Trương lão đầu đứng dậy, đi tới trước mặt hắn, lật miếng bịt mắt của hắn lên rồi lại buông xuống, thái độ nghiêm túc khẳng định: "Ta có thể chữa cho cậu, nhưng cậu phải để ta châm cho vài kim."
"Ông ấy lợi hại lắm đó." Lâm Phàm vén tay áo lên, vỗ vỗ vào cánh tay mình: "Tay tôi khỏe như vậy chính là nhờ ông ấy châm cho đấy."
Độc Nhãn Quái hít sâu một hơi. Xem ra nói chuyện hơi khó rồi đây.
"Nghe nói cậu thích tu luyện nên thường xuyên cắm tay vào ổ điện à?" Độc Nhãn Quái hỏi.
Lâm Phàm lắc đầu: "Không có."
"Vậy là cầm vật nặng đập vào người mình sao?"
Lâm Phàm lại lắc đầu: "Không có."
"Cậu có thể kể cho tôi nghe một chút về những chuyện này được không? Tôi thấy rất hứng thú." Độc Nhãn Quái vờ như mình đang rất quan tâm tới chuyện tu luyện.
Lâm Phàm lắc đầu: "Không đời nào."
Mẹ nó!
Hết nói nổi rồi.
Độc Nhãn Quái thất vọng rời đi.
Hách viện trưởng cười hỏi: "Sao rồi, nói chuyện thuận lợi chứ? Nhìn bộ dạng này của cậu chắc là chẳng thu hoạch được gì nhỉ."
Gã một mắt xụ mặt không nói gì.
"Tôi biết ngay là cậu không hỏi được gì mà. Cách tiếp cận của cậu ngay từ đầu đã sai bét rồi, họ không phải người bình thường, mà là bệnh nhân tâm thần trong mắt các cậu. Có phải cậu vừa vào đã hỏi thẳng họ chuyện liên quan đến tà vật không?" Hách viện trưởng hỏi.
"Sao ông biết?" Độc Nhãn Quái ngạc nhiên.
Hách viện trưởng vỗ vỗ vai hắn, kiên nhẫn chỉ dẫn: "Cậu đừng hỏi tôi sao biết, mà nên nghĩ xem mình sai ở đâu. Cậu không thể hỏi thẳng họ như thế, trước tiên cậu cần phải nhập bọn với họ đã."
"Có ý gì?" Độc Nhãn Quái có lòng tiếp thu ý kiến.
Hách viện trưởng hỏi: "Họ có nói gì với cậu không, ví dụ như bảo cậu làm gì, hoặc họ muốn làm gì cho cậu không?"
"Có." Vẻ mặt Độc Nhãn Quái không hề thay đổi, vẫn luôn nghiêm túc như vậy.
"Vậy thì cậu nên đồng ý. Chỉ khi cậu nhập bọn được với hai ông cháu họ thì mới có thể hỏi ra điều mình muốn biết." Hách viện trưởng đứng trên góc độ chuyên nghiệp để phân tích.
"Cậu phải tin tôi, tôi là dân chuyên nghiệp. Bệnh nhân tâm thần rất nghiêm túc và chân thành với bạn bè của họ, nếu cậu có thể hòa mình với họ thì họ sẽ coi cậu là bạn. Mặc dù trông có vẻ họ không nhiệt tình với cậu, nhưng họ sẽ không bao giờ phản bội cậu."
"Đôi khi họ có thể gây ra tổn thương cho cậu, nhưng đó không phải vì muốn hại cậu, mà là một hành vi bảo vệ trong vô thức."
Độc Nhãn Quái nhíu mày: "Tại sao từng chữ ông nói tôi đều hiểu, nhưng ghép chúng lại thì tôi chẳng hiểu gì cả?"
Hách viện trưởng cười, ra vẻ thần bí đáp: "Bởi vì tôi chuyên nghiệp mà."
Độc Nhãn Quái: "..."
Hừm, nói rất có lý.
Chuyên nghiệp và nghiệp dư hiển nhiên phải khác nhau.
