Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 423: CHƯƠNG 423: CHỊ GÁI MA THẦN VÀ KẾ SÁCH TỒI TỆ

Em gái ma thần nói: “Thứ này em chuẩn bị riêng cho anh đấy. Mai em đưa thêm cho.”

Cô đã cố ý chuẩn bị thứ này cho Lâm Phàm.

Sao có thể để anh ta chia cho người khác được.

Lỡ ảnh hưởng đến hiệu quả chung thì toi.

Ông Trương nói: “Nếu đã là thứ người ta chuẩn bị riêng cho cậu thì cậu cứ ăn đi, tôi không sao đâu.”

“Vậy được ạ.”

Lâm Phàm có bất cứ thứ gì tốt đều quen chia sẻ với ông Trương. Nhưng bây giờ thứ này là viên kẹo mà cô gái tốt bụng đặc biệt tặng anh, vậy thì mình anh ăn là được rồi.

Em gái ma thần tận mắt nhìn Lâm Phàm nuốt viên tinh thể thuốc mê xuống.

Cô trừng đôi mắt to tròn đáng yêu, quan sát tình trạng của đối phương.

Đây là tinh thể được cô đặc lại.

Chắc là sẽ có tác dụng thôi nhỉ.

“Ừm, mùi vị cũng được.” Lâm Phàm nói.

Em gái ma thần mong chờ hỏi: “Có cảm giác gì không anh?”

Lâm Phàm đáp: “Không có, mọi thứ đều rất bình thường, tạm thời không thấy có gì lạ cả.”

Em gái ma thần tự an ủi mình. Không thể vội được, cứ đợi thêm một lát, có lẽ sắp có tác dụng rồi, tác dụng của thuốc cần thời gian để ngấm.

Dần dần.

Lâm Phàm cảm thấy tình hình hơi là lạ.

“Trên mặt tôi có dính gì à?”

Anh tự sờ mặt mình, chẳng có gì cả. Nhưng tại sao đối phương cứ nhìn chằm chằm anh thế?

“Không có gì hết, em chỉ muốn hỏi một chút. Anh có thấy chóng mặt không?” Em gái ma thần hỏi.

Lâm Phàm lắc đầu: “Không hề, anh rất tỉnh táo.”

Sao có thể chứ.

Cô đã mua tất cả các loại thuốc mê về, rồi luyện chế thành tinh thể, đáng lẽ tác dụng phải cực mạnh mới đúng. Nhưng xem tình hình hiện tại, rõ ràng là không có chút tác dụng nào.

Tức chết đi được.

Vậy là ông già bán thuốc kia lừa người rồi.

Không lâu sau.

Lâm Phàm đứng dậy nói: “Trời không còn sớm nữa, tôi phải đưa ông Trương và Gà Mái đi làm đây. Cảm ơn cô đã chiêu đãi.”

“Ông Trương, chúng ta đi thôi.”

Gà Mái đã sớm chờ đến sốt ruột.

Nơi nó không muốn ở lại nhất chính là chỗ này.

Em gái ma thần nhìn mấy người Lâm Phàm rời đi, gương mặt lập tức đanh lại vì tức giận, sau đó ra khỏi phòng VIP thanh toán rồi cũng bỏ đi.

Một lúc lâu sau.

Tôn Hiểu cảm thấy đầu đau như búa bổ. Rồi đột nhiên, cả người anh ta dựng tóc gáy, nhìn xung quanh, đúng là phòng VIP, nhưng Lâm Phàm và nữ thần kia đã biến mất không thấy tăm hơi.

Anh ta nhìn mấy chai rượu mạnh trên bàn.

Rồi sợ hãi nuốt nước bọt.

“Không phải chứ, lại nữa à…”

Anh ta chỉ muốn tự tát cho mình một cái. Đúng là ngu như chó mà. Ăn quả lừa một lần rồi mà vẫn dính lại. Mặc dù đã nói trước với bà chủ là anh ta sẽ không trả tiền.

