” Ma Thần muội muội mỉm cười nói. Nụ cười đó đối với Tôn Hiểu có một sức hấp dẫn không thể cưỡng lại. Với một kẻ độc thân lâu năm như Tôn Hiểu, lời của nữ thần luôn là thứ khó lòng từ chối như vậy.

“Vậy được rồi, tôi uống một ít thôi.” Tôn Hiểu vẫn không thể chống cự. Suy nghĩ trong lòng rất đơn giản, mình uống ít thôi, giữ cho tỉnh táo là được, nhất định không thể say như lần trước.

Nhưng hiện thực thật tàn nhẫn.

Một lát sau, Tôn Hiểu lại y như lần trước, gục đầu xuống bàn ăn.

Ông Trương không uống rượu, chỉ thích ăn.

Tà Vật Gà Trống bị hành hạ đủ đường. Khí thế tỏa ra từ người đối phương quá kinh khủng, có sự áp chế tự nhiên đối với Tà Vật. Nó cảm thấy toàn thân khó chịu, chỉ muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Tốt nhất là phải giữ một khoảng cách nhất định với đối phương.

Ma Thần muội muội thấy tình hình có vẻ ổn, cảm thấy có thể thử được rồi. Cô lấy ra viên tinh thể đã luyện chế từ trước, đi đến trước mặt Lâm Phàm nói: “Đây là một viên kẹo tôi đặc biệt chuẩn bị cho anh, ngon lắm, anh nếm thử đi.”

Lâm Phàm nhận lấy viên tinh thể, tò mò ngắm nghía. Viên tinh thể trong suốt, trắng như tuyết: “Vậy tôi muốn chia cho ông Trương một nửa.”

“Được đấy, được đấy.” Ông Trương vui vẻ nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!