Độc Nhãn Quái là một người có tinh thần cầu tiến, rất nhanh sau đó hắn lại một lần nữa ngồi xuống hàng ghế dài, nhìn Lâm Phàm và Trương lão đầu, nhớ lại lời chỉ dạy của Hách viện trưởng, hắn bèn mở lời: "Tôi nghĩ tôi cần các người giúp tôi chữa trị..."
Lâm Phàm và Trương lão đầu ngạc nhiên một lúc, sau đó hai người nhìn nhau chăm chú, vẻ mặt hiện rõ sự ngưng trọng.
"Có chắc không?"
"Chắc."
"Vận Chuyển Pháp Hệ Ngân Hà?"
"Không, là Vận Chuyển Pháp Hệ Vũ Trụ Nửa Bước."
Độc Nhãn Quái nghe mà không hiểu hai người đang nói gì. Không hiểu sao hắn cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Nhưng rốt cuộc là không đúng ở điểm nào thì hắn lại không rõ.
Khi thấy đối phương lén lút móc ra một túi kim bạc, nội tâm của Độc Nhãn Quái không chút dao động, thậm chí còn hơi buồn cười.
Thôi vậy, chơi với các người một lát cũng được.
Với tu vi hiện tại của hắn, ngay cả đạn xuyên giáp hắn cũng đỡ được bằng tay không, mấy cây kim bạc này thì làm nên trò trống gì chứ.
Mà lúc này ở cách đó không xa, Hách viện trưởng đã lẳng lặng lấy điện thoại từ trong túi ra. Ông mở màn hình, nhập một dãy số, ngón tay để sẵn trên nút gọi, cứ thế chờ đợi.
Đừng hỏi vì sao ông phải làm vậy.
Nhất định phải gọi.
Đó là linh cảm của ông.
Cảnh tượng này quen thuộc quá mà.
Độc Nhãn Quái cúi đầu nhìn cây kim bạc trên cánh tay, khéo léo dò hỏi: "Đây là cái gì?"
"Vận Chuyển Pháp Hệ Vũ Trụ Nửa Bước." Trương lão đầu vừa làm vừa trả lời.
Lâm Phàm ở một bên không quên đế thêm vào: "Yên tâm, ông ấy lợi hại lắm."
"Vận Chuyển Pháp Hệ Vũ Trụ Nửa Bước?" Độc Nhãn Quái cảm giác cánh tay mình hơi tê tê, hắn biết điều này có liên quan đến Trung y, thì ra người của bệnh viện tâm thần lại thật sự biết châm cứu à?
Đúng là nực cười.
"Ừm, đây là thành quả do ta nghiên cứu nhiều năm, thỉnh giáo vô số danh sư, giáo sư Tinh Không ở phòng bên cạnh đã cho ta linh cảm, cuối cùng kết hợp với kiến thức sách vở mà nghiên cứu ra vận chuyển pháp này, ai được châm cũng khen hết lời."
"Cậu có cảm giác gì không?" Trương lão đầu quan tâm hỏi.
Độc Nhãn Quái có gì nói đó: "Hơi tê tê một chút."
"Vậy là đúng rồi." Trương lão hài lòng gật đầu, sau đó lấy kim bạc bắt đầu châm lên đầu Độc Nhãn Quái: "Không cần căng thẳng, đây là một loại vận chuyển pháp mới nhất, cậu may mắn lắm đấy, vì cậu là người đầu tiên được trải nghiệm."
Độc Nhãn Quái cười đầy tự tin: "Yên tâm, tôi sẽ không căng thẳng đâu, vì mấy người không làm gì được tôi đâu."
Lâm Phàm lại đế thêm vào: "Tôi còn chưa được thử đâu."
Trương lão đang tập trung châm một kim lên đầu Độc Nhãn Quái, nghe Lâm Phàm nói thế thì hào hứng bảo: "Đúng nhỉ, vậy ta cũng châm cho cậu một kim, ta có thể làm hai việc cùng lúc."
"Được." Lâm Phàm mỉm cười, rất mong chờ hiệu quả mà vận chuyển pháp mang lại cho hắn.