Nhưng có quỷ mới biết tình hình cụ thể ra sao.

Nhìn ra cửa sổ phòng VIP.

Tôn Hiểu ngó nghiêng, may mà chỉ là tầng hai, cũng không cao lắm, anh ta thuần thục mở cửa sổ ra. Hết cách rồi, gặp phải chuyện thế này, chỉ có thể chuồn trước tính sau.

Ngay lúc này, anh ta nghiêm túc thề độc. Nếu sau này còn uống rượu, anh ta sẽ nhảy từ tầng hai xuống tự sát.

Không ai có thể ngăn cản suy nghĩ của anh ta.

Nhân viên phục vụ của nhà hàng đến kiểm tra phòng VIP.

“Ơ! Lạ thật, vị khách ngủ gật ở đây lúc nãy đi đâu rồi nhỉ? Sao lại biến mất không một tiếng động thế?”

Nhân viên phục vụ rất tò mò.

Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, bắt đầu dọn dẹp phòng. Dù sao thì cũng đã thanh toán rồi, cô chỉ thấy kinh ngạc vì sao mấy người bàn này lại có thể uống nhiều rượu đến vậy.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến.

Cô cũng không thể nào tin nổi.

Em gái ma thần về đến nhà, đẩy cửa ra, lập tức nhào vào lòng chị gái, khóc lóc kể lể: “Chị ơi, em lại thất bại rồi. Em thật sự hết cách rồi. Chị, chị giúp em đi. Em thật sự không nghĩ ra được cách nào hay ho nữa.”

Trái tim em gái ma thần như mất đi thứ gì đó quan trọng, vô cùng khó chịu. Cô đã nghĩ ra rất nhiều cách nhưng đều không thành công. Chuốc rượu không được, thuốc mê cũng chẳng xong.

Cô tức giận chạy đi tìm ông già kia tính sổ, nhưng khi đến nơi thì ông già đó đã biến mất tăm, cô chỉ đành chán nản quay về.

“Đừng vội, đừng vội.”

Chị gái ma thần vỗ nhẹ lưng em gái, từ từ an ủi. Đối với những tình huống này, cô ta sớm đã liệu được. Một người ngay cả máu tươi của em gái cô cũng chịu được thì chút rượu với thuốc mê này nhằm nhò gì.

“Em gái à, chị vẫn còn một cách, hơn nữa cách này tuyệt đối có tác dụng.”

Chị gái ma thần lại bắt đầu hiến kế bậy.

Em gái ma thần ngây thơ lắng nghe, đôi mắt lanh lợi sáng lên, cô lắc cánh tay chị gái, vội vàng hỏi: “Chị, rốt cuộc là cách gì thế?”

Chị gái ma thần mỉm cười, sau đó chỉ vào chiếc tivi trong phòng khách: “Em xem, đây chính là cách đó.”

Chỉ thấy trên màn hình.

Một cặp nam nữ đang hôn nhau nồng cháy.

Mặt em gái ma thần hơi ửng đỏ: “Chị, đây là cách gì chứ, ai lại làm thế bao giờ.”

“Em gái, chị nói thật đấy, đây là cách cuối cùng rồi. Lúc hôn nhau, trực tiếp hút máu của em ra. Đây là cách chắc ăn nhất. Không thì em nói xem còn cách nào tốt hơn không?” Chị gái ma thần nói.

“Chị, chị đang đẩy em vào chỗ chết đấy à!”

“Em à, không thì chị cũng hết cách rồi.”

Đối với em gái ma thần mà nói, cô thật sự không thể chấp nhận được chuyện như vậy.

Cô hối hận chết đi được.

Chỉ muốn cạy cái đầu mình ra xem bên trong chứa thứ gì. Lẽ ra lúc đầu không nên dùng cách cho rắn cắn, để rồi bây giờ lại tự rước họa vào thân. Thật sự quá ấm ức, đúng là nỗi khổ không nói nên lời mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!